Sầm Thời dứt lời, Khương Thanh Nhượng và Khương Thanh Nhu bật thành tiếng nhưng tiếng của họ rõ ràng lạc lõng, chỉ là Khương Thanh Nhu mà đều Khương Thanh Nhượng nên Khương Thanh Nhượng lập tức ngậm miệng .
Khương Thanh Nhượng cảm thấy uất ức.
Tại chứ? Chuyện buồn thế ?
Không hổ là đều từng lính.
Thực điều Khương Thanh Nhượng là ngoại trừ Khương Thanh Chỉ đang cố nhịn , Vệ thủ trưởng, ông Khương và Tề Phương đều cảm thấy hành động của Sầm Thời gì đúng.
Ông Khương dường như phát hiện điều gì đó, Vệ thủ trưởng một cái, trong mắt hai thế mà sự đồng cảm.
Còn về lý do tại thấy bình thường, lẽ là vì bản cũng là sợ vợ chăng...
Khương Thanh Nhu cũng nín , xuống từ tốn :
“Đầu tiên nhé, em tuyên bố khi kết hôn Sầm Thời nộp hết thẻ lương và tiền thưởng cho em, giấu quỹ đen còn tiền tiêu , em sẽ phát tiền tiêu vặt cho !”
Nếu điều kiện cho phép, ăn uống lo, Khương Thanh Nhu chắc chắn quản tiền, cô phát tiền tiêu vặt hơn.
với điều kiện thập niên 70 , ki bo chút thì , hơn nữa cô đặc biệt nhớ cái hộp sắt Sầm Thời dùng để nhét tiền đây, gọi là t.h.ả.m nỡ .
Cũng may là nhà đoàn trưởng ai dám trộm, chứ là nhà khác thì mất từ lâu .
Sầm Thời đương nhiên gật đầu: “Được.”
Trong lòng Khương Viễn khẽ thở dài, thầm nghĩ hổ là con gái ruột của vợ .
Khương Thanh Nhu tiếp tục : “Thứ hai là về chuyện lớn nhỏ trong nhà, chuyện nhỏ em quyết, chuyện lớn quyết, chuyện lông gà vỏ tỏi thì ai lo việc nấy.”
Sầm Thời cũng đồng ý.
Khương Thanh Nhượng còn cảm thấy Sầm Thời lợi , thể như thế chứ! Chuyện lớn để đàn ông quyết!
Em gái ngốc, em hồ đồ !
Vệ thủ trưởng hiểu rõ cô bé Khương Thanh Nhu lanh lợi thế nào.
Thử hỏi trong một gia đình, chuyện gì gọi là chuyện lớn chứ...
Hơn nữa cứ yên tâm , trừ chuyện trời sập liên quan đến nhân loại , những chuyện khác tuyệt đối đều là chuyện nhỏ.
Ánh mắt Khương Viễn ngày càng đồng cảm, vẻ mặt Tề Phương ngày càng hài lòng.
“Thứ ba nhé là về vấn đề việc nhà, trong tất cả việc nhà em chỉ nấu cơm thôi nhé! Những việc khác bao hết!”
Khương Thanh Nhu điều thản nhiên.
Sầm Thời chuẩn tâm lý từ sớm, bất kỳ ý kiến nào.
Lần vẻ mặt Khương Thanh Chỉ cũng khó tả.
Mặc dù em gái cả nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nhưng thế khác gì gả chủ nô ?
Vệ thủ trưởng nếm thử tay nghề của Khương Thanh Nhu nên ông thấy hợp lý.
Dù ngay từ đầu cũng nghĩ sẽ bắt cô gái nhỏ nuông chiều từ bé gì, bây giờ nấu cơm còn chịu?
Hơn nữa nấu ăn còn ngon như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-235-bon-dieu-khoan-trong-hop-dong-tien-hon-nhan.html.]
Thực Khương Thanh Nhu cũng suy tính về điểm , tất cả việc nhà thì nhiều nhưng đối với gia đình nhỏ chỉ hai hiện tại, việc phiền phức nhất e rằng chỉ chuyện cơm nước ba bữa một ngày.
“Thứ tư! Là về vấn đề con cái , mặc dù còn vài năm nữa chúng mới con nhưng em với nhé, con của một em, em thể một chăm con . Anh là bố của đứa trẻ, tham gia việc chăm sóc con cái, dù bình thường bận đến cũng dành một nửa thời gian cho con, ?”
Khương Thanh Nhu yêu cầu đối với một đoàn trưởng đang đà thăng tiến là khó khăn, thế là cô chu đáo :
“Sầm Thời, thực điểm em ép buộc, nếu bận quá, chúng thể hoãn việc con thêm vài năm nữa.”
Kiểu nuôi con một như đơn Khương Thanh Nhu chút nào nhưng sự bận rộn của cô cũng hiểu.
Cách giải quyết dung hòa là sinh.
Nghe Khương Thanh Nhu sinh con, Tề Phương và Khương Viễn đều sốc, nhất là Tề Phương, bà lập tức dậy :
“Nhu Nhu, chuyện thể thương lượng mà, năm nghỉ hưu , thể giúp các con trông cháu mà!”
Khương Thanh Nhu trả lời: “ con chỉ một bố thôi mà!”
Tiếp đó cô dịu dàng Sầm Thời: “Anh cũng con lớn lên nhận , đúng ?”
Sầm Thời chút do dự: “Ừm.”
Anh hỏi: “Vậy thời gian buổi tối tính ? Sau khi con chào đời, buổi tối dỗ con ngủ.”
Ban ngày Sầm Thời khả năng cao là bận việc trong quân đội dứt , trông con thì chỉ thể là buổi tối.
Nói xong câu khuôn mặt tinh xảo mặt, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, lập tức hối hận.
bên Khương Thanh Nhu híp mắt đồng ý: “Được thôi, cho con b.ú tã kể chuyện và dỗ ngủ cũng là một nhiệm vụ khó khăn, giao cho nhé.”
Sầm Thời vẻ mặt hào hứng của Khương Thanh Nhu, đành thôi.
Sự ngạc nhiên mặt Tề Phương vẫn tan, bà ngờ Sầm Thời đến chuyện cũng đồng ý.
Năm xưa ông Khương cũng như !
Bà kìm lườm ông Khương một cái.
Ông Khương sờ cằm, tự nhiên dời mắt chỗ khác.
Vệ thủ trưởng ngộ .
Khương Thanh Nhượng ánh mắt của Vệ thủ trưởng đến mức chịu nổi nữa, tại , rõ ràng là đang chuyện hôn nhân của Sầm Thời và Nhu Nhu, cứ cảm giác như lấy chồng là thế !
Khương Thanh Nhu cầm tờ giấy đưa cho Sầm Thời ký tên vẻ nghiêm túc:
“Tạm thời thế , những chuyện khác đều là vấn đề nhỏ trong cuộc sống, vấn đề nhỏ cứ theo em là , bốn điểm cũng gì khác.”
Sầm Thời nét chữ nắn nót của Khương Thanh Nhu giấy, khóe môi nhếch lên, nhận b.út ký tên .
Khương Thanh Nhu vui lắm, cô cầm tờ giấy mắt sáng long lanh : “Lần chúng hợp đồng nhé!”
Sầm Thời cụp mắt cô, đôi mắt đen như mực dịu dàng như thể sắp trào nước : “Ừm.”
Thương lượng xong chuyện , Khương Thanh Nhu cảm thấy cũng hòm hòm , cô vung tay lớn:
“Được ! Xong! Bố, , chú Vệ, hôm nay con sẽ trổ tài cho xem!”