Bây giờ Lưu Hạnh Hoa tích cóp tiền để cho Nguyễn Trường Sinh kết hôn, bình thường tằn tiện chắt bóp, họ những hưởng lợi nữa, mà còn bù lỗ cho gia đình. Con bà sinh thể chịu thiệt thòi nửa điểm, nếu thì cả sẽ khó chịu.
Bà nghĩ thầm trong lòng, cái thằng phá gia chi t.ử lêu lổng Nguyễn Trường Sinh đó vốn nên lấy vợ, Nguyễn Khê đòi học may quần áo càng là chuyện nực tày trời. Hai đứa đều là đồ phá hoại, Lưu Hạnh Hoa bằng lòng tiêu tiền cho chúng, bà thì bằng lòng bù lỗ để hai đứa nó hưởng lợi.
Đợi Nguyễn Trường Sinh lấy vợ về, vợ sinh con, trong nhà thêm nhân khẩu, gia đình họ tám phần mười vẫn tiếp tục bù lỗ nuôi sống cả đại gia đình . Cho nên đối với họ mà , ở riêng càng sớm càng . Rũ bỏ hai gánh nặng chỉ phá hoại là Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Khê, dựa công điểm họ kiếm , gia đình năm sẽ sống hơn bây giờ, ít nhất là ăn ngon hơn bây giờ.
Nguyễn Trường Quý hiểu ý của Tôn Tiểu Tuệ, đây họ cũng từng qua vài chuyện ở riêng. Ông mím c.h.ặ.t môi suy nghĩ một lúc, mở miệng :"Anh cả nhà, chính là con trưởng, thằng năm vẫn lấy vợ, nên giúp đỡ nuôi gia đình, giúp bố san sẻ sự vất vả và áp lực, cả cũng gửi tiền về mà. Bây giờ nhắc đến chuyện ở riêng, là sẽ chỉ trỏ c.h.ử.i bới ?"
Tôn Tiểu Tuệ nặng giọng :"Em nhịn nữa, chuyện hôm nay bắt buộc một kết thúc, em sợ c.h.ử.i, để em ."
Bà là c.ắ.n răng tích tụ tức giận quyết sách , nhưng Nguyễn Trường Quý nhất thời vẫn lĩnh hội ý của bà .
Hai vợ chồng bốn mắt chốc lát, đôi mắt tràn đầy oán khí của Tôn Tiểu Tuệ ngày càng đỏ, thở cũng ngày càng gấp gáp, đó bà đột nhiên nhảy dựng lên, giống như chịu nỗi uất ức tày trời, gào thét với Nguyễn Trường Quý:"Cút thì cút! về nhà đẻ ngay đây, Nguyễn Trường Quý bản lĩnh, đừng đến cầu xin về! vì cái gì chứ? còn là vì cái nhà ! Vì hai đứa con trai của !"
Nói xong bà liền nước mắt giàn giụa, khuôn mặt đỏ bừng xông khỏi cửa.
Nguyễn Trường Quý bà dọa giật , còn ngẩn một lúc nhỏ, nhưng ông phản ứng khá nhanh, nhanh hiểu ý đồ của Tôn Tiểu Tuệ.
Lưu Hạnh Hoa thấy tiếng động cùng Nguyễn Khê khỏi phòng, chỉ thấy Tôn Tiểu Tuệ đỏ hoe mắt chạy .
Lại thấy Nguyễn Trường Quý từ trong phòng , bà quan tâm hỏi:"Sao thế?"
Nguyễn Trường Quý cố ý đen mặt thở hổn hển, hai tay chống nạnh, diễn xuất vụng về :"Đột nhiên la hét đòi ở riêng, mặc kệ cô , ông đây... ông đây chiều chuộng cô !"
Lưu Hạnh Hoa Nguyễn Trường Quý, thêm gì, trong nhà.
Là bậc vãn bối, Nguyễn Khê đương nhiên càng gì, theo Lưu Hạnh Hoa cùng trong.
Nguyễn Chí Cao nãy vội vàng chạy ngoài, thấy họ vén rèm nhà, mở miệng hỏi:"Sao thế?"
Lưu Hạnh Hoa cầm đồ khâu vá xuống mép giường, mang dáng vẻ hoang mang vội vã, chậm rãi :"Thằng hai ở riêng , đang cùng vợ nó diễn kịch ở đây ."
Nguyễn Chí Cao rít một tẩu t.h.u.ố.c, lát :"Vợ thằng hai lấy về, tinh ranh như khỉ . Nếu món hời để chiếm, cô sẽ vắt chân lên cổ mà chui , chỉ sợ chiếm đủ nhiều. Nếu bắt cô chịu chút thiệt thòi, chạy còn nhanh hơn thỏ."
Lưu Hạnh Hoa hỏi:"Ông xem ?"
Nguyễn Chí Cao :"Bà xem thể ? Muốn ở riêng thì chiều theo ý chúng nó."
Lưu Hạnh Hoa và Nguyễn Chí Cao chủ ý, Nguyễn Khê lên tiếng xen , chỉ lo chuyện của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-7.html.]
Buổi chiều, Nguyễn Khê canh chừng độ cao của mặt trời giữa trung, xách nửa giỏ trứng gà khỏi cửa.
Thôn Kim Quan nơi lão thợ may ở, về mặt độ cao so với mực nước biển thì thấp hơn thôn Phượng Nhãn một chút, cho nên cô men theo đường núi xuống.
Tìm đến thôn Kim Quan, gặp ai cũng hỏi đường một mạch tìm đến nhà lão thợ may.
Lão thợ may tuy ở một , nhưng nhà ông hề nhỏ, còn tường viện vuông vắn, bao quanh một sân nhỏ. Bên cạnh cổng viện đóng một tấm ván gỗ, đó xiêu vẹo năm chữ "Tiệm may quốc doanh".
Tiệm may là tiệm may duy nhất núi Phượng Minh, thể tưởng tượng ngọn núi , cuộc sống của lão thợ may sung túc đến mức nào. Người khác ăn cám nuốt rau, ông thì ăn sung mặc sướng.
Hôm nay lão thợ may ngoài may quần áo, cổng viện tiệm may mở toang.
Nguyễn Khê xách giỏ thò đầu trong, chỉ thấy trong sân dựng một giàn nho, dây leo xanh mướt che thành một mái hiên râm mát, lão thợ may đang ghế bập bênh giàn nho nhắm mắt nghỉ ngơi, đùi còn một con mèo vàng to béo đang .
Nguyễn Khê giơ tay gõ gõ cửa, liền thấy lão thợ may :"Vào ."
Nguyễn Khê xách trứng gà , bước đến mặt lão thợ may, phát hiện ông ngay cả mắt cũng lười mở một cái. Ông giơ tay vuốt ve con mèo vàng to , nhắm mắt trực tiếp mở miệng hỏi:"May quần áo ?"
Lão thợ may nay hơn bảy mươi tuổi , đầu hói thành một mảng sáng bóng, tóc và râu đều hoa râm. Một nhúm râu nhỏ treo cằm, lúc chuyện thì vểnh lên vểnh xuống theo cằm.
Nguyễn Khê xách giỏ ông:"Tống ông nội, cháu là cháu gái của bí thư đại đội Phượng Nhãn Nguyễn Chí Cao, cháu tên là Nguyễn Khê. Cháu mang cho ông nửa giỏ trứng gà, cháu may quần áo, đến học thợ may với ông, ông còn nhận đồ ạ?"
Lão thợ may vẫn mở mắt cô, trực tiếp trả lời cô:"Nhận cái rắm!"
Nguyễn Khê sửng sốt Hê! Cái ông lão !
Con mèo vàng to vươn vai một cái thật lớn nhảy xuống đất, lão thợ may mới mở mắt .
Ông chiếc ghế bập bênh bằng gỗ, thuận thế đ.á.n.h giá Nguyễn Khê từ xuống một lượt.
Đánh giá xong, ông chạm ánh mắt của Nguyễn Khê, đổi giọng hỏi:"Cháu ... học may quần áo?"
Nguyễn Khê gật đầu :"Cháu thợ may."
"Thợ may ai cũng ."
Nếu thật sự dễ như , ngọn núi cũng sẽ chỉ một tiệm may của ông, càng thể sống một cuộc sống ưu việt như .