Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 243: Ghen Với Anh Vợ
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:38:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Khương Nghĩa tức giận đùng đùng từ nhà , vặn đụng mấy cô bé nãy trả bát.
Mấy cô bé ăn ngon cũng điều ăn ngon thì tranh kẹo và bánh quy với nữa.
Mấy cô bé mắt tinh, nhanh phát hiện Khương Nghĩa đang thò đầu trong đám đông.
Chuyện Khương Nghĩa và Khương Thanh Nhu lúc đó ầm ĩ khắp cả khu tập thể, cơ bản là ai , lên án gia đình Khương Viễn nhưng phần lớn là cảm thấy con sâu gạo Khương Nghĩa cuối cùng cũng còn gì để gặm nhấm nữa.
Nhà họ thuộc loại .
Hơn nữa đều là hàng xóm láng giềng, cơ bản đều Khương Nghĩa vay tiền, chị cả Tiểu Phương lớn tuổi hơn chút nên nhớ rõ.
Tên Khương Nghĩa ở phía lén lút, là chẳng chuyện gì .
Cô bé vội với em út Tiểu Hồng: “Em mau chui trong cho chị Nhu Nhu chú chị đang ở phía , bảo chị Nhu Nhu mau nhà đóng cửa !”
Tiểu Hồng bảy tuổi cũng lanh lợi, cô bé Khương Nghĩa một cái đó cầm bát khom chui đám đông.
Khương Nghĩa vẫn đang ở phía Khương Thanh Nhượng phát đồ, mỗi viên kẹo phát , tim ông nhói lên một cái, ông thực tâm cảm thấy những thứ đáng lẽ là của .
Trong lòng ông thậm chí còn nảy sinh thù địch với những nhận kẹo , cảm thấy họ cướp đồ của .
Tiểu Hồng nhỏ linh hoạt, nhanh cầm bát đến bên trong.
Khương Thanh Nhu thấy cô bé, mắt cong cong, vẫy tay gọi Tiểu Hồng: “Mau đây với chị, chị bảo các chơi với em! Cho em ăn kẹo!”
Nói Khương Thanh Nhu vẫy tay gọi cả trai nhất trong mắt Tiểu Hồng .
Khương Thanh Chỉ vội vàng dập t.h.u.ố.c lá, ánh mắt em gái chút oán trách.
Tiểu Hồng hổ, cô bé xua tay : “Chị Nhu Nhu, em ăn kẹo cũng chơi , bánh mè ngon lắm, em bảo bánh mì mật ong cho chị đấy!”
Khương Thanh Nhu dáng vẻ của Tiểu Hồng cho thích thú xổm xuống, với Tiểu Hồng: “Em đáng yêu thế , đương nhiên ăn nhiều kẹo , con gái càng ăn kẹo càng đáng yêu nhé!”
Cô nhét một nắm kẹo sữa túi Tiểu Hồng còn cho cô bé từ chối.
Tiểu Hồng càng thích Khương Thanh Nhu hơn, cô bé thừa nhận lúc đầu vẻ trai của các thu hút nhưng tiếp xúc , cô bé thích chị Khương Thanh Nhu hơn.
Tiểu Hồng cũng quên việc chính, vội vàng ghé tai Khương Thanh Nhu :
“Chị Nhu Nhu, nãy em thấy chú chị ở bên ngoài, chị cả em bảo ông thể đang nghĩ mưu mô xa gì đó, bảo chị mau trong !”
Khương Thanh Nhu xong nụ mặt vẫn y nguyên thậm chí mắt cũng chớp lấy một cái: “Hóa là chuyện , cảm ơn Tiểu Hồng, chị , đúng , tết nhà em mua pháo hoa ?”
Từ sáng lúc thấy cái đầu của Khương Nghĩa thò rèm cửa, Khương Thanh Nhu ông ngứa ngáy , chỉ là ngờ ông còn dám tìm đến tận cửa.
Vừa , hai vị lãnh đạo ở đây chống lưng cho cô, cô tin hôm nay đuổi gia đình Khương Nghĩa .
Tiểu Hồng ngẩn : “Chị Nhu Nhu, chị rõ em gì ? Hay là em nữa nhé!”
Khương Thanh Nhu lấy cho Tiểu Hồng một nắm pháo hoa nhỏ, : “Nghe rõ , đừng lo cho chị, chị tự tính toán, cầm cái về chơi với các chị của em !”
Tiểu Hồng càng ngơ ngác hơn nhưng tuy Khương Thanh Nhu đang nghĩ gì nhưng vẻ mặt bình thản như gió thoảng mây bay của cô cho cảm động sâu sắc.
Tiểu Hồng cảm thấy giống như nữ hiệp trong câu chuyện chị cả kể cho cô bé !
Sau cô bé cũng trở thành như thế!
Thực nếu lo lắng Khương Nghĩa thể lên cơn điên, Khương Thanh Nhu sẽ rủ bốn chị em Tiểu Hồng cùng chơi, cô thực sự thích bốn cô bé .
Tiếc là chỉ hai ông trai thẳng đuột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-243-ghen-voi-anh-vo.html.]
Cô cảm thấy sinh con nếu sinh hai cô con gái thì mấy, con gái tâm lý đáng yêu, cô còn thể dạy chúng múa nữa!
Khương Thanh Nhu Tiểu Hồng vui vẻ chui ngoài thì lập tức dậy tìm Khương Thanh Chỉ, nhỏ giọng hỏi: “Anh cả, Tiểu Hồng Khương Nghĩa ở bên ngoài, tính ?”
Khương Thanh Chỉ cũng coi gì, chỉ : “Lát nữa em trốn kỹ ở phía là .”
Khương Thanh Nhu hỏi: “Hay là dứt khoát thu hồi nhà luôn, dù cũng tự dâng đến tận cửa .”
Khương Thanh Chỉ trong: “Không đợi thủ trưởng ?”
Khương Thanh Nhu khẽ: “Ông rõ nhà nhà trai đến bàn chuyện cưới xin mà còn dám tìm đến cửa, em chuyện chừng ông cũng ầm lên, hơn nữa thủ trưởng như .”
Khương Thanh Chỉ gật đầu: “Nghe em tất.”
Còn về Sầm Thời, chẳng lo chút nào.
Sầm Thời cũng là bao che khuyết điểm.
Khương Thanh Nhượng tới: “Hai thần thần bí bí cái gì thế? Sao cho em ?”
Sầm Thời cũng im lặng tới.
Mặc dù Khương Thanh Chỉ là vợ nhưng trong lòng vẫn ghen.
Khương Thanh Nhu hai họ buồn : “Có gì ? Còn là...”
Khương Thanh Nhu về phía ngôi nhà bên cạnh.
Không đợi họ phản ứng , Khương Thanh Nhu : “Anh hai, kẹo phát hết qua đây, , chúng chia sẻ chút khí vui vẻ !”
Khương Thanh Nhu hào phóng nhưng sự hào phóng cũng điều kiện.
Kẹo đắt, nãy Sầm Thời mang một thùng đến, nhà đó vì ăn tết cũng mua mấy cân, cả nhà họ cũng ai thích ăn kẹo nên chia một chút cũng chẳng , hàng xóm láng giềng, cô gả còn hy vọng đối xử với bố hòa nhã hơn chút.
Thứ hai chính là chuẩn để giành nhà, mặc dù đây là danh chính ngôn thuận lấy nhà của nhưng tết nhất, chướng mắt cũng là bình thường, ăn của miệng mềm, ăn chút kẹo giúp vài câu thì im miệng gì vẫn .
thế càng , thấy cô phát kẹo, bản Khương Nghĩa yên .
Khương Thanh Nhượng cao lớn, thấy em gái chỉ về phía nhà Khương Nghĩa liền hất cằm về phía đó nhưng thấy Khương Nghĩa, đầu , thấy Khương Nghĩa đang ở ngay ngoài nhà .
Mắt chằm chằm chỗ kẹo trong tay .
Khương Thanh Nhượng cảm thấy buồn nôn.
là ký sinh trùng.
Nhìn thấy là Khương Nghĩa, Khương Thanh Nhượng ngay lập tức hiểu ánh mắt của Khương Thanh Nhu ý gì.
Nhà.
Sự ăn ý của ba em lúc thể hiện , Khương Thanh Chỉ lặng lẽ bên cạnh Khương Thanh Nhu, Khương Thanh Nhượng ở phía càng hào phóng phát kẹo, bốc một nắm kẹo ném ngoài:
“Hết đấy! Mọi ai nhặt là của đó!”
Lũ trẻ con lập tức ùa chạy tới, lớn cũng híp mắt , thấy vui.
Khương Nghĩa vốn đang do dự ở phía nên qua thấy hành động của Khương Thanh Nhượng và thấy lời của Khương Thanh Nhượng xong lập tức ngây .
Tên công t.ử bột thế mà ném hết kẹo thật ?
Khương Nghĩa lập tức nhịn nữa, ông trút hết cơn giận lên đầu lũ trẻ con: “Dừng hết cho tao! Nhặt cái gì mà nhặt? Từng đứa một là ăn mày ? Cút hết cho tao! Chỗ đều là của tao!”