ông càng trách Lộ Mạn Mạn hơn, bởi vì trong mắt Lộ Bộ trưởng Lộ Mạn Mạn thông minh hơn Khương Thanh Nhu nhiều, nó thông minh như mà liên tiếp chịu thiệt một cô gái tâm cơ gì, quá nóng vội ?
Dục tốc bất đạt, đây là điều Lộ Bộ trưởng dạy con gái bao nhiêu , ông nhịn đá Lộ Mạn Mạn một cái.
Lần Lộ Mạn Mạn thấy đau nhưng bản cô những đến đỏ mặt tía tai nên còn quan tâm đến cái nữa?
bây giờ tên dây thể b.ắ.n, thế là Lộ Mạn Mạn kiên trì dậy : “Không đàn cũng , chơi thôi mà.”
Cô định , Khương Thanh Nhu kéo tay Lộ Mạn Mạn híp mắt :
“ đàn nhưng mà, đây nhạc trong đài, đàn mặt cho còn mất tiền mua vé, thật sự cảm ơn cô quá đồng chí Lộ Mạn Mạn.”
Khương Thanh Chỉ em gái bên cạnh hỏa lực khai trong lòng hoảng.
Thế , dễ chọc ?
cũng lo Khương Thanh Nhu Tây Bắc sẽ Sầm Thời bắt nạt nữa.
Với cái nết của em gái , chắc chắn bắt nạt Sầm Thời đến mức tìm răng thấy .
Nghĩ đến đây Khương Thanh Chỉ khẽ thành tiếng.
Lời lọt tai Lộ Mạn Mạn biến thành “Cô xem, cô giống như con gà mất tiền .”
Nghe tiếng của Khương Thanh Chỉ Lộ Mạn Mạn càng hổ c.h.ế.t, cô tin Khương Thanh Chỉ một đàn ông to lớn nghĩ đến tầng nghĩa .
Sắc mặt Lộ Mạn Mạn đổi, nhịn nhịn, cuối cùng mới nghiến răng nghiến lợi, ngoài mặt nhưng trong đáp trả:
“Đồng chí Khương Thanh Nhu, trực tiếp khác với trong đài lắm, trắng mỹ nhân trong tranh và ngoài đời thực thể là một khái niệm ? Con mà, vẫn nên mở mang tầm mắt nhiều hơn thì hơn. cô hiểu cũng , thể đàn cho cô nhiều hơn.”
“Người thì nhưng thể bình hoa cắm nước tưởng chữ trong bụng thật chứ?”
Nói xong những lời cô ngược cảm thấy tim đập chân run.
Cô tin chắc Khương Thanh Nhu ẩn ý gì nhưng Khương Thanh Chỉ ngốc, nhỡ nghĩ cô nhắm đứa em gái ngốc nghếch của thì ? Cô còn cua mà!
Lộ Mạn Mạn lo lắng liếc Khương Thanh Chỉ một cái, Khương Thanh Chỉ cũng sang, cô đang hoảng hốt thì Khương Thanh Chỉ lộ vẻ cảnh cáo như cô tưởng tượng.
Sao, hình như còn chút thương hại?
Lộ Mạn Mạn càng hiểu .
Điều cô là trong mắt Khương Thanh Chỉ, Lộ Mạn Mạn tiêu đời .
Kiểu tự sát .
Khương Thanh Chỉ đỡ cho Khương Thanh Nhu, nghĩa là xem bên cạnh chịu sự kiêu ngạo hống hách của Lộ Mạn Mạn, một đàn ông nhã nhặn lên tiếng:
“Đã , một cô gái tài hoa tràn trề như cô chắc cũng ngại vị tiểu thư bình hoa xinh khi cô đàn xong bình phẩm vài câu chứ?”
Hà Minh Trạch ngờ đến Thượng Hải công tác gặp chuyện , vốn can thiệp nhưng ngay bên cạnh, cuộc đối thoại của hai nhà rõ mồn một từ đầu đến cuối.
Nói là thương hoa tiếc ngọc cũng , là chướng mắt chuyện cũng , Hà Minh Trạch cô gái nhỏ sắp rơi bẫy trong lòng cũng thấy khó chịu.
Đương nhiên, cũng cảm thấy cô gái nhỏ ngốc nghếch đơn thuần, chắc bình phẩm gì nhưng thể lén giúp cô một tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-224-co-xem-co-la-mien-phi-ma.html.]
Là một phóng viên, cũng coi như chứng kiến cầm kỳ thi họa của giới thượng lưu nhiều , bình phẩm đôi chút thành vấn đề.
Quan trọng nhất là Hà Minh Trạch nổi tiếng với ngôn từ sắc bén là nhân vật mà nhiều đều tránh xa.
Bình phẩm một cô gái nhỏ tự cao tự đại thích khoe khoang, Hà Minh Trạch cảm thấy là chuyện nhỏ như con thỏ.
Khương Thanh Nhu đầu sang, đàn ông cũng vặn , hai , thiện.
Khương Thanh Nhu cũng .
Bình phẩm?
Rất hợp ý cô!
Vẫn câu đó, ăn thịt lợn chẳng lẽ thấy lợn chạy ? Đàn cô nhưng thì cô chứ!
Kiếp , cô cũng ít xem hòa nhạc để xây dựng hình tượng cô gái tri thức, nhiều , tai cũng trở nên kén chọn.
Lộ Mạn Mạn bây giờ là đ.â.m lao theo lao, cô ngờ bênh vực Khương Thanh Nhu.
cô nhanh ch.óng nghĩ đối sách.
Khương Thanh Nhu đến đàn piano còn đ.á.n.h thì bình phẩm cái gì? Nếu cô cứ nhất quyết bình phẩm thì cô thể phản bác ?
Đến lúc đó hai một bình phẩm một phản bác chẳng càng lộ sự thiếu hiểu của Khương Thanh Nhu ?
Cô : “Được thôi, quan tâm .”
Khương Thanh Nhu đàn ông nho nhã một cái, tuy ý gì nhưng là Khương Thanh Nhu cảm kích .
Cô rõ Lộ Mạn Mạn, trình độ của Lộ Mạn Mạn căn bản coi là xuất sắc, ở thời thậm chí còn bằng một học sinh cấp ba.
Hơn nữa Khương Thanh Nhu mồm mép sắc sảo, Lộ Mạn Mạn đồng ý chuyện , cô chẳng thể danh chính ngôn thuận mà châm chọc một phen ?
Khương Thanh Nhu e thẹn : “Được ạ.”
Lộ Bộ trưởng ở bên cạnh cũng cảm thấy Khương Thanh Nhu quả thực chút... quá ngốc.
ngốc một chút cũng , ngốc mới dễ lừa.
Biết lát nữa con gái ông đàn lên sẽ lóa mắt em nhà , đến lúc đó khi đồng ý cho con gái ông độc tấu luôn cũng nên.
Biểu diễn mặt nhiều thế , ngay cả Lộ Mạn Mạn cũng là đầu tiên, cô khỏi chút căng thẳng.
Vừa xuống ghế, Lộ Mạn Mạn thu hút ít ánh , đang ăn cơm đến đàn góp vui, ai mà chẳng thêm vài , thậm chí còn đàn vỗ tay .
Lộ Mạn Mạn càng căng thẳng hơn, đây là đầu tiên cô độc tấu đàng hoàng, đây là biểu diễn tập thể.
Cô hít sâu một , bản nhạc luyện tập cả đêm cứ thế tuôn chảy ngón tay thon dài của cô như dòng suối.
Dưới tiếng đàn piano du dương, nhà hàng vốn ồn ào cũng dần yên tĩnh , đến đây ăn cơm ai cũng giàu quyền lực còn ít gia đình công chức tiết kiệm tiền đưa con cái đến ăn một bữa.
Nên dù hiểu , đều chăm chú lắng .