dù đây cũng là con của cô , m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, cô đối với đứa trẻ cũng tình cảm.
Mẹ Cố chịu bế đứa bé, bà hiện tại thể rã rời bế nổi, liền bảo y tá gọi Cố Minh Chu , giao đứa trẻ cho .
Cửa phòng sinh mở , y tá với hai "ba ba" bên ngoài: "Hai thể thăm vợ con ."
Lục Chính Đình vội vàng xông , thẳng tới bên giường sinh của vợ, nắm lấy tay cô: "Vợ ơi, em thấy thế nào ?"
Lâm Thanh Nhan mỉm với : "Em khỏe, mau con của chúng ."
Lục Chính Đình vẫn rời ngay, cho đến khi Lục và Đổng Liên Tâm bế hai đứa trẻ đến mặt, đứa đứa , nên bế đứa nào .
Cuối cùng, bế đứa trẻ quấn tã màu hồng , lời xin với đứa trẻ quấn tã màu xanh: "Con trai, ba bế con , ba chỉ bế chị thôi."
Chẳng còn cách nào khác, hai đứa nhỏ chỉ thể bế từng đứa một.
Chillllllll girl !
Cậu nhóc "sủng ái" cũng nháo, đợi ba bế chị xong sẽ đến lượt thôi.
Đổng lão gia t.ử cũng theo, cẩn thận bế lấy đứa trẻ quấn tã màu xanh.
"Tiểu bảo bối , cuối cùng cũng gặp thái mỗ gia ."
Cậu nhóc lập tức mếu máo cái miệng nhỏ, xem kìa, ba bế thì thái mỗ gia thương nhé.
Lục Chính Đình mỉm với cục cưng trong tã hồng: "Bảo bối con gái, con mở mắt ba nào."
Hai cha con dường như tâm đầu ý hợp, dứt lời, cục cưng nhỏ liền từ từ mở mắt, Lục Chính Đình càng thêm vui sướng: "Bảo bối con gái, hóa con hiểu lời ba , quả nhiên là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ba."
Lục Chính Đình bế con gái một lát sang bế con trai, đủ cả nếp lẫn tẻ khiến đắc ý thôi.
Mà lúc , Cố Minh Chu đứa trẻ Lâm Tư Tư sinh , sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Bởi vì đứa trẻ đó trông chẳng giống , cũng chẳng giống Lâm Tư Tư chút nào.
Cái mũi to đặc trưng ở giữa khuôn mặt đứa trẻ khiến lập tức nghĩ đến một : Trịnh Kiến Minh.
Đứa trẻ giống Trịnh Kiến Minh như đúc, gần như là từ một khuôn đúc .
Nghĩ đến một khả năng nào đó, da đầu tê dại.
Lúc , nhớ tới chuyện đây Lâm Tư Tư vô sinh. Khi đó tin, cũng dám thừa nhận vấn đề về sinh sản, giờ nghĩ , lẽ là thực sự , nên vợ mới tìm đàn ông khác để cắm sừng .
Không thể s.i.n.h d.ụ.c là nỗi sỉ nhục của , cắm sừng càng khiến còn mặt mũi nào ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-om-yeu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-truoc-tien-cuop-sach-ca-nha/chuong-663-su-that-phoi-bay.html.]
Anh càng đứa trẻ càng thấy khó chịu, cảm giác nhục nhã càng mãnh liệt. Cuối cùng khi đứa trẻ mở mắt, thấy đôi mắt đó nghĩ ngay đến Trịnh Kiến Minh.
Anh rốt cuộc nhịn nữa, phẫn nộ xen lẫn bi thống gầm lên một tiếng chạy thẳng ngoài.
Mấy chứng kiến đều trợn mắt há hốc mồm.
Mẹ Cố thắc mắc tại con trai phản ứng lớn như , bà chỉ mải xem giới tính đứa trẻ chứ chú ý đến những chỗ khác, chẳng lẽ chỗ nào đó cũng vấn đề?
Bà vội vàng dậy, kỹ đứa trẻ một nữa.
Cái khiến chính bà cũng hoảng sợ.
Bởi vì đứa trẻ kỹ thì chẳng giống Cố Minh Chu Lâm Tư Tư chút nào. Cố Minh Chu và Lâm Tư Tư dù cũng coi là tuấn nam mỹ nữ, đứa trẻ những xinh bằng họ mà còn . Nhìn cái mũi to mặt nó, trong đầu bà đột nhiên hiện gương mặt của một đàn ông trưởng thành, bà nhanh ch.óng nhớ , đó là một Đại đội trưởng trướng con trai bà , Trịnh Kiến Minh.
Bà dám tưởng tượng, chẳng lẽ đứa trẻ căn bản của Minh Chu nhà bà , mà là của đó!
Trách con trai bà phản ứng mạnh như , chắc chắn là chấp nhận nổi sự thật nên mới chạy ngoài.
Đừng là con trai bà , ngay lúc bà cũng hận thể bóp c.h.ế.t Lâm Tư Tư.
Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, bà chẳng màng gì nữa, xông tới mặt Lâm Tư Tư chất vấn: "Nói! Cô lén lút quan hệ với thằng Trịnh Kiến Minh đó từ khi nào? Đứa trẻ cô sinh căn bản của Minh Chu, nó là con của Trịnh Kiến Minh. Cô... cô dám cắm sừng Minh Chu nhà !"
Ngón tay bà chỉ trỏ liên tục, suýt chút nữa thì chọc mặt Lâm Tư Tư, cuối cùng kìm , bà giáng một cái tát thật mạnh xuống mặt Lâm Tư Tư.
Lâm Tư Tư đang lúc yếu ớt nhất, dù Cố tát một cái, cô thấy vô cùng uất ức và phẫn nộ nhưng sức để đ.á.n.h trả.
cô hiểu chuyện gì đang xảy , chắc chắn là đứa trẻ sinh trông giống Trịnh Kiến Minh nên Cố Minh Chu và Cố nhận .
Nếu chuyện bại lộ, cô cũng chẳng thèm che giấu nữa, so với Cố Minh Chu, cô còn thấy uất ức hơn.
Cô gào lên với Cố: "Mọi ai cũng đổ cho , tư cách gì mà trách ? Con trai bà thể sinh con, bảo là cơ thể vấn đề, bảo khám bác sĩ, nhưng c.h.ế.t sống chịu thừa nhận bệnh, từ chối bệnh viện.
bà thì cứ ép sinh con cho nhà bà, nếu bà sẽ bắt Minh Chu ly hôn với . cách nào khác chứ? Cố Minh Chu chịu chữa bệnh, bà ép sinh, chỉ còn cách tìm khác thôi."
Nói xong, cô lên điên dại.
"Con trai bà luôn chịu thừa nhận , nhưng khi ở bên Trịnh, mới cảm nhận thế nào là đàn bà thực sự. Ha ha ha ha, , đây chính là đứa con trai ngoan của bà đấy, chứng vô sinh!"
"Tiện nhân! Đồ lăng loàn! Nhà họ Cố chúng rước loại đàn bà hổ như cô về cơ chứ!"
Mẹ Cố nghiến răng nghiến lợi, giơ tay định dạy cho Lâm Tư Tư thêm một bài học nữa nhưng Chủ nhiệm Phạm ngăn : "Sản phụ hiện tại đang yếu, mặc kệ đây cô gì, hãy tạm gác ân oán giữa các , đừng hại cô nữa."