Trong mắt , vẫn là biên chế công việc mới là thể diện, mới coi trọng.
Những bày sạp bán hàng đường phố sẽ coi là những tên lưu manh việc , vô công nghề.
Đương nhiên, đúng là đều là những việc , còn cách nào khác mới việc , thực sự tìm việc thể ở nhà chờ c.h.ế.t, tìm cách kiếm tiền, còn những công việc đàng hoàng thì thèm liếc mắt một cái.
Tạ Đông Dương : “ sợ coi thường, chỉ cần kiếm tiền là . Cô là sinh viên đại học, cô chắc chắn kiến thức hơn chúng , cô xem giữ cái tiệm sửa xe kiếm nhiều tiền hơn, là ngoài bày sạp bán hàng kiếm nhiều tiền hơn?”
Nguyễn Khê chút do dự : “Bày sạp!”
Tạ Đông Dương cô, “Cô xem tại ?”
Nguyễn Khê : “Bởi vì cửa hàng quốc doanh quá ít, hàng hóa trong cửa hàng cũng quá ít, mà cư dân trong thành phố đông. Bây giờ bày sạp cũng ít, chỉ cần thể nhập hàng, thử nghĩ xem, bao nhiêu thứ bán hết?”
Tạ Đông Dương như tìm tri âm, “ cũng nghĩ như , nhưng nhà đồng ý.”
Nguyễn Khê : “Tạ Tam gia của Tứ Cửu Thành còn lời khác ?”
Tạ Đông Dương lập tức ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, “Cô… đúng!”
một lát khom lưng xuống, “ để nhập hàng đây? Với sự hiểu của về Tứ Cửu Thành, cũng tìm nơi nào để nhập hàng. Ở ngoại ô tìm một nhà máy, đều cho tư nhân lấy hàng, giấy chứng nhận của đơn vị.”
Mấy ngày nay đến tiệm sửa xe, cũng là chạy việc .
Nguyễn Khê : “ tìm mấy chỗ , đưa .”
Cô tìm kiếm đủ lâu, dùng cả một năm trời, tiên là nắm rõ địa chỉ của tất cả các nhà máy, đó khi chính sách quốc gia đổi, hỏi từng nhà máy xem chính sách của họ đổi gì .
Tạ Đông Dương mắt sáng lên, “Thật ?”
Nguyễn Khê gật đầu, kéo chủ đề trở , “Chuyện máy may, thể giúp ?”
Tạ Đông Dương hai lời, “Chủ nhật tuần cô cứ đến lấy.”
Nói xong bổ sung một câu: “Chỉ cần cô thể đưa đến nhà máy lấy hàng, tất cả những việc nhỏ đều giúp cô , ở Tứ Cửu Thành việc gì . Bạn bè là bạn bè, chúng cũng nhắc đến chuyện tiền nong.”
Nguyễn Khê , dậy từ chiếc ghế đẩu, “Được, chủ nhật tuần chúng gặp .”
Nói xong chuyện, cô rời , đến bên mái hiên cầm ô lên thì chợt nhớ điều gì đó, bèn : “ , còn xe ba gác, loại thể đạp , thể giúp kiếm một chiếc ?”
Tạ Đông Dương cô xác nhận: “Xe ba gác chở hàng?”
Nguyễn Khê gật đầu: “Loại để chở đồ .”
Tạ Đông Dương nghĩ một lúc, “ sẽ giúp cô tìm cả hai, nhưng lẽ nhiều tiền để ứng cho cô.”
Phải ứng một chiếc máy may cũ, một chiếc xe ba gác, đều là đồ nhỏ, nhiều tiền như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-225.html.]
Ở tiệm sửa xe , bình thường chỉ dựa việc sửa xe để kiếm chút tiền sửa chữa, kiếm tiền lẻ, hơn nữa xe đạp của nhiều hỏng đến mức thì sẽ đến sửa, việc nhiều nhất là vá lốp xe.
Tuy đầu cơ trục lợi bán xe đạp cũ, nhưng những linh kiện cũ đó cũng là do bỏ tiền mua về, lắp ráp thực chỉ kiếm tiền công, hơn nữa dám đến mua cũng nhiều, nên kiếm bao nhiêu tiền.
Năm ngoái chiếc xe mới tám phần mà lắp cho Nguyễn Khê, thực sự kiếm của cô bao nhiêu tiền.
Thời , ba mươi đồng là lương một tháng của một công nhân thành phố. Nguyễn Khê tuy ít tiền, nhưng cũng đủ để cô khoe khoang ở Tứ Cửu Thành , cần lo lắng bất cứ thứ gì, tùy tiện móc .
Vì cô Tạ Đông Dương : “Anh cứ giúp tìm , nếu cho đẩy về, sẽ đến tận nơi mua.”
Tạ Đông Dương gật đầu, “Được, tuần sẽ giúp cô hỏi thăm khắp nơi, cố gắng kiếm hết cho cô.”
Nguyễn Khê với , “Vậy cảm ơn nhé.”
Nguyễn Khê bên mái hiên mở ô, “Được, chủ nhật tuần đến tìm .”
Nói xong cô bước màn mưa, những giọt mưa dày đặc rơi mặt ô.
Một tuần sáu ngày ở trường, mỗi ngày lên lớp, ăn cơm, sách, học bài, thời gian trôi qua nhanh nhất.
Vì học cùng trường với Nguyễn Khiết, cũng vì Nguyễn Khiết giống , là vội vàng bổ sung kiến thức để thi đỗ đại học, còn nhiều thứ cần học, nên khi học, Nguyễn Khê thường xuyên tìm .
Cô cũng giống như những sinh viên khác, thời gian hiện đủ để họ sách học bài, chỉ mong lúc ăn cơm vệ sinh cũng cầm theo một cuốn sách. Đương nhiên, thực tế cũng gần như .
So với họ, Nguyễn Khê đối với những cuốn sách trong thư viện đương nhiên cảm giác khao khát như . Dù cô cũng học đại học, qua đủ loại sách mà hứng thú và yêu thích, nên cũng tỏ quá khao khát.
Sau khi thành việc học bình thường, cô sẽ bận rộn với công việc của .
Chủ nhật, bạn cùng phòng sẽ ngủ nướng một chút, cô thì . Lần nào cũng dậy từ sáng sớm, rửa mặt xong đến nhà ăn ăn cơm, đạp xe ngoài dạo chơi, trông như một kẻ lông bông vô công nghề.
Hôm nay cô vẫn dậy sớm, ăn cơm xong đạp xe ngoài đến tiệm sửa xe của Tạ Đông Dương.
Lúc cô đến, Tạ Đông Dương đến mở cửa.
Tạ Đông Dương thấy cô liền : “ nghĩ là cô sẽ đến từ sáng sớm, quả nhiên đoán trúng.”
Nguyễn Khê đỗ xe đạp xong tới hỏi : “Anh giúp tìm xong hết ?”
Tạ Đông Dương dẫn cô trong, “Cô tự xem .”
Nguyễn Khê theo nhà xem, chỉ thấy trong nhà một chiếc xe ba gác nửa mới, thùng xe phía đặt một chiếc máy may nửa cũ nửa mới. Tuy hình dáng trông đều cũ, nhưng vẻ vẫn còn khá .
Nguyễn Khê bây giờ học cách khôn ngoan hơn, gọi Tạ Đông Dương: “Anh dỡ máy may xuống cho đạp thử.”
Tạ Đông Dương cô : “Ối chà em gái, quan hệ của chúng bây giờ, còn thể lừa em ?”