Ban đầu lúc mới bày sạp họ để ý đến vấn đề , khi chú ý tới, họ bàn bạc riêng và quyết định, tạm thời đừng với khác chuyện xưởng may nhỏ, tránh rước lấy những rắc rối cần thiết.
Bây giờ tình hình vẫn khá hỗn loạn, tóm thể khiêm tốn thì cứ khiêm tốn, chuyện gì tránh thì cố gắng tránh.
"Quảng Châu?" Người đàn ông mặc áo cánh dơi ngậm điếu t.h.u.ố.c lá bằng giấy miệng, nhưng châm lửa.
Nguyễn Trường Sinh gật đầu,"Bên đó phát triển , nhiều xưởng nhiều hàng hóa, đủ loại thượng vàng hạ cám, đồ thể đ.á.n.h về cũng nhiều."
Người đàn ông mặc áo cánh dơi suy nghĩ một chút, lấy điếu t.h.u.ố.c miệng xuống gật đầu với Nguyễn Trường Sinh,"Cảm ơn nhé."
Người đàn ông mặc áo cánh dơi bỏ , Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng quan tâm đến gã nữa, tiếp tục chuyện của .
Trước đây cũng từng đến hỏi họ lấy hàng từ , đến miền Nam đ.á.n.h hàng, ai cũng ai dám , thế là thôi, cho nên đến bây giờ phố vẫn sạp bán quần áo may sẵn nào khác.
Tất nhiên, nhóm Nguyễn Trường Sinh cũng sợ khác miền Nam đ.á.n.h quần áo.
Họ đ.á.n.h hàng của họ, bán chạy cũng coi như là bản lĩnh của họ.
Không thể nào họ đang bán quần áo, cho khác cũng nhập quần áo về bán.
Tháng bảy trường học bắt đầu nghỉ hè, bây giờ vì ở quê nhà để ở, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết tự nhiên nộp đơn xin ở trường nữa. Kỳ nghỉ bắt đầu, hai liền thu dọn hành lý ở ký túc xá, chuyển thẳng về quê.
Nguyễn Khê phụ trách thiết kế, cắt rập giai đoạn đầu, Nhạc Hạo Phong phụ trách nhập hàng, Nguyễn Thúy Chi phụ trách dẫn dắt các cô gái đạp máy may quần áo, còn Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến phụ trách mỗi ngày dọn hàng phố bán.
Kỳ nghỉ hè nhiều thời gian, thỉnh thoảng Nguyễn Khê cũng máy may giúp đẩy nhanh tiến độ quần áo.
Ngoài việc bận rộn chuyện quần áo, cô còn tranh thủ thời gian ngoài dạo khắp nơi.
Đạp xe đạp dạo khắp vùng nông thôn, giống hệt như lúc mới đến Bắc Kinh chạy lung tung trong các con ngõ nhỏ ở thành phố.
Nguyễn Khiết đôi khi cảm thấy ở nhà ngột ngạt, sẽ dạo cùng cô.
Đi dạo cùng cô mới , hóa cô ngoài là để xem nhà.
Cô chỉ xem, cô còn bỏ tiền mua, mà chỉ mua một căn.
Chuyện Nguyễn Khê cũng giấu giếm nhóm Nguyễn Thúy Chi, mua xong vẫn để họ .
Nhóm Nguyễn Thúy Chi cũng giống như Nguyễn Khiết hiểu nổi, chỉ hỏi cô:"Ở quê mua nhiều nhà thế để gì?"
Từ khi xưởng may nhỏ lãi, những chuyện họ dám nghĩ đến cũng nhiều hơn, ví dụ như đợi ăn lớn kiếm đủ nhiều tiền, nhất định lên thành phố mua nhà, mua một căn tứ hợp viện phố, chuyển thẳng lên thành phố sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-259.html.]
hành động hiện tại của Nguyễn Khê, cô dường như ý nghĩ táo bạo về phương diện .
Ý đồ thực sự thể , Nguyễn Khê liền :"Phòng hoạn nạn xảy mà, nhà ở quê rẻ, cứ mua để đây , mặc kệ , cũng lo nhà ở nữa, trong lòng yên tâm. Hơn nữa cứ yên tâm, cháu dùng tiền lãi để mua , là tiền cháu tự kiếm năm ngoái còn dư, lúc mở xưởng may nhỏ tiêu hết."
Họ cũng để ý là dùng tiền gì mua, chỉ đơn thuần là tò mò.
Tất nhiên còn một suy nghĩ nữa là - đến lúc đó nếu họ thực sự ăn lớn, tiền , lên thành phố mua nhà chuyển lên thành phố sống, mấy căn nhà của Nguyễn Khê coi như mua phí công. Nhà ở quê cơ bản ai mua, sẽ ứ đọng trong tay.
thấy Nguyễn Khê như , họ tự nhiên cũng hỏi nhiều nữa.
Quả thực nếu xưởng may nhỏ của họ lớn , ở quê vài căn nhà để chia ở cũng . Bọn trẻ lớn lên, Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa đến, một căn nhà chắc chắn là đủ ở.
Phòng hoạn nạn xảy , cũng lý.
Người sẵn sàng mua nhà ở quê nhiều, mà nhà nhà ở quê để bán cũng nhiều. Phàm là những bán nhà ở quê, là những nhà ở nơi hơn, cảm thấy bán nhà ở quê là kiếm món hời.
Nguyễn Khê bỏ hai nghìn rưỡi mua thêm ba căn nhà nữa, ngoài dạo nữa.
Kỳ nghỉ hè còn nửa tháng, mỗi ngày cô đều ở nhà, vẽ bản thiết kế cắt rập thì cũng là may quần áo.
Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến vẫn mỗi ngày ngoài bày sạp, sáng sớm dậy sớm ngoài.
Hôm nay đến chỗ cũ dựng xong sạp hàng, che ô che nắng lên, quần áo còn kịp treo , bỗng thấy đối diện bên đường cũng dựng lên một sạp bán quần áo may sẵn, mà chủ sạp chính là đàn ông mặc áo cánh dơi hai tháng tìm họ hỏi chỗ nhập hàng.
Đối với chuyện họ sớm chuẩn tâm lý, thể nào cả cái thành phố Bắc Kinh mãi mãi chỉ một sạp hàng của họ bán quần áo may sẵn. Thấy họ kiếm tiền, sớm muộn gì cũng đến chia một chén canh, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi.
Người đàn ông đó chạm mắt với Nguyễn Trường Sinh, còn vẫy tay một cái, cứ như coi Nguyễn Trường Sinh là em .
Đồng nghiệp là oan gia, Nguyễn Trường Sinh lấy lệ một cái thèm để ý đến gã, tiếp tục cùng Tiền Xuyến treo hết quần áo . Treo xong thấy đông lên, tự nhiên là cất tiếng rao kéo khách, gọi đến sạp hàng xem thử mặc thử.
Đặc biệt là lúc mẫu mới, Tiền Xuyến rao càng hăng hái hơn.
Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến lòng tin quần áo do Nguyễn Khê thiết kế, căn bản để đàn ông mặc áo cánh dơi mắt. Kết quả cũng gần giống như họ tưởng tượng, quần áo của đàn ông mặc áo cánh dơi bán chạy bằng của họ.
Nói trắng , quần áo gã chạy xuống miền Nam đ.á.n.h về .
Buôn bán quần áo chung là chút thẩm mỹ, giống như mấy món đồ tạp hóa, cứ lấy bừa một lô về bán là . Quần áo nếu chọn kiểu dáng , thì khả năng sẽ bán , ứ đọng luôn trong tay.
Lúc đầu đàn ông mặc áo cánh dơi còn đối đầu với Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến, bày sạp cũng cố tình bày đối diện Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến, vượt mặt hai . bán bảy tám ngày, bản gã tự biến mất, bao giờ lảng vảng mặt Nguyễn Trường Sinh nữa.