"Em là yêu nhất, nguyện dùng cả đời để bảo vệ em, cho dù tóc bạc trắng cũng hối tiếc. Anh thế nào là thiên trường địa cửu, chỉ rằng em vẫn ở đó, cho dù trải qua bao nhiêu mưa gió, cũng sẽ dũng cảm chạy về phía em..."
Chẳng bao lâu , Lâm Thanh Nhan cũng tới.
Từ xa nàng thấy Lục Chính Đình đang trong rừng cây nhỏ, tay cầm một tờ giấy, hình như đang lẩm bẩm gì đó?
Bỗng nhiên nhớ tới quầng thâm mắt của lúc ban ngày, chẳng lẽ thức đêm chỉ để và học thuộc đống ?
Nàng lặng lẽ tới, lẽ do Lục Chính Đình quá nhập tâm nên khi nàng chỉ còn cách năm sáu mét mới phát hiện . Anh vội vàng ngừng , giấu tờ giấy lưng.
Mẹ ơi! Bị nàng phát hiện !
Liệu nàng thấy nội dung ?
"Lâm đồng chí, em tới ." Anh khẩn trương vui sướng.
"Vâng." Lâm Thanh Nhan đến mặt , cố ý lưng một cái: "Lục đồng chí, đang học thuộc lòng cái gì ?"
"Không, . học gì ."
Lục Chính Đình lập tức phủ nhận. Nghe Lâm Thanh Nhan hỏi , đoán nàng chắc thấy gì.
Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tốt, là .
Nàng thấy thì những lời chuẩn vẫn thể dùng tiếp .
Anh nhanh nhẹn nhét tờ giấy túi áo, nhưng khi Lâm Thanh Nhan, ngẩn , nên gì tiếp theo.
Anh thật sự bực cái miệng vụng về của , tự dưng quên hết chữ nghĩa thế ?
Anh sốt ruột gãi đầu, hỏi một câu ngớ ngẩn: "Cái đó... Lâm đồng chí, em ăn cơm ?"
"Vâng, em ăn ." Lâm Thanh Nhan gật đầu.
Nàng chờ tiếp, nhưng im bặt.
"Thế em ăn món gì?"
Lâm Thanh Nhan mỉm : "Bánh ngô, cháo ngô và rau xào."
"Ồ." Rồi tiếp theo gì nữa đây?
Để tìm vài câu chuyện phiếm với Lâm Thanh Nhan, cư nhiên toát cả mồ hôi hột.
Lâm Thanh Nhan thấy trán lấm tấm mồ hôi, hỏi: "Lục đồng chí, nóng lắm ?"
"À, cũng ."
Anh theo bản năng đưa tay cởi viên cúc áo cùng, nới lỏng cổ áo, đưa tay lau vệt mồ hôi mỏng trán.
Lâm Thanh Nhan thấy mãi chủ đề chính, liền nhắc nhở: "Lục đồng chí, gọi em đây rốt cuộc là chuyện gì ?"
"..." Anh mím môi, với nàng: "Em thể nhắm mắt ?"
"Được chứ."
Lâm Thanh Nhan lập tức nhắm mắt , đó thấy tiếng sột soạt bên cạnh, nàng cũng mở mắt lén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-om-yeu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-truoc-tien-cuop-sach-ca-nha/chuong-355-tho-lo-thanh-cong.html.]
Một lát , Lục Chính Đình mặt nàng.
"Lâm đồng chí, em mở mắt ."
Lâm Thanh Nhan mở mắt, đập mắt nàng là một bó hoa rừng rực rỡ. Nàng ngước mắt đôi mắt sâu thẳm của Lục Chính Đình, khẽ mấp máy đôi môi mỏng: "Lâm đồng chí, cái tặng em. Ngoài còn chuyện với em, ..."
Không ngờ lời đến cửa miệng, những câu từ học thuộc lòng bấy lâu nay chẳng nhớ nổi một chữ.
Trong đầu hiện tờ giấy , nhưng nó trắng tinh, lấy một chữ.
Anh nghĩ mãi, vẫn nhớ .
Phải bây giờ?
Anh tức giận đ.ấ.m vài cái, cái đầu thật là vô dụng.
Tại "đứt xích" đúng lúc quan trọng nhất thế ?
Lâm Thanh Nhan thấy im lặng hồi lâu, hỏi: "Lục đồng chí, rốt cuộc gì với em ?"
"... ..." Anh vẫn nhớ những lời hoa mỹ giấy, khi lặng lẽ cô gái nhỏ một lúc, cuối cùng cũng mở lời, giọng đầy nghiêm túc:
"Lâm đồng chí, với em rằng, thích em, thích em từ lâu . Em nguyện ý cùng xử đối tượng (hẹn hò) ? Nếu em đồng ý, sẽ đối với em cả đời, thương em, yêu em, chiều chuộng và bảo vệ em. sẽ ngoan ngoãn lời em, em bảo hướng đông tuyệt đối hướng tây, em bảo đuổi ch.ó tuyệt đối đuổi gà. Lâm đồng chí, Lục Chính Đình sống 24 năm, chỉ rung động một em, cũng chỉ thích em. Còn em thì ? Em thích ? Có nguyện ý đối tượng của , cùng kết thành bạn đời ?"
Anh một hết sạch tâm can, ánh mắt mong chờ Lâm Thanh Nhan, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Lâm Thanh Nhan một lúc, đưa tay nhận lấy bó hoa, dùng tay đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c một cái.
"Cuối cùng cũng chịu ! Em đồng ý, em sẵn lòng."
Anh mừng rỡ như điên, dang tay ôm c.h.ặ.t nàng lòng.
"A Nhan, quá , cứ ngỡ đang mơ, chúng thật sự thể ở bên ."
"Không mơ , là thật đấy."
Ánh trăng sáng tỏ, ôm nàng xuống, ánh mắt dừng đôi môi đỏ mọng của nàng.
Đó là nơi hằng đêm mong nhớ, khao khát nếm trải.
Yết hầu khẽ chuyển động: "A Nhan, thể hôn em ?"
Lâm Thanh Nhan lập tức nhắm mắt , khoảnh khắc , nàng cũng chờ đợi từ lâu.
Lục Chính Đình áp môi lên đôi môi mềm mại của nàng.
Chẳng hai quấn quýt bao lâu, đến khi tách , Lâm Thanh Nhan hôn đến mức thở hổn hển, cả mềm nhũn trong lòng .
Quả nhiên ngoài dự liệu của nàng.
Trước khi thổ lộ, lạnh lùng, đối mặt với sự trêu chọc của nàng vẫn thể vững như bàn thạch.
Còn bây giờ, giống như một con sói đói, hôn một cái mà hận thể nuốt chửng nàng bụng.
Lục Chính Đình ôm nàng thật c.h.ặ.t, để khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c .
Lâm Thanh Nhan bỗng nhớ một chuyện, với Lục Chính Đình: "Nếu chúng là đối tượng của , nên để em chữa trị 'cái chân ' cho ?"
Chillllllll girl !