Năm nay Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chính thức nhập học, liền thể giống như đến trường thì đến trường nữa. Nguyễn Khê dự định học theo giáo viên củng cố kiến thức tự học, tiếp tục dùng thời gian rảnh rỗi tự học kiến thức mới.
Buổi tối ngày chính thức khai giảng, cô và Nguyễn Khiết ở trong phòng thu dọn đồ đạc.
Thực cũng chẳng gì để thu dọn, chính là lấy hết những thứ Nguyễn Trường Phú đưa cho các cô túi xách quân dụng mới tinh, bên trong đặt hộp b.út bằng sắt tây, văn phòng phẩm đựng trong hộp b.út cũng đều là loại chất lượng .
Thu dọn cặp sách xong, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết còn chuẩn quần áo ngày hôm sẽ mặc.
Bởi vì là ngày đầu tiên chính thức học, là ngày các cô bước khỏi ngọn núi lớn thực sự bước khuôn viên trường học, cho nên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết dự định chút nghi thức, để ngày trở thành một ngày ý nghĩa kỷ niệm.
Bàn bạc xong, các cô dự định mặc bộ quân phục mới mà năm ngoái Nguyễn Trường Phú mang về cho các cô. Mặc quân phục quàng thêm chiếc khăn quàng đỏ do các cô tự mua len về đan, chính là cách ăn mặc thời thượng nhất, tinh thần nhất của thời đại .
Chuẩn xong xuôi thứ, hai kéo đèn xuống ngủ.
Mặc dù đó từng đến trường , nhưng vì chính thức, cho nên bây giờ Nguyễn Khiết vẫn cảm thấy căng thẳng. Cô đặt tay lên n.g.ự.c , cảm nhận nhịp tim đập, với Nguyễn Khê:"Vẫn cảm thấy giống như đang mơ ."
Nguyễn Khê đưa tay véo cô một cái:"Thấy đau thì đang mơ."
Nguyễn Khiết cũng bật , liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn ít.
Hai kề vai nhắm mắt chìm giấc ngủ, hôm tỉnh dậy mặc áo bông quần thu đ.á.n.h răng rửa mặt. Đánh răng rửa mặt xong trở về phòng bôi kem dưỡng da, khoác quân phục ngoài áo bông quần thu, đó soi gương tỉ mỉ tết tóc.
Những khác chải chuốt nhanh hơn đến phòng ăn ăn sáng .
Nguyễn Trường Phú ăn hai miếng bánh bao hỏi Nguyễn Thu Nguyệt:"Tiểu Khê Tiểu Khiết vẫn xuống?"
Sau đó ông dứt lời, chợt thấy Nguyễn Hồng Quân ồn ào hét lên:"Ô ô~ Ô ô ô~"
Cậu chỉ hét, còn dùng tay chỉ ngoài phòng ăn.
Những khác theo hướng ngón tay chỉ, trong nháy mắt đều sững sờ.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mặc quân phục, quàng chiếc khăn quàng màu đỏ tươi, đeo chiếc cặp sách mới tinh, vô cùng ch.ói mắt bước phòng ăn. Đặc biệt là Nguyễn Khê, khuôn mặt nhỏ nhắn bọc trong chiếc khăn quàng màu đỏ, trắng đến mức dường như đang phát sáng.
Chỉ trong nháy mắt , mắt Nguyễn Thu Dương đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u!
Trên mặt Diệp Thu Văn xẹt qua một tia u ám, nhanh thu hồi ánh mắt cúi đầu ăn cơm.
Nguyễn Hồng Binh giữa Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, chợt mở miệng một câu:"Oa ồ, chị hai xinh quá ."
Nguyễn Khê xuống mỉm với nhóc,"Cảm ơn em."
Phùng Tú Anh thích lắm, cảm thấy quá mức phô trương , cách ăn mặc đặt lên Diệp Thu Văn thì còn phù hợp, nhưng đặt lên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thì thuần túy là chút lãng phí, nhưng ngoài miệng bà gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-175.html.]
Còn Nguyễn Hồng Quân sớm kích động thôi, phun cả nước bọt :"Chị cả, hôm nay chị thật sự là quá !"
Nguyễn Khê vẫn mỉm , với Nguyễn Hồng Quân:"Cảm ơn em."
Tâm trạng Nguyễn Trường Phú cũng theo đó mà sáng sủa lên, tiếp lời :"Người vì lụa lúa vì phân, sớm nên ăn mặc cho tinh thần một chút. Các con xem ăn mặc như thế , là tinh thần nhất nhất trong mấy đứa con gái nhà chúng đấy."
Diệp Thu Văn cúi đầu, biểu cảm mặt khô khốc thêm mấy phần.
Nguyễn Thu Dương ở bên cạnh dùng khóe mắt liếc Nguyễn Khê, ghen tị đến mức hai mắt đỏ hoe.
Cô còn cứng miệng Nguyễn Khê , nhưng thực sự là nữa. Trước lúc Nguyễn Khê mặc quần áo bình thường, bình thường quen cảm thấy gì, cô còn thể gượng ép gán cho Nguyễn Khê cái danh "quê mùa".
bộ quân phục Nguyễn Khê mặc thực sự là quá kinh diễm, kinh diễm đến mức cô căn bản bới móc nửa điểm tì vết nào!
Sau khi trong lòng thừa nhận sự thật Nguyễn Khê thực sự xinh , cô theo bản năng cẩn thận quan sát khuôn mặt và khí chất của Nguyễn Khê, quan sát xong thể thừa nhận những lời Tô Manh Manh luôn mặt cô , quả thực đều là đúng!
Cô cúi đầu c.ắ.n một miếng bánh bao, trong lòng nghẹn ứ đến mức gần như thở nổi.
Đồ nhà quê mà cô luôn coi thường, từ lúc nào biến thành con thiên nga trắng xinh !
Năm phút , cô và Tô Manh Manh theo Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt học.
Tô Manh Manh chớp chớp mắt :"Thế nào? Bây giờ tin mắt của tớ chứ? Có là xinh hơn chị cả của ?"
Tô Manh Manh trợn tròn mắt,"Như còn tính là bản lĩnh ? Tớ thích nhất là đôi mắt đó của cô , là đôi mắt linh động nhất mà tớ từng thấy, giống như . Nếu tớ mà đôi mắt như , tớ đều nỡ nhắm ngủ."
Nguyễn Thu Dương gượng ép tỏ vẻ khinh thường,"Có khoa trương đến mức đó ?"
Tô Manh Manh :"Có chứ! Rốt cuộc kỹ cô ?"
Nguyễn Thu Dương ấp úng,"Tớ... lười cô ..."
Vốn dĩ coi thường cô , cớ gì việc gì cô chứ?
Hai chuyện theo Nguyễn Khê đến trường, Nguyễn Thu Nguyệt về phía khu tiểu học, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về phía khu trung học cơ sở và trung học phổ thông ở bên đường. Bây giờ Nguyễn Thu Dương cũng học lớp bảy , tự nhiên cũng theo qua đường.
Sau đó đến cổng trường, Nguyễn Thu Dương một nữa từ phản ứng của qua đường xem rốt cuộc Nguyễn Khê xinh đến mức nào. Bởi vì hễ là học sinh ngang qua, cơ bản đều sẽ đầu thêm Nguyễn Khê hai cái, đó xì xào bàn tán vài câu.
Vào đến cổng trường, hiện tượng càng rõ ràng hơn.
Không cô từng theo Diệp Thu Văn chơi trội, Diệp Thu Văn cũng từng gây sự oanh động cỡ .