Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-28 10:18:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thu Văn nhẹ nhàng hít một :"Chị cũng hiểu, chị cảm thấy chúng tạm thời vẫn là đừng quản những chuyện nữa, xem xem tình hình tiếp theo , bây giờ về ăn cơm ."

Nguyễn Thu Dương tức đến mức giậm chân:"Như còn ăn nổi nữa! Em một hạt gạo cũng ăn nổi nữa !"

Diệp Thu Văn cô bé cho, cảm thấy trong dày đầy ứ đến mức ngay cả nửa hạt gạo cũng ăn nổi nữa .

Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương từ nhà vệ sinh phòng ăn, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng từ lầu xuống.

Nguyễn Hồng Quân xuống bàn ăn uốn éo qua , nịnh nọt vác cái mặt tới với Nguyễn Trường Phú:"Bố, nể tình dạo con biểu hiện như , ngoài đ.á.n.h gây chuyện để bố bận tâm, bố cũng kiếm cho con một bộ quân phục mặc thử mà."

Nguyễn Trường Phú liếc nhóc một cái," thấy còn cần biểu hiện thêm nữa."

Nguyễn Thu Dương tiếp lời hỏi ngay:"Vậy còn con thì ?"

Nguyễn Trường Phú sang cô , sắc mặt lập tức trầm xuống,"Cô còn hổ mà mở miệng hỏi ? Cô biểu hiện còn bằng nó! Dạo loạn ở nhà bao nhiêu trận, cần kể từng chuyện cho cô ?"

Nguyễn Thu Dương cúi đầu bĩu môi, lí nhí :"Nguyễn Khê loạn chắc? Là cô đến mới ầm ĩ lên đấy chứ. Sao cô loạn với tất cả trong nhà, sáng nay còn loạn với cả bố, mà bố vẫn mang quân phục về cho cô và Nguyễn Khiết?"

Nguyễn Trường Phú chằm chằm Nguyễn Thu Dương, trầm giọng :"Bởi vì con bé vô cớ gây rối, cùng lắm chỉ là nhường thôi!"

Nghe thấy lời , Nguyễn Thu Dương vội thẳng lên, trừng mắt :"Cô còn vô lý? Cô thì cái lý gì..."

Nhìn sắc mặt Nguyễn Trường Phú đổi, giọng cô dần dần yếu , lời còn xong cắm cúi ăn cơm.

Ngày nào cô cũng chịu cục tức từ sáng đến tối, thật sự là sắp tức c.h.ế.t !

Ăn cơm xong lên lầu phòng bàn học, cô lấy vở bài tập , bài toán c.h.ế.t tiệt đó, càng tức giận đến mức nghiến c.h.ặ.t răng, đó cầm b.út lên bắt đầu chép bài toán c.h.ế.t tiệt !

Phòng bên cạnh, Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt phòng đóng cửa .

Các cô còn kịp đặt cặp sách tay xuống, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

Nguyễn Khê mở cửa xem, chỉ thấy Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đang theo lên đây.

Nguyễn Hồng Quân :"Chị cả, ban nãy ôm lên đây còn sờ kỹ, cho em xem chút ."

Nguyễn Khê tự nhiên keo kiệt, kéo cửa ,"Vào ."

Diệp Phàm tuy tỏ kém cỏi như Nguyễn Hồng Quân, nhưng nhóc cũng thích những thứ . Cậu nhóc theo Nguyễn Hồng Quân phòng, cùng nhóc xem cặp sách mới, văn phòng phẩm mới, quan trọng nhất là bộ quân phục mới.

Nguyễn Hồng Quân cầm bộ quân phục tay hít một thật sâu, hít đến mức trợn trắng mắt :"Thơm quá mất!"

Diệp Phàm ở bên cạnh đưa tay đẩy nhóc một cái,"Có cần khoa trương thế ?"

Nguyễn Hồng Quân một giây khôi phục bình thường,"Đương nhiên là ."

Nếu hai bộ quân phục đều là kiểu nữ, nhóc chắc chắn sẽ mượn mặc ngoài lượn vài vòng.

Hai nhóc qua đây xem xong đồ, hít xong quân phục, cũng phiền Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt nữa, dù các cô đều là con gái. Bọn họ ngoài đóng cửa , Nguyễn Hồng Quân bỗng sang gõ cửa phòng Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn.

Diệp Thu Văn từ bên trong mở cửa , hỏi nhóc:"Sao thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-156.html.]

Nguyễn Hồng Quân tùy ý quét mắt một vòng,"Ồ, gì, trinh sát tình hình địch chút thôi."

Diệp Thu Văn:"..."

Sao !

Sao ai đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhóc chứ!

Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm , Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt tự nhiên xem những món đồ .

Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt chủ yếu là lục xem cặp sách, văn phòng phẩm và quân phục, dù những thứ cũng khiến thích thú. Nguyễn Khiết thậm chí còn mặc thử lên cho Nguyễn Thu Nguyệt xem, ngại ngùng hỏi em :"Thế nào? Có hợp lắm ?"

Nguyễn Thu Nguyệt lắc đầu :"Không , hợp, ."

Nguyễn Khê xem quân phục cũng xem cặp sách, văn phòng phẩm mới, cô đang lật xem sách giáo khoa và tài liệu ngoại khóa đặt bàn học. Nguyễn Trường Phú giúp cô tìm khá đầy đủ, sách giáo khoa các môn chính đều , tài liệu ngoại khóa cũng khá nhiều, hơn nữa đều qua.

Nguyễn Khiết thử xong quân phục, cởi cho Nguyễn Thu Nguyệt mặc.

Cô bé đến bên bàn học, đưa tay cầm lấy một cái cốc uống nước :"Cái mua cho hai chị đúng ?"

Nguyễn Khê thấy từ lâu, bây giờ chỉ liếc mắt một cái, đáp:"Chắc là ."

Nguyễn Thu Nguyệt đặt cốc xuống sang cô,"Chị sẽ trả cho bà nữa chứ?"

Nguyễn Khê một tiếng,"Đương nhiên là , là bọn họ nợ ."

Nguyễn Thu Nguyệt bàn học, Nguyễn Khê ,"Chị cả, em thấy chị lợi hại thế nhỉ."

Khóe miệng Nguyễn Khê vẫn giữ nụ ,"Lợi hại chỗ nào?"

Nguyễn Thu Nguyệt ,"Nói chung là lợi hại."

Chặn họng bố cô bé một trận trò, khiến bố cô bé mất hết thể diện, khó coi xuống đài , đó bọn họ còn thể mua những thứ cần mua, những việc cần , còn thể thừa nhận là nợ chị .

Nợ chị bao nhiêu chứ, nợ chị mười mấy năm cuộc đời.

Mãi mãi cũng thể lấp l.i.ế.m cho qua .

Tối nay tâm trạng , Nguyễn Thu Nguyệt cũng phá hỏng tâm trạng tìm Nguyễn Thu Dương gây rắc rối nữa.

Ngủ một giấc thật ngon, sáng hôm thức dậy tiếp tục mang tâm trạng học.

Hôm nay là thứ Bảy, học xong hôm nay ngày mai Chủ nhật thể nghỉ ngơi một ngày.

Hôm qua giảng một ngày ở lớp Năm, Nguyễn Khiết cảm thấy áp lực gì, nên hôm nay Nguyễn Khê dẫn cô bé đến trường tiểu học giảng nữa, mà cầm sách giáo khoa đến khu trung học cơ sở, phòng học của lớp Bảy.

từng tiếp xúc với kiến thức cấp hai, bây giờ học kỳ một sắp kết thúc, tiến độ chương trình qua hơn phân nửa, nên Nguyễn Khiết giảng chật vật, cơ bản là hiểu gì.

 

 

Loading...