Ở nhà ngói nhà trệt nửa đời , đặc biệt cái viện còn là nhà cũ của nhà Tôn Vĩ, Tiền Xuyến hận thể chuyển ngoài ở nhà lầu, nên căn bản cần suy nghĩ, buồn ngủ đến mức choáng váng cũng trực tiếp đáp:"Được thôi."
Nguyễn Trường Sinh còn định chuyện, Tiền Xuyến chợt một câu:"Đi ngủ!"
"..."
Trần Bằng và Liễu Hồng Mai lên thành phố thích nghi hai ngày, đó liền theo lời Nguyễn Trường Sinh , Liễu Hồng Mai theo Nguyễn Thúy Chi đến xưởng, Trần Bằng thì theo Nguyễn Trường Sinh lăn lộn.
Quen thuộc , Nguyễn Trường Sinh hỏi Trần Bằng:"Cháu ở miền Nam thuê gì?"
Nguyễn Trường Sinh tưởng sẽ khuân gạch vác đá dăm gì đó, dù xây dựng thành phố chính là cần lượng lớn công nhân xây dựng, loại công việc cũng là nhà quê nhiều nhất, nhưng ngờ, Trần Bằng :"Làm phục vụ ở phòng ca nhạc."
Nguyễn Trường Sinh sững sờ, đó Trần Bằng.
Thấy Nguyễn Trường Sinh hình như tin, Trần Bằng :"Cháu còn học pha chế rượu với nữa đấy. Cũng chỉ mỗi cái , qua nhiều việc, cũng từng bán đồ từng xưởng, tóm là cứ thử xem cái nào kiếm nhiều tiền hơn."
Nguyễn Trường Sinh gật đầu tỏ vẻ tin , hỏi:"Sao miền Nam nữa?"
Trần Bằng :"Bên đó bây giờ thực sự quá loạn, hạng nào cũng , đường lớn cưỡi xe máy cướp túi xách cũng . Đặc biệt là ga tàu hỏa, trẻ con thì bắt buộc bế dắt, túi xách bắt buộc ôm c.h.ặ.t lòng, tiền để ở chỗ sát nhất, bất kể là ga ga, một bước cũng dừng , càng đầu lung tung, gặp loại đeo kính râm thì vòng qua, bất kể là ai qua chuyện cũng để ý, bất kể xảy chuyện gì cũng quản. Phòng thắng phòng, năm nay tiền cháu và Hồng Mai kiếm đều lừa mất , liền nữa."
Nguyễn Trường Sinh vỗ vỗ vai ,"Cũng coi như là một đoạn trải nghiệm nhân sinh."
Nói xong chú nghĩ đến cái gì, chợt hỏi:"Phòng ca nhạc ở miền Nam nhiều ?"
Trần Bằng gật đầu,"Rất nhiều, đặc biệt là Quảng Châu gần Hồng Kông Đài Loan, bên đó thể xem đài truyền hình Hồng Kông, đài phát thanh Hồng Kông, nên thể nhiều bài hát thịnh hành, chịu ảnh hưởng khá lớn, học khá nhanh, thích hát nhiều, nhưng sân khấu đàng hoàng khó lên, nên ca sĩ trong nước gần như đều ở bên đó, bên phía Bắc cũng nhiều ca sĩ qua đó, hát thường trú ở phòng ca nhạc kiếm tiền."
Nguyễn Trường Sinh suy nghĩ một chút, chốc lát :"Vậy chú ngóng thử xem."
Trần Bằng hiểu,"Nghe ngóng cái gì ạ?"
Nguyễn Trường Sinh một cái,"Nghe ngóng tình hình địa phương."
Buổi chiều cuối thu, ngoài cửa sổ cây bạch dương vàng rực cả cây, gió nhẹ cuốn qua, xào xạc rụng xuống vài chiếc lá.
Trong phòng việc năm công nhân thêu đang cúi đầu việc khung thêu, Nguyễn Khê thành hàng cùng năm công nhân, một lát đó mí mắt liền cứ dính c.h.ặ.t . Thực sự mệt đến mức chịu nổi, cô liền bỏ kim xuống về văn phòng ngủ.
Bây giờ trong phòng việc của cô thêm bốn công nhân nữa, công việc thủ công cô tham gia cũng .
cô đôi khi ngứa tay rảnh rỗi , đặc biệt là lúc cảm hứng giá vẽ vẽ bản thảo thiết kế, vẫn sẽ cầm kim chỉ lên từ từ thủ công, cũng coi như là một cách thư giãn não bộ.
Về văn phòng ngủ một giấc dậy thấy thoải mái hơn một chút, cô đến phòng việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-335.html.]
Làm việc đến chập tối lúc tan , cô cảm thấy mệt đến mức chịu nổi, thế là cũng nán công ty nhiều, tan đúng giờ về nhà. Về đến nhà cũng phiền phức nấu cơm ăn, liền cùng Lăng Hào ngoài ăn bữa tối.
Buổi tối tắm rửa xong hai dựa giường xem tivi, xem một lúc Nguyễn Khê ngủ .
Cô ngủ say, đều tivi tắt lúc nào, Lăng Hào ngủ lúc nào. Hơn nữa lúc ngày hôm tỉnh thì gần trưa, mặt trời từ ngoài cửa sổ hắt , sáng đến ch.ói mắt.
Chủ nhật cần , Nguyễn Khê ngủ dậy bên mép giường hoãn một lát.
Lăng Hào lúc bước , đến bên giường cô :"Tỉnh , mau tắm rửa ăn cơm ."
Nguyễn Khê hít một lên từ mép giường, còn bước , lười biếng trực tiếp đập mặt n.g.ự.c Lăng Hào, ngay cả giọng cũng lười mềm:"Có em thực sự lớn tuổi , dạo mệt thế ."
Kiếp cô sống qua tuổi ba mươi, lẽ nào ba mươi là một ranh giới thần kỳ, qua ba mươi trạng thái cơ thể và chức năng cơ thể của con liền đổi ? Trạng thái dạo của cô, đều thể trực tiếp nghỉ hưu dưỡng lão .
Lăng Hào đưa tay sờ trán cô,"Bị ốm ?"
Nguyễn Khê sấp nhúc nhích,"Chỉ là cảm thấy mệt, còn mệt hơn cả lúc đến tháng..."
Nói cô chợt khựng , chốc lát đột ngột ngẩng đầu lên Lăng Hào,"Em bao lâu đến tháng?"
Bốn giờ , Nguyễn Khê cầm phiếu xét nghiệm đến phòng khám bệnh.
Bác sĩ nhận lấy phiếu xét nghiệm xem một cái đơn giản :"Ừm, cô t.h.a.i ."
Từ lúc ở nhà nhớ chuyện bao lâu đến tháng, nghĩ đến thể là m.a.n.g t.h.a.i , Nguyễn Khê và Lăng Hào liền theo bản năng bắt đầu căng thẳng. Đến bệnh viện lấy m.á.u xét nghiệm đợi phiếu kết quả, luôn luôn ở trong trạng thái căng thẳng.
Bây giờ thấy câu trả lời khẳng định mà bác sĩ đưa , nhịp tim của hai đồng bộ đập nhanh lên. Ngoài sự căng thẳng và tim đập nhanh tự chủ , trong lòng còn sự vui mừng và kích động kìm nén nổi, trong nháy mắt đều tràn lấp đầy khóe miệng.
Ra khỏi khu khám bệnh trở trong xe, Nguyễn Khê :"Chắc chắn chính là ở suối nước nóng đó."
Lăng Hào tiếp lời , ở ghế lái , nụ khóe miệng mím cũng mím xuống .
Nguyễn Khê đầu sang :"Anh cái gì ?"
Kết quả hỏi xong bản cô cũng hùa theo cùng .
Thực cần hỏi, cảm giác trong lòng hai là xấp xỉ .