Lâm Thanh Nhan ngoài mặt bất động thanh sắc, nhưng trong lòng Lâm Tư Tư chắc mẩm cô sớm đau khổ c.h.ế.t .
Thực tế, Lâm Thanh Nhan chẳng hề để ý đến bọn họ, thậm chí còn lười liếc mắt một cái.
Cô đang ăn cơm thì cũng là chuyện với Lâm Chi Hằng hoặc Đỗ Hiểu Nguyệt bên cạnh. Cố Minh Chu cô một lúc, chủ động qua, mặt cô, ôn tồn mở miệng chào hỏi: “Thanh Nhan, em hiện tại vẫn chứ?”
Lâm Thanh Nhan lúc mới ngẩng đầu , nhàn nhạt : “Hóa là đồng chí Cố Minh Chu. Cái đó, đừng gọi thẳng tên , gọi là đồng chí Lâm, hoặc thanh niên trí thức Lâm là .”
Sắc mặt Cố Minh Chu tức khắc cứng đờ.
Hắn dùng giọng điệu thiết xưng hô với Lâm Thanh Nhan, nhưng Lâm Thanh Nhan mở miệng nể nang gì mà phân rõ giới hạn với .
Dù bọn họ cũng từng hôn ước, cũng coi như quen một hồi mà.
Hắn hổ : “Cái do gọi quen , trong lúc nhất thời cũng sửa .”
“ nhớ rõ cũng gọi như . Trước đều gọi cả họ lẫn tên , càng nên chỉ dùng tên để xưng hô. Rốt cuộc cũng thích hợp, để đối tượng của , cô cũng sẽ vui.”
Cố Minh Chu theo bản năng sang Lâm Tư Tư, gật đầu: “Ừ, .”
Hắn chỉ hổ trong giây lát, mở miệng chuyện với Lâm Thanh Nhan: “Cái đó, Thanh... Đồng chí Lâm, gần đây em ở chỗ sống ?”
“Tốt, , mỗi ngày đều vui vẻ.”
“Vậy là .”
Tiếp theo cũng nên gì nữa, chỉ thể tìm chuyện để .
Lắp bắp mở miệng: “Cái đó, Lâm...”
Lâm Tư Tư thấy bọn họ chuyện, cơn ghen nổi lên, cố ý tới cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Minh Chu ca, chúng mau nhà Đại đội trưởng thôi, chậm đồng ở nhà .”
“Được, chúng ngay.” Hắn bát cơm Lâm Tư Tư còn ăn xong: “Em ăn cho xong cơm .”
Lâm Tư Tư thấy Cố Minh Chu quan tâm như , tâm trạng phá hỏng do Cố Minh Chu chuyện với Lâm Thanh Nhan lập tức trở .
“Vâng, em ăn nhanh đây.”
Lâm Tư Tư ăn cơm, Cố Minh Chu còn gì đó với Lâm Thanh Nhan, nhưng đầu thấy Lâm Thanh Nhan bưng bát về phòng bếp, chỉ đành lui về vị trí cũ của .
Chờ Lâm Tư Tư ăn cơm xong, bọn họ liền cùng đến nhà Đại đội trưởng.
Trên đường , Lâm Tư Tư thắc mắc hỏi Cố Minh Chu: “Minh Chu ca, tại cho nghề nghiệp thật sự của ? Có gì thể ?”
“Bởi vì nghề nghiệp của chút đặc thù, bên trong nhiều chuyện em cũng hiểu. Tóm , mặt khác, đừng phận thật sự của , cũng đừng khoe khoang khắp nơi.”
Lâm Tư Tư nghẹn lời, Cố Minh Chu cô khoe khoang ?
“Minh Chu ca, em ý khoe khoang, em chỉ cảm thấy các lính vinh quang, là sĩ quan, chuyện vẻ vang bao nhiêu. Thật lúc em cũng nghĩ nhiều như , chỉ giới thiệu một cách bình thường thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-om-yeu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-truoc-tien-cuop-sach-ca-nha/chuong-124-phan-ro-gioi-han.html.]
“Ừ, gặp ai cũng đừng nghề nghiệp của , nếu khác hỏi, em cứ là công nhân là .”
Lâm Tư Tư trong lòng lạnh một chút, chút nghẹn khuất, cô gật gật đầu: “Vâng.”
Lúc gia đình Đại đội trưởng cũng ăn cơm xong. Thu hoạch vụ thu là thời gian bận rộn nhất trong năm của cả đại đội, những khác trong nhà đều đồng, Đại đội trưởng tìm nên giờ mới chuẩn .
Đại đội trưởng khỏi cửa liền gặp hai bọn họ.
Lâm Tư Tư vội vàng với Đại đội trưởng: “Đại đội trưởng, chúng tìm bác chút việc.”
Đại đội trưởng đ.á.n.h giá Cố Minh Chu một chút, hỏi Lâm Tư Tư: “Các cô tìm việc gì thế?”
Lâm Tư Tư : “Đại đội trưởng, đây là đối tượng của , chuyên môn tới thăm , cần ở đây mấy ngày, hỏi bác xem thể cho tá túc mấy ngày ở điểm thanh niên trí thức .”
“Cái ?”
Đại đội trưởng hiển nhiên là đồng ý, điểm thanh niên trí thức của bọn họ nhà trọ.
Ở nhà trọ còn trả tiền, nếu ở điểm thanh niên trí thức, bọn họ đến tiền cũng chẳng thu .
Cố Minh Chu từ trong túi móc chứng nhận sĩ quan đưa cho Đại đội trưởng xem.
“Thúc, đây là giấy chứng nhận nghề nghiệp của cháu.” Hắn giải thích tiếp: “Cháu cho bác xem giấy chứng nhận bác cho cháu ưu đãi gì, chỉ là bác tin tưởng cháu, cháu hạng lung tung rối loạn, để bác yên tâm.”
Đại đội trưởng là sĩ quan quân đội, tự nhiên yên tâm hơn ít.
“Được, thể ở điểm thanh niên trí thức, còn vấn đề ăn uống, tự thương lượng với ở đó.”
“Cháu sẽ .” Cuối cùng, còn quên dặn dò Đại đội trưởng: “Còn xin bác giúp cháu giấu kín phận một chút, cháu để quá nhiều .”
“Cái thành vấn đề, cứ yên tâm.”
Thỏa thuận xong xuôi, Đại đội trưởng liền xuống ruộng.
Lâm Tư Tư cũng đồng việc, nhưng cô thật sự . Mùa hè nhổ cỏ mệt, mùa thu thu hoạch hoa màu càng mệt hơn.
Cô xòe hai bàn tay , lòng bàn tay vốn non mịn trải qua hơn một tháng việc nhà nông mài giũa, lúc xuất hiện nhiều vết chai dày mỏng đều.
Cô cố ý đưa tay đến mặt Cố Minh Chu, Cố Minh Chu đau lòng cho cô một chút.
“Minh Chu ca, xem tay của em , đều thô ráp thành cái dạng gì , ... sẽ vì thế mà chê bai em chứ?”
Cố Minh Chu : “Tư Tư, em mỗi ngày ở đây việc nhà nông, tay biến thành như là bình thường. Em cần lao chịu khó như , chắc chắn sẽ là một vợ hiền dâu thảo lo toan cho gia đình, mà chê bai ?”
Lâm Tư Tư xong, sững sờ vài giây.
Câu dường như chứa đựng lượng thông tin lớn.
Chillllllll girl !