Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh tối nay ngủ ở một căn phòng khác của sương phòng phía đông, trải cái giường là xong.
hai cũng rảnh rỗi, tìm quần áo tắm .
Đợi hết, Nguyễn Trường Sinh hỏi Tiền Xuyến:"Sao để tiễn Lăng Hào?"
Tiền Xuyến cất quần áo :"Hai đứa trẻ xa bao nhiêu năm vất vả lắm mới gặp , hiếm khi chủ nhật rảnh rỗi gặp mặt một , cả ngày đều nhóm Hồng Quân theo, sắp , để riêng vài câu ?"
Nguyễn Trường Sinh Tiền Xuyến suy nghĩ một lát,"Ý em là ?"
Tiền Xuyến ngẩng đầu lườm chồng một cái,"Anh xem em ý gì?"
Nguyễn Trường Sinh suy nghĩ một lát, hiểu , vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ :"Em đừng nhé, thực sự nhớ , thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi tăm tia Tiểu Khê nhà chúng , còn nắm tay Tiểu Khê nhà chúng nữa! Lúc đó nó ngày nào cũng chơi cùng Tiểu Khê và Tiểu Khiết, còn những đứa trẻ khác trong thôn chê . Thằng nhóc bao nhiêu năm nay, vẫn tăm tia Tiểu Khê nhà chúng đấy chứ?"
Tiền Xuyến :"Tám phần mười là ."
Năm đó lúc Nguyễn Khê lên thành phố đầu tiên về quê ăn Tết, cô cảm thấy Lăng Hào đối với Nguyễn Khê thể chỉ đơn giản là bạn . Tất nhiên lúc đó cô cũng chắc chắn, dù đều còn nhỏ, phân biệt tình bạn và tình yêu cũng là điều thể.
cô thấy Lăng Hào, cô liền cảm thấy Lăng Hào đối với Nguyễn Khê chắc chắn đơn giản như .
Cô cảm thấy, nếu là thật cũng , hai quen từ nhỏ, rõ gốc gác của . Hồi nhỏ quan hệ như , chứng tỏ hai hợp duyên. Nếu họ thể ở bên , thế chẳng hơn việc Nguyễn Khê nhắm mắt chọn bừa một ?
Hơn nữa cũng , đứa trẻ Lăng Hào bây giờ tiền đồ bao.
Nguyễn Trường Sinh suy nghĩ một chút :"Chỉ là thằng nhóc phúc phận thôi."
Tiền Xuyến cũng ,"Em cảm thấy khả năng."
Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt về nhà chính cùng dọn dẹp đồ đạc, cất hết những quần áo giày dép chăn đệm tạm thời mặc đến. Những thứ cần mặc cần dùng đều để ở nơi dễ tìm, thứ đều sắp xếp gọn gàng.
Dọn dẹp đến một chiếc hộp sắt tròn, viền đỏ nền vàng, nắp hộp là bức tranh màu Hằng Nga bôn nguyệt.
Nguyễn Thu Nguyệt cầm tay xem thử, hỏi Nguyễn Khê:"Trong đựng gì chị?"
Nguyễn Khê đưa tay nhận lấy, mở :"Một đồ tích cóp đây, linh tinh lặt vặt."
Nguyễn Thu Nguyệt thấy một món đồ mới lạ, cầm lên nắn nót trong tay xem thử, :"Ơ? Đây là đồng hồ quả quýt cổ ? Vẫn đang chạy , chị cả chị thứ , đặt thời thứ ai cũng thể tùy tiện mua nhỉ?"
Nguyễn Khê những chữ khắc phía chiếc đồng hồ quả quýt, lên :"Quả thực là đồ cổ , tặng đấy."
Nguyễn Thu Nguyệt xem xong mặt cũng xem mặt , thấy chữ "Hào" đó, cô bé lập tức hiểu , chút kinh ngạc vui mừng và bất ngờ Nguyễn Khê,"Là Lăng Hào tặng chị ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-282.html.]
Nguyễn Khê đưa tay nhận lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ tay cô bé, một lúc chỉnh giờ theo chiếc đồng hồ báo thức nhỏ bàn bên cạnh," , hồi theo bố về quê lén mang theo, lúc chị lên thành phố thì tặng cho chị."
Cô vẫn còn nhớ lúc đó chia tay, trong lòng Lăng Hào nỡ để cô , nhưng ngoài miệng , cứ lén lút theo sườn núi tiễn cô lâu, dáng vẻ đó của , khiến cô cũng rơi ít nước mắt.
Lúc đó sở dĩ buồn bã như , tự nhiên nguyên nhân là tình cảm nỡ xa , nhưng thực nguyên nhân chính là thời đại giao thông và thông tin liên lạc đều quá kém phát triển, trong lòng hai bên đều , chia tay đó, cơ hội gặp mặt sẽ đếm đầu ngón tay, cơ bản là sẽ dần dần xa cách.
Có gì thể khiến buồn bã hơn là mất chứ, nếu sẽ mất , vững tin thứ sẽ đổi, cách và thời gian sẽ đổi bất cứ điều gì, thì cũng cần đỏ hoe hốc mắt, càng cần rơi nước mắt.
Hơn nữa vì là d.a.o sắc, cứa mạnh một cái chảy m.á.u , nên nỗi buồn sẽ đặc biệt mãnh liệt. Cùng một tình huống nếu đặt ở xã hội hiện đại thông tin liên lạc phát triển, khi chia tay liên lạc từ nhiều đến ít như rút khỏi thế giới của , thực sẽ cảm giác gì.
Sau khi chia tay hai bên đều sẽ cuộc sống riêng của , còn là tham gia cuộc sống của nữa, mỗi ngày mỗi đều chạy ngược chạy xuôi vì việc học và cuộc sống của , thậm chí là sứt đầu mẻ trán, tự nhiên sẽ rút khỏi thế giới của .
Có thể gặp , là một sự bất ngờ trong cuộc đời, cũng là một niềm vui bất ngờ.
Nguyễn Khê cầm chiếc đồng hồ quả quýt trong tay một lúc, vươn tay đặt lên bàn việc.
Kim đồng hồ trong mặt nhích từng ô từng ô, đuổi theo thời gian tiến về phía .
Cuối tháng tám, khí buổi sáng sớm mát mẻ thấm ruột gan.
Nguyễn Khê sân ga chỉnh cổ áo cho Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt, chỉnh xong vỗ vỗ vai họ, khẽ hít một :"Đi , lên tàu , nghỉ lễ đến tìm chị cả."
Một tuần qua họ chơi khá vui vẻ, những nơi cần đều một lượt.
Hai ngày nữa là khai giảng học , thực sự cũng thể kéo dài thêm nữa, hôm nay bắt buộc tiễn họ về.
Nguyễn Hồng Quân đáp lời, xách túi hành lý dẫn Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt lên tàu hỏa, cất hành lý xuống xong, thò đầu từ cửa sổ, với Nguyễn Khê:"Chị cả, bọn em đây."
Nói vẫy tay với Lăng Hào bên cạnh:"Anh Lăng Hào, gặp ."
Nguyễn Khê và Lăng Hào vẫy tay với họ, đợi tàu hỏa xa mới bỏ tay xuống.
Nguyễn Khê đầu Lăng Hào, một cái :"Cảm ơn giúp tiễn bọn trẻ, chúng về thôi."
Lăng Hào cô :"Có là khách sáo quá ?"
Nguyễn Khê:" đây là phép lịch sự."
Vừa hai cùng ngoài, ngoài đạp xe đạp, về phía thành phố.