Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 35: Tôi Không Nhận Không Sự Giúp Đỡ Của Người Khác

Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:23:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Vĩ là thẳng thắn, bèn nhỏ giọng hỏi: “Đồng chí Khương, cô thấy con Sầm Đoàn trưởng thế nào?”

Khương Thanh Nhu vẻ thôi, ngây thơ mím môi: “Anh .”

Mắt Hạ Vĩ sáng rực lên ngay.

Được ! Cô gái nhỏ ý, là chuyện thành công tám mươi phần trăm !

Cọc tìm trâu, cách một lớp màn, lớp màn đó cứ để chọc thủng giúp hai !

Thế là toạc hết những nơi Sầm Thời lui tới cho Khương Thanh Nhu .

Tổng cộng bốn chỗ: văn phòng, doanh trại, nhà ăn và căn nhà phân trong khu gia binh.

“Bây giờ chắc đang ở văn phòng, nếu , cô cứ tìm , doanh trại tìm .”

Hạ Vĩ lo lắng :

chắc sẽ nhận , nhằm cô, bao giờ nhận đồ của khác.”

Cậu : “Hay là cô đưa thẳng cho , nghĩ cách đưa cho ?”

Người phận sự doanh trại, hơn nữa, gặp , đưa cũng là một vấn đề nan giải.

Khương Thanh Nhu gật đầu, : “ cứ thử xem , cảm ơn đội trưởng Hạ.”

Sau đó vội vàng về phía văn phòng.

Hạ Vĩ tươi rói theo bóng lưng Khương Thanh Nhu, thầm nghĩ cô gái nhỏ cũng bạo dạn phết.

Còn nữa là Khương Thanh Chỉ Khương Thanh Chỉ, đừng mà tức c.h.ế.t ở nhà nhé!

Khương Thanh Nhu , chú lính trẻ lúc nãy liền đến hỏi Hạ Vĩ: “Đội trưởng Hạ, cô gái là ai thế? Trông lạ quá.”

Hạ Vĩ gọi mấy tiếng mới hồn, lườm chú lính một cái: “Nhìn cái gì mà ? Lạ là đúng , lạ thì cứ coi như lạ là !”

Nói xong cầm hộp cơm hớn hở trong.

Chú lính gãi đầu lầm bầm: “Anh chẳng cũng còn gì...”

Khương Thanh Nhu rảo bước lẩm bẩm: Nhất định ở văn phòng đấy nhé.

Bây giờ là giờ nghỉ trưa, tuy ít nhưng , cô và Sầm Thời ngoài mặt vẫn là quan hệ cần tránh hiềm nghi.

Đành nhờ cậy Hạ Vĩ thôi.

nếu Sầm Thời ở văn phòng, còn thể ở riêng với một chút gì đó.

Lời cầu nguyện của Khương Thanh Nhu linh nghiệm, văn phòng của Sầm Thời ở tòa nhà văn phòng bên trong, lúc cô ở lầu thấy cửa lớn bên đóng c.h.ặ.t .

Không chỉ phòng đó, cả tòa nhà văn phòng giờ cơm trưa gần như chẳng bóng .

Khu văn phòng bên đều là lãnh đạo cấp cao, phân nhà ở cũng sẽ nghỉ ngơi ở văn phòng.

Khương Thanh Nhu thất vọng trong giây lát, quả nhiên, vận may thế?

Lúc Sầm Thời thấy Khương Thanh Nhu nhưng cô gái nhỏ dường như chỉ chăm chăm về một hướng, ở một con đường khác nên cô gần như chú ý đến .

Là đến tìm ai?

Sầm Thời dừng ở phía bên hành lang.

Gần như ngay khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, Sầm Thời xác định đáp án.

Tuy nhiên do dự một chút, vẫn bước khỏi hành lang.

Nếu cô tìm vì chuyện sáng nay thì khách sáo quá , chuyện nhỏ thôi mà.

Chỉ là điều ngờ tới là cô gái nhỏ thế mà vẫn lên lầu.

Chẳng lẽ đoán sai ?

Sau khi xuyên đến thời đại , Khương Thanh Nhu thói quen mang theo giấy b.út bên .

Đến cũng đến , đừng để công cốc.

Cửa phòng Sầm Thời đóng nhưng cửa sổ mở hé một chút, cô đưa hộp cơm và mảnh giấy chẳng là xong ?

Có những lời, vẫn tự bày tỏ mới ý nghĩa.

Nhìn Khương Thanh Nhu bước nhanh lên lầu, Sầm Thời gần như chút do dự theo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-35-toi-khong-nhan-khong-su-giup-do-cua-nguoi-khac.html.]

Anh thầm nghĩ cô gái nhỏ cũng to gan thật còn gặp may, đúng lúc bảo vệ lầu đổi ca, cô liền .

mà cũng quyết đoán phết, nếu cô đến muộn hơn chút nữa, lên lầu là chuyện nhỏ, e là còn đưa điều tra.

Cũng nghĩ xem đây là nơi nào.

Nhiều năm lính, bước chân nhanh nhẹn và nhẹ nhàng, trong lòng Khương Thanh Nhu đang tâm sự nên phát hiện phía còn một .

Đến cửa văn phòng Sầm Thời, Khương Thanh Nhu còn xác nhận tên mới bắt đầu hành động.

Cô đưa hộp cơm , lấy giấy b.út , sột soạt bắt đầu chữ.

Sầm Thời phía cau mày , vô tình thành tiếng: “Cảm ơn hôm nay giải vây, ...”

Nghe thấy giọng bất ngờ xuất hiện phía , Khương Thanh Nhu giật b.ắ.n , cô hét lên một tiếng đầu , hai tay cầm ngòi b.út hướng ngoài như đang phòng thủ.

Nhìn thấy là Sầm Thời, trong lòng cô bỗng dấy lên niềm vui sướng bất ngờ nhưng vẻ mặt thể hiện là sự may mắn cơn hoảng loạn, ngay đó chuyển sang trách móc:

“Sao lưng ? Dọa c.h.ế.t !”

Người đàn ông dáng cao lớn, gần như che khuất cả cô, một bộ áo Tôn Trung Sơn màu đen chỉnh tề, cúc cài đến tận cổ, chỉ lộ yết hầu rõ nét và đường viền hàm sắc sảo.

Lông mi dài, dài đến mức khi mắt cụp xuống, Khương Thanh Nhu gần như thần sắc của .

Khương Thanh Nhu suýt nữa thì nổi m.á.u mê trai.

Thật... cấm d.ụ.c.

“Xin .”

Sau một thoáng áy náy ngắn ngủi, Sầm Thời nhanh ch.óng hỏi: “Cô đến đây gì?”

Lông mày Khương Thanh Nhu nhướng lên.

Biết rõ còn hỏi?

Vừa nãy rõ ràng to nội dung mảnh giấy.

Sầm Thời hỏi xong câu cũng thầm mắng vụng về quá.

cô gái dường như nhận điều gì, nhanh tay nhét mảnh giấy lòng bàn tay, đó đưa bàn tay nhỏ bé lưng từ từ kéo cửa sổ , cuối cùng chột ngẩng đầu:

“Không gì, chỉ là ừm, cái đó chỉ là ngang qua thôi.”

Lời dối của cô càng vụng về hơn, dường như sợ sẽ nhận đồ của .

Sầm Thời quả thực định nhận.

Anh tặng đồ cho ai cũng nhận đồ của ai, đương nhiên, đó cũng bao giờ lo chuyện bao đồng.

Thế là chút nể tình đẩy cửa sổ một khe nhỏ, giọng mang theo vài phần nghiêm khắc từng xuất hiện mặt cô:

“Mang , nhận đồ của khác.”

Biết ngay mà.

Khương Thanh Nhu ngạc nhiên khi Sầm Thời là như , nãy Hạ Vĩ nhắc nhở cô .

Trên mặt cô lập tức lộ vẻ ngỡ ngàng, bất lực và khó xử.

Nếu gương, Khương Thanh Nhu sẽ cảm thán một câu:

là bạch liên hoa, đàn ông thấy thì xót xa, đàn bà thấy thì bóp c.h.ế.t.

khi đóa bạch liên hoa là chính cô...

Cô c.ắ.n môi, nhỏ giọng : “ mà, mời ăn cơm, giúp , nhất định tặng cái gì đó trong lòng mới thấy thoải mái.”

Cô ngẩng đầu, lấy hết can đảm: “ nhận sự giúp đỡ của khác.”

Lấy gậy ông đập lưng ông.

Sầm Thời sững sờ trong giây lát.

Anh thật sự nên trả lời thế nào, chẳng lẽ : cần cô báo đáp?

thế ? Anh lấy tư cách gì giúp đỡ cô công?

Sầm Thời gần như đoán , nếu sự giúp đỡ giữa bạn bè cần báo đáp thì cô gái nhỏ cũng sẽ ranh mãnh dùng câu để chặn họng .

Cô luôn tỏ ngây thơ vô hại nhưng lanh lợi khiến năm bảy lượt cứng họng.

 

Loading...