“Anh chỉ ông thực sự quan tâm con gái và khi Bạch Trân Châu những lời đó, ông chăm chú, thứ hai, khi Bạch Trân Châu lóc kể lể, ông rõ ràng lộ vẻ mất kiên nhẫn.”
Sầm Thời kể hết những gì thấy.
Khương Thanh Nhu khâm phục khả năng quan sát của : “Lợi hại thế, chẳng chuyện gì cũng ?”
Cô vẫn còn men, nhân lúc lè lưỡi tinh nghịch: “ mà, em mà giấu thì đừng hòng .”
Sầm Thời khởi động xe, bất lực: “Em chuyện nào? Chuyện từ đầu cố ý gài bẫy , là chuyện cái chân của Khương Phi?”
Sầm Thời dứt lời, Khương Thanh Nhu bắt đầu ho dữ dội, cô ngoài kinh ngạc chỉ còn kinh ngạc, cuối cùng mắt cũng dám Sầm Thời nữa nhưng vẫn nhịn hỏi: “Vậy rốt cuộc ! Em để lộ ở ?”
Vẫn , liên quan đến đạo đức luân lý, chỉ cần Khương Thanh Nhu tự thấy sai, cô sẽ luôn thản nhiên.
Sầm Thời : “Lúc Khương Phi ở đồn công an là em đẩy cô xuống, em...”
Khương Thanh Nhu đang căng thẳng, Sầm Thời bỗng nghiêng đầu nhéo má cô: “Lúc đó ánh mắt em đắc ý c.h.ế.t.”
dù đang về một chuyện vi phạm pháp luật kỷ luật như , Sầm Thời cũng chẳng tỏ vẻ gì là để ý.
Khương Thanh Nhu xác định thực sự để tâm.
Khương Thanh Nhu cũng bật thành tiếng: “Hóa là cái ? Vậy em luyện tập ánh mắt thêm .”
Sầm Thời càng thấy đáng yêu vô cùng: “ em thích thì thích tin, cần quan tâm những cái .”
Khương Thanh Nhu lầm bầm: “Anh sớm , sớm em chẳng giả vờ nữa.”
“ .” Khương Thanh Nhu bỗng lên tiếng: “Có chuyện em với .”
Sầm Thời “ừ” một tiếng, chăm chú đường: “Em cứ .”
Khương Thanh Nhu suy nghĩ, thẳng: “Trước đây em , Tây Bắc em vấn đề gì nhưng em sẽ sinh con ở đó , khổ lắm.”
Sầm Thời buồn hỏi: “Nói cứ như em còn ép em bằng.”
Anh : “Anh cũng ở đó, y tế các mặt đều đảm bảo, sợ em gặp nguy hiểm.”
Hai mỗi lo một điểm khác nhưng kết quả cuối cùng là giống , Khương Thanh Nhu mệt mỏi dựa cửa sổ: “Em chẳng chuyện nghiêm túc một chút ...”
Sầm Thời kịp trả lời, Khương Thanh Nhu ngủ .
Anh cô quá mệt , khỏi lái xe nhanh hơn một chút.
Thực Sầm Thời , chỉ , bản cũng tận hưởng thế giới hai thêm vài năm nữa.
Cô gái nhỏ mong nhớ bấy lâu, thể cưới về việc đầu tiên là sinh con ?
Khương Thanh Nhu Sầm Thời bế nhà họ Khương, Khương Thanh Nhượng vốn định nam nữ thụ thụ bất , bảo Sầm Thời đặt xuống để bế, Tề Phương ném cho một ánh mắt cảnh cáo.
Mặc dù là rạng sáng nhưng Khương Thanh Nhu về, cả nhà họ Khương cũng ngủ.
Tề Phương cảm ơn Sầm Thời xong liền ôm con gái rửa mặt, Khương Viễn bất ngờ gọi Sầm Thời ngoài.
“Tiểu Sầm , bác tìm cháu đây cũng chuyện gì khác, bác chỉ mỗi đứa con gái là Nhu Nhu từ nhỏ cũng chiều chuộng, bình thường tính khí trẻ con gì đó cháu bao dung nhiều chút, nếu cháu bao dung thì đưa con bé nguyên vẹn về cho bác, bác trách cháu.”
Nói thì nhưng Khương Viễn chỉ mới tưởng tượng đến cảnh đó thôi tức đến nghiến răng nghiến lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-245-sam-thoi-cai-gi-cung-biet.html.]
Nếu Sầm Thời dám đối xử tệ với con gái ông, hoặc lời ông đưa Nhu Nhu về thật, ông sẽ liều mạng với Sầm Thời!
Sầm Thời bố vợ tương lai ngoài mặt nhưng trong , nghiến răng nghiến lợi, trong lòng chỉ thấy buồn thú vị cũng coi như tính cách vợ tương lai của giống ai .
Anh nghiêm túc : “Bác trai, cả đời cháu sẽ đối xử với Nhu Nhu, chỉ cần Nhu Nhu , cháu tuyệt đối bao giờ chuyện khiến cô rời xa cháu.”
Khương Viễn hài lòng một chút nhưng vẫn : “Nói miệng bằng thật, cháu chứng minh cho bác xem.”
Sầm Thời nghĩ ngợi, trịnh trọng gật đầu: “Vâng.”
Khương Viễn bóng lưng Sầm Thời rời , trong lòng thấy khó chịu.
Mặc dù Sầm Thời đồng ý dứt khoát nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, lúc chẳng Sầm Thời nên lóc t.h.ả.m thiết đảm bảo mặt bố vợ tương lai ?
Nghĩ đến đây, Khương Viễn thấy vui, tức giận đùng đùng về phòng, mặc cho vợ là Tề Phương hỏi thế nào ông cũng .
Đồng chí Khương Viễn thầm nghĩ, ngày mai nhất định cho Sầm Thời tay!
Sầm Thời dậy từ sáng sớm, thu dọn đồ đạc xong xuôi, định ngoài thì phát hiện đến còn sớm hơn .
Nhìn rõ là ai Sầm Thời giật giật mí mắt: “Ngài về ăn tết, cửa nhà gì?”
Mặc dù hỏi nhưng thấy Vệ thủ trưởng hôm nay ăn mặc cũng long trọng như , Sầm Thời cũng đoán Vệ thủ trưởng định gì .
Vệ thủ trưởng ha hả: “Bác chắc chắn là cùng cháu đến nhà đồng chí Khương Thanh Nhu chúc tết cả nhà họ .”
Sầm Thời vẻ hùng hồn của Vệ thủ trưởng chọc , ngay đó một dòng nước ấm chảy qua tim.
Đôi mắt đen láy của lóe lên: “Ngài ...”
Vệ thủ trưởng tức giận ngắt lời Sầm Thời: “Thằng nhóc , cái gì đấy!?”
Sầm Thời ngậm miệng, một về phía , Vệ thủ trưởng cũng để ý, tự theo .
“Đi thật ?” Sầm Thời nhịn đầu .
Thực trong lòng cũng cảm giác khó tả.
Anh và Vệ thủ trưởng thời gian ở bên nhiều nhưng từ khi hiểu chuyện, cái tên Vệ thủ trưởng gần như gắn liền với cả cuộc đời .
Giống như chính Vệ thủ trưởng , bố Sầm Thời mất , ông coi Sầm Thời như con ruột mà đối đãi.
Trong lòng Sầm Thời đương nhiên tình cảm với Vệ thủ trưởng nhưng tình cảm của luôn hướng nội đến mức đáng sợ, bày tỏ cũng dám bày tỏ.
Vệ thủ trưởng dù cũng bố ruột quyền cao chức trọng, chuyện ảnh hưởng lớn đến bản ông nên Sầm Thời Vệ thủ trưởng chuyến .
Bình thường tránh hiềm nghi cũng là vì lý do .
Vệ thủ trưởng liếc Sầm Thời, đó ung dung vượt qua lên phía :
“Đương nhiên là ! Bác cho cháu , chuyện quy tắc cả đấy, cháu tưởng nhà họ Khương để ý là cháu thực sự cần lớn cùng ? Bác cho cháu , nhà trai đến nhà gái hoặc là dẫn bà mối hoặc là dẫn nhà , cháu chọn .”
Nói xong ông dám mặt Sầm Thời.
Nói thật, đây là Vệ thủ trưởng tự bịa , ông , ông bừa đấy.