Ôn Hiểu ăn tráng miệng công nhận: “Tay nghề của dì giúp việc nhà đúng là tệ, ngon hơn cả ở tiệm tớ ăn.”
Nguyễn Khê uống : “Nếu thích, thể thường xuyên qua đây.”
Ôn Hiểu lắc đầu, “Lớn tuổi , dám ăn nhiều đồ ngọt.”
Đều là trạc tuổi , Nguyễn Khiết tự nhiên cũng dám ăn nhiều, ăn một chút cho đỡ thèm là . Cô đặt nĩa xuống, uống chút Nguyễn Khê hỏi: “Chị, chị mời tham gia Tuần lễ Thời trang cao cấp Paris ?”
Nguyễn Khê ngạc nhiên, “Sao em ?”
Nguyễn Khiết đặt cốc lên bàn , trực tiếp lườm cô, “Chị tự chương trình còn gì.”
Không thì nhớ , Nguyễn Khê và Ôn Hiểu hai cùng nhớ .
Ôn Hiểu vì xem chương trình, liền đập mạnh đùi một cái: “Chương trình đó phát sóng tối qua , ôi trời tớ tức đến hồ đồ , bận quá quên mất, quên xem .”
Còn Nguyễn Khê thì chút ngạc nhiên, “Họ cho phát sóng ?”
Cô còn tưởng đoạn cuối đó sẽ cắt , mặc dù cô và dẫn chương trình ai tỏ khó coi, nhưng dù cũng là đang đối đầu gay gắt, cuối cùng dẫn chương trình thực cô cho khá khó coi, biểu cảm mặt suýt nữa giữ .
Nguyễn Khiết gật đầu, “ , dẫn chương trình đó đáng mắng lắm.”
Ôn Hiểu chuyện gì, bên cạnh uống hỏi: “Người dẫn chương trình ?”
Nguyễn Khiết : “Sùng ngoại, đồ của nước đều quê mùa, thể đặt lên bàn tiệc. Cuối cùng còn móc chúc thiết kế của chị em sớm ngày khỏi quốc môn, chị em nhận lời mời của Tuần lễ Thời trang Paris .”
Nói lên, “Ôi trời, mặt dẫn chương trình lúc đó, em hả giận c.h.ế.t !”
Ôn Hiểu đập đùi một cái, “Sao quên mất chứ!”
Nguyễn Khiết cô : “Không vội, lát nữa còn phát , lát nữa xem cũng .”
Nói xong cô hỏi Ôn Hiểu, “Tối qua ai tức thế?”
Không đến thì thôi, đến Ôn Hiểu một bụng tức, giọng điệu : “Thằng con quý t.ử của tớ.”
Nguyễn Khê lên tiếng hỏi: “Đâu Đâu ?”
Ôn Hiểu hừ một tiếng, “Nó thì tớ, nó lưng tớ khác. Mới tí tuổi, mới 15 tuổi, học yêu đương, tớ tức ?”
Nguyễn Khiết tò mò, “Sao ?”
Nguyễn Khiết suy nghĩ một lát, “Nhỏ thế yêu đương, đúng là lắm.”
Nguyễn Khê tiếp lời: “Tớ thấy xem trộm điện thoại của con là lắm.”
Ôn Hiểu : “Thì tớ cũng nhịn mà, nhưng tớ nhịn tìm nó dạy dỗ nó.”
Nguyễn Khê: “Đừng vội, cứ từ từ hướng dẫn là , tuổi đang là lúc mới yêu, khó tránh khỏi.”
Nguyễn Khiết nghĩ đến cái gì, bỗng thêm một câu: “Giống như chị và rể ngày xưa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-347.html.]
Nguyễn Khê đang cầm cốc đưa lên miệng định uống , suýt nữa thì phun cả ngụm mặt Nguyễn Khiết.
Ở bên bao nhiêu năm, chút chuyện giữa Nguyễn Khê và Lăng Hào, Ôn Hiểu cũng sớm . Bây giờ Nguyễn Khiết như , cô cũng theo, : “Nếu giống như hai , thì cũng .”
xong cô nghĩ đến bộ dạng gấu ch.ó của Tạ Đâu Đâu nhà , thế là cô vô cùng ghét bỏ : “Tớ thấy nó là , nó mà một nửa thông minh lanh lợi như Lạc Lạc và Khả Khả nhà , tớ cũng lo lắng cái .”
Nói cô bắt đầu khen ngợi Khả Khả và Lạc Lạc, lời khen cứ tuôn ngớt.
Rồi cô còn khen xong, khen , bỗng thấy bên ngoài truyền đến một chuỗi tiếng hát khe khẽ“Muốn hát thì cứ hát, hát cho thật vang, dù ai vỗ tay cho , ít nhất vẫn thể, dũng cảm tự tán thưởng …”
“Muốn hát thì cứ hát, hát cho thật , dù sân khấu trống trải đến , sẽ một ngày thấy, những cây gậy phát sáng vẫy chào…”
Chữ “chào” cuối cùng còn hát xong, Khả Khả nhà thấy ba Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Ôn Hiểu, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Ôn Hiểu cũng thấy cô bé. Ánh mắt hai bên giao giữa trung, bốn đều sững sờ trong giây lát.
Nguyễn Khê: “…”
Ôn Hiểu đang khen Khả Khả, kết quả cô bé xuất hiện với mái đầu xù như nhím.
Rồi Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Ôn Hiểu còn kịp phản ứng, Lạc Lạc theo bước , ngay khoảnh khắc xuất hiện trong tầm mắt, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Ôn Hiểu cùng nín thở, cố gắng giữ vẻ mặt ai phát bất kỳ tiếng động nào.
Lạc Lạc cũng một quả đầu xù như nhím!
Hai con nhím xù lông!
Không khí ngưng đọng một lúc lâu, Nguyễn Khê từ từ đặt cốc xuống, khẽ nheo mắt cặp con trai con gái khen là “thông minh lanh lợi” của , chậm rãi thốt một câu: “Các con xem thế ?”
Khả Khả đưa tay túm một lọn tóc, “Đây là kiểu tóc thịnh hành nhất bây giờ, thời trang mà.”
“…”
Cô vẫn nên uống một tách để trấn tĩnh .
Ôn Hiểu và Nguyễn Khiết tự nhiên cũng thể thẩm thấu kiểu thời trang , cả hai đều cố gắng giữ vẻ mặt, mím c.h.ặ.t môi, sợ rằng chỉ cần lơ là một chút là sẽ bật . Đặc biệt là Ôn Hiểu, đột nhiên cũng còn tức giận Tạ Đâu Đâu nữa.
Khả Khả và Lạc Lạc cũng ở lâu, Khả Khả là ngửi thấy mùi thơm mà , thế là xin phép Nguyễn Khê, bưng một đĩa bánh ngọt, chào một tiếng, dẫn Lạc Lạc lên lầu về phòng.
Hai phòng của Khả Khả, Khả Khả đặt đĩa bánh ngọt xuống, tháo bộ tóc giả tiện tay ném lên bàn, cầm điều khiển bật điều hòa thở phào một : “Ôi, nóng c.h.ế.t .” Nóng đến nỗi đầu cô bé đầy mồ hôi.
Lạc Lạc là ép buộc, thấy cô bé tháo tóc giả, cũng tháo bộ tóc giả của .
Khả Khả xuống ghế nghỉ ngơi, ăn đồ ngọt lật xem album ảnh trong điện thoại, lật hai tấm cho Lạc Lạc xem một tấm, dùng ảnh chụp chung đầu nhím của hai em hỏi : “Không thời trang ? Đẹp trai bao.”
Lạc Lạc: “…”
Cậu cũng thể thẩm thấu kiểu thời trang .
Khả Khả thì tự hài lòng, ăn đồ ngọt lật album ảnh, càng xem càng thích, xem một lúc ngân nga hát.
Nguyễn Khê bản là trải qua nhiều thời đại, tư tưởng đương nhiên quá cổ hủ bảo thủ, đối với những việc của trẻ con tuổi dậy thì, cô đều thể hiểu , cũng để trong lòng.