Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 50: Không Có Ai Tốt Hơn Ai, Chúng Ta Đều Rất Tốt

Cập nhật lúc: 2026-02-02 08:31:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi tập hợp, Bộ trưởng Lưu thông báo cho tin Đoàn trưởng Sầm sẽ đến xem buổi tuyển chọn hôm nay.

 

Trong chốc lát, các cô gái đều vui mừng, tuy Đoàn trưởng Sầm là ai, cao thấp, mập ốm, .

 

Kệ ! Chỉ cần là đoàn trưởng, đến xem họ biểu diễn, thì chứng tỏ cấp coi trọng buổi biểu diễn !

 

Đây nghi ngờ gì là một tin .

 

Mọi vốn còn đang buồn ngủ, lúc đều hì hì thảo luận lượt phòng luyện công.

 

Bạch Trân Châu như nhận điều gì đó, kéo Khương Thanh Nhu một cách bí ẩn: “Tớ cảm thấy là sĩ quan trai đến đây, mặc quân phục bốn túi.”

 

Người khác đều chú ý đến khuôn mặt, chỉ Bạch Trân Châu quan sát kỹ Sầm Thời, khi quân đội cô tìm hiểu về những chuyện , nên cũng chút hiểu .

 

Lần Khương Thanh Nhu chạy ngoài, cô cũng bao giờ nghĩ Khương Thanh Nhu là đuổi theo đoàn trưởng , dù họ ngày nào cũng ở bên , Khương Thanh Nhu thời gian quen sĩ quan trong quân đội?

 

Chỉ coi như là Khương Thanh Nhu thành nhiệm vụ của bộ trưởng.

 

Khương Thanh Nhu giả vờ như đầu tiên , nghĩ một lát, kinh ngạc : “Chính là ? trai, trông còn trẻ nữa!”

 

Trong mắt Bạch Trân Châu cũng lộ vài phần ngưỡng mộ, nhỏ giọng : “Tớ từng thấy đàn ông nào trai như , hơn nữa hình như mới ngoài hai mươi tuổi, thật là trẻ tuổi tài cao.”

 

Khương Thanh Nhu bộ dạng của Bạch Trân Châu chọc , bèn cố ý trêu cô: “Là mê mẩn ?”

 

Bạch Trân Châu vội vàng xua tay như phủi sạch quan hệ: “Tớ vẫn tự ! Người chắc chắn để ý đến tớ , tớ và chẳng xứng đôi chỗ nào cả!”

 

Khương Thanh Nhu nhíu mày nghiêm túc với Bạch Trân Châu: “Trân Châu, , hơn nữa nếu một khi đối mặt với khác mà tiên suy nghĩ tự ti thì dễ coi thường, dù đối mặt với ai cũng phép! Hơn nữa, tuyệt, múa , cũng , cô gái nào hơn .”

 

nhắm Sầm Thời, mà là thật lòng cho Bạch Trân Châu đạo lý đơn giản .

 

Giống như đây thử vai, cô nghề dám phỏng vấn ở các đoàn phim lớn, tuy lúc đó Khương Thanh Nhu danh tiếng gì, nhưng cô bao giờ cảm thấy .

 

Điều đầu tiên , chính là chôn vùi sự tự ti của xuống thật sâu!

 

Bạch Trân Châu lời của Khương Thanh Nhu cho cảm động, cô sâu Khương Thanh Nhu một cái, khoác tay Khương Thanh Nhu: “Biết , tớ như nữa. tớ thấy còn hơn tớ, và Đoàn trưởng Sầm cùng , chắc chắn xứng đôi!”

 

Khương Thanh Nhu vốn định thêm vài lời với Bạch Trân Châu, thấy nửa câu , cô cũng thấy đỏ mặt.

 

Tuy luôn coi Sầm Thời là vật trong túi, nhưng đó vẫn luôn là chuyện Khương Thanh Nhu lén lút .

 

Là một từng yêu đương, chuyện trong lòng bỗng nhiên Bạch Trân Châu nhắc đến như , cô dù mặt dày đến cũng chút ngại ngùng.

 

vẫn sửa : “Không ai hơn ai, chúng đều .”

 

Bạch Trân Châu vội : “Biết , chúng mau trong !”

 

Vẻ mặt nghiêm túc của Khương Thanh Nhu thực Bạch Trân Châu cảm động, gia đình cô tuy điều kiện tệ, cũng chỉ cô là con một, ở thời đại thực coi là hiếm .

 

cha bao giờ khen ngợi cô, tuy cũng ít khi phê bình, nhưng lúc ở nhà Bạch Trân Châu luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng, như thiếu một mảnh.

 

Lần cô đạt điểm cao nhất trong kỳ kiểm tra về nhà, cảm giác càng rõ rệt.

 

Ở cùng Khương Thanh Nhu lâu , cô mới nhận , hóa đây chính là cái gọi là cảm giác công nhận.

 

Khương Thanh Nhu thích khen khác, cũng thích khen , nếu khác thấy chắc chắn sẽ cô tự luyến, nhưng Bạch Trân Châu nghĩ .

 

Cô cho rằng, Khương Thanh Nhu thật sự .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi/chuong-50-khong-co-ai-tot-hon-ai-chung-ta-deu-rat-tot.html.]

 

Sau mấy ngày ở chung, Bạch Trân Châu vốn thích tiếp xúc thể với khác thể thoải mái khoác tay Khương Thanh Nhu đường.

 

Cô cảm thấy, đây là một biểu hiện .

 

Vào trong, đều ngưỡng mộ Khương Thanh Nhu, còn tủm tỉm chúc mừng cô:

 

“Khương Thanh Nhu, giữa biểu diễn thật nhé, mang vinh quang cho đội múa của chúng !”

 

Khương Thanh Nhu, xinh như , đoàn trưởng mê mẩn c.h.ế.t !”

 

đúng, chừng còn thể tranh thủ thêm nhiều cơ hội cho đội chúng nữa đấy!”

 

Những lời khác với những lời chế giễu lạnh lùng đây, Khương Thanh Nhu , đều thật lòng chúc mừng cô.

 

Khương Thanh Nhu nhớ hành vi bất thường của Lý Băng hôm qua, trong lòng luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

 

Lý Băng dậy, nên đến luyện múa, Khương Thanh Nhu cũng thể dò hỏi gì từ cô .

 

Ngược Khương Phi thì mặt, nhưng trông như một giấy, còn khá đáng sợ.

 

Ngay cả Trần Lệ cũng cảm thấy Khương Phi chút đáng sợ, liên tục dặn dò Khương Phi lát nữa trang điểm dày một chút.

 

nhanh khác thu hút sự chú ý, ai khác, chính là Khương Thanh Nhu.

 

Cô múa ở vị trí của Lý Băng, mấy đều múa sai, là di chuyển , thì là chậm.

 

Bộ trưởng Lưu xem mà nhíu c.h.ặ.t mày, hỏi: “Khương Thanh Nhu, cô ? Sao cứ múa sai hoài? Lát nữa biểu diễn là để Đoàn trưởng Sầm xem trò ?”

 

Ông xong, các cô gái sân khấu đều chút sợ hãi.

 

Giọng của Bộ trưởng Lưu còn nặng hơn cả Trần Lệ bình thường, vì là đàn ông, nên giọng cũng khá lớn.

 

Các cô gái bình thường đều do giáo viên nữ dạy, qua lời khiển trách của lãnh đạo nam?

 

Thực đây còn luôn cảm thấy Bộ trưởng Lưu cứ thế dễ dàng để Khương Thanh Nhu ở vị trí trung tâm, cũng giống như Trần Lệ và Lý Băng, đều là quan hệ .

 

Trải qua một phen , trong lòng họ nhịn đồng cảm với Khương Thanh Nhu.

 

Bị khiển trách như mặt , trong lòng chắc chắn khó chịu ?

 

Ngay đó giọng hoảng sợ của Khương Thanh Nhu vang lên: “Bộ trưởng Lưu, như ạ, đây cháu cách vị trí trung tâm quá xa, là hôm qua mới tạm thời đổi, nên nhớ rõ lắm cách di chuyển của vị trí trung tâm đây, là, ngài vẫn đổi cháu về vị trí cũ ạ…”

 

, còn sụt sịt mũi, vẻ sợ hãi.

 

Bạch Trân Châu nhịn giúp Khương Thanh Nhu: “Bộ trưởng, đây tuyệt đối là vấn đề của đồng chí Khương Thanh Nhu, chúng cháu đây cùng , cháu thể chứng minh cho cô , thật sự khác biệt lớn, đừng là một buổi sáng, dù là một ngày cũng khó nhớ !”

 

Bạch Trân Châu lên tiếng, các cô gái khác nổi nữa, cũng thi bắt đầu giúp Khương Thanh Nhu, ngay cả Triệu Tiểu Chi cũng cảm thấy đây quả thật thể coi là của Khương Thanh Nhu.

 

Khương Phi lên tiếng, cô cũng dám giúp Khương Thanh Nhu điều gì.

 

Cô sợ Khương Phi tức giận.

 

Vẻ mặt của Khương Phi khó coi, trong lòng cô vẫn luôn cầu nguyện, ngàn vạn đừng đổi nhé!

 

Giây tiếp theo, giọng của Khương Thanh Nhu vang lên, cô rụt rè : “Bộ trưởng, là cháu vẫn về vị trí cũ ạ? Cháu ở trong góc cũng quen …”

 

 

Loading...