Bị như , Nguyễn Khê cũng căng thẳng lên, dù cô cũng từng qua việc kinh doanh phương diện . cô tình hình của thời đại , nên trong lòng vẫn vô cùng nắm chắc.
Cô cố ý tiếp lời hỏi Tạ Đông Dương:"Căng thẳng cái gì?"
Tạ Đông Dương :"Lo lấy đất, lo lấy đất chúng phát triển , còn lo phát triển , nhưng cuối cùng nhà dễ bán ế trong tay, chẳng bao nhiêu năm nay lăn lộn vô ích ?"
Nguyễn Khê mà bật ,"Anh cứ yên tâm , cái khác dám đảm bảo, nhưng chỉ cần chúng xây nhà thuận lợi, thì tuyệt đối sẽ ế trong tay . Người thành phố bao nhiêu ở nhà lầu, ?"
Vì đến bây giờ vẫn thứ gọi là nhà ở thương mại xuất hiện, chỉ đơn vị mới thể phân nhà lầu, nhiều vẫn là cả nhà ngần miệng ăn chen chúc trong nhà trệt. Nếu thể mua nhà trả góp, chắc chắn nhiều gia đình sẵn sàng mua nhà lầu.
những chuyện trong mắt đám Tạ Đông Dương đều là suy đoán, căn cứ thì căn cứ, nhưng đến lúc đó rốt cuộc sẽ là tình hình như thế nào, ai cũng dự đoán chuẩn , nên trong lòng vẫn cảm thấy nắm chắc.
Thực chủ yếu là vì đây từng qua, cũng khác qua, hơn nữa đầu tư quá lớn rủi ro quá cao.
bất kể ăn gì cũng đều rủi ro, nên Tạ Đông Dương cũng ý định chùn bước. Nếu công ty đều thành lập , đợi ngày đợi một thời gian dài như , tự nhiên nắm bắt cơ hội.
Ba ngày lúc ba giờ chiều, mặc một bộ vest đen thắt cà vạt, cùng Nguyễn Khê bước hội trường đấu giá.
Có gần năm mươi doanh nghiệp đến tham gia đấu giá, tất cả đều là doanh nghiệp địa phương, nhưng trong hội trường đấu giá gần như còn chỗ trống.
Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương tìm hai chỗ trống xuống, yên tâm chờ đợi cuộc đấu giá bắt đầu.
Người gõ b.úa là lãnh đạo chính phủ, cũng mặc một bộ vest thắt cà vạt.
Sau khi cuộc đấu giá bắt đầu, gõ b.úa tiên giới thiệu một tình hình liên quan của khu đất đấu giá Khu đất diện tích 9158 mét vuông, quy hoạch là đất ở, giá khởi điểm là 2,5 triệu, mỗi bước giá 50 nghìn.
Giới thiệu xong, gõ b.úa nhiều lời thừa thãi, trực tiếp một câu:"Đấu giá bắt đầu!"
Thế là các doanh nghiệp bắt đầu giơ biển gọi giá, từ hai triệu rưỡi nhanh tăng lên ba triệu.
Nghe họ cứ năm mươi nghìn một trăm nghìn mà tăng tiền lên, nhịp tim Tạ Đông Dương khống chế mà đập nhanh hơn, dù năm mươi nghìn một trăm nghìn trong cuộc sống đó đều là một khoản tiền lớn , nhưng ở đây gọi lên cứ như chơi .
Nguyễn Khê luôn giơ biển, Tạ Đông Dương nhịn nhỏ giọng hỏi cô:"Chúng định đấu giá nữa ?"
Nguyễn Khê cũng nhỏ giọng :"Tăng nhanh, tạm thời cần giơ."
Họ giơ, cũng sẽ các doanh nghiệp khác giơ.
Tạ Đông Dương hít nhẹ một ,"Cái ít nhất tăng đến bốn triệu chứ..."
Nguyễn Khê:"Vậy thì xem mức giá kỳ vọng trong lòng đều là bao nhiêu."
Hai nhỏ giọng trò chuyện vài câu, giá cả tăng đến bốn triệu , bốn triệu rưỡi tốc độ giơ biển chậm , đợi qua bốn triệu rưỡi, thì còn mấy nhà vẫn đang giơ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-325.html.]
Thế là Nguyễn Khê lúc giơ biển, cộng thêm năm mươi nghìn mức bốn triệu năm trăm năm mươi nghìn.
Đến vòng thứ hai phát hiện, bao gồm cả công ty bất động sản Khê Dương của họ, chỉ còn ba công ty đang giơ biển. Lại giơ thêm hai vòng giá tiền đẩy lên năm triệu hai trăm nghìn, một doanh nghiệp khác cũng bỏ cuộc.
Tạ Đông Dương nhịn bắt đầu toát mồ hôi trán, cạnh Nguyễn Khê từng nhịp từng nhịp hít thở sâu.
Cho dù trong hội trường bật điều hòa, vẫn cảm thấy nóng và ngột ngạt.
Anh sang doanh nghiệp duy nhất còn đang kiên trì, mà của doanh nghiệp đó cũng đang về phía họ, rõ ràng cũng giống họ bắt đầu căng thẳng . đối phương ý định bỏ cuộc, giơ biển:"Năm triệu ba trăm nghìn."
Nguyễn Khê cũng giơ biển,"Năm triệu bốn trăm nghìn."
Công ty đối phương tiếp tục giơ biển,"Năm triệu năm trăm nghìn."
Tạ Đông Dương rút khăn tay lau mồ hôi, Nguyễn Khê ở bên cạnh tiếp tục giơ biển,"Năm triệu sáu trăm nghìn."
Trong hội trường im phăng phắc, dường như tất cả đều nín thở. Mức giá cao đến mức nhiều doanh nghiệp thể chấp nhận , cái nếu mà chơi lỗ, khuynh gia bại sản đó đều là nhẹ .
Công ty đối phương rõ ràng cũng do dự , thế là gõ b.úa lên tiếng:"Năm triệu sáu trăm nghìn thứ nhất... Năm triệu..."
"Năm triệu bảy trăm nghìn." Công ty đối phương ngắt lời gõ b.úa.
Tạ Đông Dương hít sâu một dựa c.h.ặ.t lưng ghế. Anh siết c.h.ặ.t ngón tay Nguyễn Khê, mồ hôi bên trán ròng ròng chảy xuống. Anh sắp thở nổi nữa , hơn nữa sợ Nguyễn Khê tăng tiền đến mức mất lý trí, đấu khí với dừng , nên dùng ánh mắt hiệu bảo cô bình tĩnh suy nghĩ một chút.
Kết quả Nguyễn Khê bình tĩnh giơ biển lên:"Năm triệu tám trăm nghìn."
Tạ Đông Dương hít sâu một dựa c.h.ặ.t lưng ghế.
Người của công ty đối phương về phía Nguyễn Khê, rõ ràng cũng là biểu cảm một nghẹn ở cổ họng. Họ cũng lấy khu đất , nhưng đồng thời cảm thấy mức giá cao như thể chịu đựng nổi và đáng giá nữa , nên tức hận.
Im lặng một lát, trong hội trường còn ai giơ biển nữa, gõ b.úa bắt đầu lặp :"Năm triệu tám trăm nghìn thứ nhất... Năm triệu tám trăm nghìn thứ hai... Năm triệu tám trăm nghìn thứ ba..."
"Keng!" Một b.úa định âm.
Sau khi b.úa gõ xuống, máy ảnh trong hội trường nháy sáng liên tục, Tạ Đông Dương căng c.h.ặ.t đường môi, cùng Nguyễn Khê cầm tấm biển trong tay dậy giơ lên, đó đối mặt với ống kính mặt lộ nụ của chiến thắng.
Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương ký "Giấy xác nhận giao dịch đấu giá".
Làm xong thủ tục chuẩn , tình cờ gặp công ty đối thủ nãy cùng đấu giá lên mức giá cao.