Lão thợ may nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Làm hỏng bắt nó đền, bố nó cán bộ trong quân đội.”
Nguyễn Khê chợt sững sờ, ông: “???”
Lão thợ may phớt lờ ánh mắt của cô, hất cằm về phía máy may: “Làm xong sớm về nhà sớm.”
Nguyễn Khê thu ánh mắt lên tiếng gì, trực tiếp cầm những mảnh vải cắt xong tới máy may xuống.
Làm loại quần áo kiểu dáng đơn giản đối với cô chẳng là vấn đề gì, nên cô thoải mái. phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro và cô con dâu tương lai bên cạnh máy may thì hề nhẹ nhõm, mặt như đè nặng bởi hàng tấn mây đen.
Để nhanh ch.óng xoa dịu áp lực tâm lý của họ, Nguyễn Khê liền do dự nhiều, quả quyết rút chỉ máy may xuống, chọn sợi chỉ phù hợp để quấn chỉ suốt, quấn xong chỉ suốt xỏ chỉ dẫn chỉ , tất cả các động tác liền mạch lưu loát.
Thấy động tác những việc của Nguyễn Khê thực sự thành thạo, sắc mặt phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro theo bản năng cũng dễ coi hơn một chút. bà vẫn thả lỏng, đặc biệt là khi Nguyễn Khê ép vải xuống chân vịt, tim bà đập thình thịch nghẹn ứ ở cổ họng.
Lại nghĩ đến đây là xé vải mà nhà bà cực khổ dành dụm tiền trèo đèo lội suối đến công xã mua về, bà càng thở . Trong khoảnh khắc Nguyễn Khê gạt bánh đà đạp bàn đạp, bà suýt nữa thì trợn trắng mắt ngất xỉu.
khi Nguyễn Khê vô cùng thuận lợi đạp một đường may thẳng tắp cách đều mép vải, bà bỗng chốc định nhịp thở vững. Sau đó mây đen mặt bà dần dần tan biến, từ từ lộ vẻ kinh ngạc.
Lão thợ may bên cạnh rít tẩu t.h.u.ố.c, biểu cảm mặt phụ nữ đổi, cố ý chọn lúc mở miệng hỏi bà : “Đứa đồ của , bà thấy thế nào?”
Người phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro hồn, mặt chút hổ: “Ông dạy thật sự giỏi.”
Lão thợ may hề khiêm tốn: “Đó là đương nhiên.”
Nguyễn Khê đạp máy may khóe miệng nhuốm ý : “Vẫn là cháu thông minh.”
Người phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro lúc khen cô: “Cô bé, cháu thật sự thông minh, là bác coi thường khác .”
Nói đến đây sự lo lắng trong lòng bà liền chẳng còn sót chút nào, bà yên tâm và thả lỏng, cũng trong nhà nữa, chỉ bảo con dâu tương lai ở đợi, để cô khi cần thì thử quần áo và lên suy nghĩ của .
Sau đó, trong nhà chỉ còn tiếng máy may chạy rè rè.
Bộ quần áo cuối cùng xong, Nguyễn Khê máy may dùng kim khâu tay thùa khuyết. Thùa xong cái khuyết cuối cùng, ủi phẳng phiu đơm cúc , coi như thành nhiệm vụ của ngày hôm nay.
Lúc Nguyễn Khê đang cầm bàn ủi ủi quần áo, phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro cầm một con gà m.ổ b.ụ.n.g vặt lông nhà, đến mặt lão thợ may : “Tống đại gia, thịt một con gà trống cho ông, ông mang về ăn nhé.”
Lão thợ may từ chối, trực tiếp nhận lấy.
Trước đây ông đến nhà may quần áo đều như , kiểu gì cũng nhận chút đồ ăn, tặng bánh khảo, mật ong, bánh bông lan các loại, tặng chút trứng gà hoặc thịt gia súc, dịp Tết thịt lợn còn tặng ông chút thịt lợn.
Tất nhiên , tặng đồ thì tiền công trả nhiều hơn một chút ít hơn một chút đều tính toán.
Quần áo may xong, lão thợ may cầm gà trống và tiền công thu dọn đồ đạc về.
Thu dọn đồ đạc xong, vẫn là 4 đàn ông lực lưỡng đưa về.
Lão thợ may kiệu hỏi Nguyễn Khê: “Cô lấy hết tiền, là con gà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-30.html.]
Nguyễn Khê chút bất ngờ: “Cháu còn tiền công ?”
Lão thợ may : “Làm việc đương nhiên tiền công để lấy, tùy cô chọn.”
Nguyễn Khê suy nghĩ một chút, ngẩng đầu ông : “Vậy cháu nửa con gà.”
Trong căn bếp nhỏ của nhà họ Nguyễn.
Nguyễn Trường Quý đang bếp đun lửa nấu cám lợn, Tôn Tiểu Tuệ bên cạnh băm thức ăn cho gà.
Nguyễn Trường Quý nắm một nắm rơm nhét đáy bếp, hỏi Tôn Tiểu Tuệ: “Tối qua Tiểu Khê về đúng ?”
Chuyện Tôn Tiểu Tuệ , bà băm thức ăn cho gà : “Nghe là theo lão thợ may đến nhà may quần áo .”
Nguyễn Trường Quý Tôn Tiểu Tuệ: “Lão thợ may từng dẫn ai ngoài may quần áo nhỉ?”
Tôn Tiểu Tuệ hờ hững một cái: “Chưa từng, thì nào?”
Nguyễn Trường Quý mặt lộ vẻ sốt ruột: “Bà nào? Chứng tỏ lão thợ may coi trọng nó chứ , bà thèm ?”
Tôn Tiểu Tuệ tay cầm d.a.o phay ngừng: “ gì mà thèm? Con lão thợ may đó ông ? Lão chính là con gà sắt vắt cổ chày nước, đây bao nhiêu tìm lão học nghề, ai mà đắp đồ lên lão? Đều nhận cái gì? Hào phóng đến tận cùng, cũng chỉ là một chùm nho.”
Bà dừng d.a.o thở hổn hển: “Lão chính là coi như công cụ để sai sử, dẫn Tiểu Khê ngoài may quần áo, chính là dẫn một theo bên cạnh để sai vặt, bắt nó việc vặt. Tám phần mười là Tiểu Khê dễ sai bảo, lão mới nghiêm túc nhận nó đồ đấy.”
Nguyễn Trường Quý thuận theo suy nghĩ một chút, gật đầu đồng tình : “Cũng đúng, nó theo học nghề, bắt hao tâm tổn trí dạy nó, nó chẳng là tố chất việc , chẳng lẽ còn phát tiền công cho nó chắc?”
Tôn Tiểu Tuệ khẩy: “Tiền công? Ít bữa nữa e là thịt con gà mang sang biếu cũng nên.”
Tôn Tiểu Tuệ dứt lời, chợt thấy tiếng Nguyễn Khê từ bên ngoài truyền : “Bà nội, cháu về đây!”
Tôn Tiểu Tuệ thấy tiếng liền lắc đầu: “Đứa phá gia chi t.ử về .”
Tiếng Lưu Hạnh Hoa truyền đến: “Ây da, cháu lấy con gà ?”
Gà? Gà gì?
Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ đồng loạt ngẩng đầu lên vểnh tai ngóng.
Nguyễn Khê: “Nhà may quần áo đó mổ gà tặng cho chúng , cháu và sư phụ mỗi nửa con.”
Bên ngoài cửa nhà ngang, Nguyễn Khê xong rút từ trong cặp sách một tờ tiền giấy, kìm nén sự vui sướng tiếp tục : “Tèn ten ten ten... Ngoài nửa con gà trống, còn một tờ 1 đồng, là tiền công cháu kiếm theo sư phụ ngoài may quần áo đấy.”
Khoảnh khắc thấy tờ tiền giấy, mắt Lưu Hạnh Hoa trợn trừng: “1 đồng??”