Thập Niên 70 Phản Diện Điên Phê Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều - Chương 51: Còn Giận Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:34:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh sai ở ?”

 

Tạ Phương Trúc thành thật trả lời: “Không nên đạp cửa.”

 

“Bây giờ mới hả?! Rõ ràng Mã ca với , công an bên đó bắt em, kiên nhẫn tìm một chút kiểu gì chẳng thấy, cớ nôn nóng như khỉ thế?! Lại còn bày cái bộ dạng hung dữ đó, may mà hôm nay xảy chuyện gì, nhỡ dọa sợ xảy mệnh hệ nào, xem tính ?!”

 

“Vợ , xin .”

 

“Vậy còn dám thế nữa ?”

 

Anh do dự một chút, mới : “Sẽ thế nữa.”

 

Thẩm Oánh Oánh cúi , ghé sát mặt , chất vấn: “Sao do dự hả?”

 

Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc , ánh mắt Tạ Phương Trúc bất giác rơi xuống đôi môi hồng nhuận của cô, thở chợt nghẹn , yết hầu lên xuống, lặng lẽ mặt cô nữa.

 

“... Không do dự.”

 

“Em thấu hết , , em thấy vẫn còn dám đấy!” Thẩm Oánh Oánh đưa hai tay ôm lấy mặt , ép , “Tạ Phương Trúc, như nhé!”

 

Tạ Phương Trúc ép cô, cô ở cách cực kỳ gần .

 

Gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương say đắm cô, gần đến mức, chỉ cần rướn tới là thể chạm môi cô.

 

Trong lòng ngứa ngáy, nhưng dám tiến tới.

 

Anh cảm thấy với tình trạng hiện tại, nếu bậy, chắc chắn cô sẽ tức giận.

 

Nghĩ đến đây, kiềm chế sự xao động trong lòng, dịu dàng dỗ dành: “Vợ , do dự. Lần dám nữa, thật đấy, em tin .”

 

Dáng vẻ của ngoan ngoãn vô cùng, đó nhúc nhích, trong mắt tràn đầy sự chân thành, nửa điểm giống như đang dối.

 

Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ cũng giống cô, thật diễn kịch.

 

Cô đoán chắc nếu xảy chuyện thế , đạp cửa còn tích cực hơn bất kỳ ai.

 

định vạch trần , cô thẳng dậy, “Được , tha cho đấy, nhưng nhé, ?”

 

Tạ Phương Trúc gật đầu, “Biết .”

 

Dứt lời, cẩn thận cô: “Còn giận ?”

 

Phải rằng, dáng vẻ của thật sự chọc trúng tim , vốn dĩ định “vẫn còn giận” nhưng lời đến khóe miệng thốt , cuối cùng cô đành đưa tay chọc chọc trán .

 

“Anh đó! Bỏ , giận nữa!”

 

Nghe thấy câu , Tạ Phương Trúc chợt mỉm , giống như rốt cuộc cũng đợi câu , nắm lấy tay cô, tay ôm eo cô, khóa c.h.ặ.t cô trong lòng .

 

“Em giận là .”

 

Thẩm Oánh Oánh theo phản xạ bám lấy vai , đợi đến khi thấy ý đắc ý của , cô nhịn véo tai một cái.

 

“Được lắm! Tạ Phương Trúc, em , cố tình giả vờ đáng thương đúng ! Cái con cáo già xảo quyệt !”

 

Nói xong, như nhớ chuyện gì, cô : “Hôm nay em sợ c.h.ế.t khiếp, đạp hỏng bao nhiêu là cửa, lúc mới thấy mấy bà thím mặt đen như than đó, em thật sự sợ họ sẽ đ.á.n.h , ngờ cuối cùng ngược là họ sợ . Em đúng là , hóa ngang ngược như , đúng là một con cáo thối xa xảo quyệt!”

 

Nghe , Tạ Phương Trúc nhớ lúc mới đến con hẻm đạp hỏng cửa, vốn dĩ và Thẩm Oánh Oánh sóng vai , nhưng khi thấy những đó, Thẩm Oánh Oánh đột nhiên bước lên chắn mặt .

 

Lúc đó để ý, bây giờ nghĩ , hóa là sợ những đó đ.á.n.h , nên bảo vệ ?

 

Đồ ngốc , nếu những đó thật sự dám động thủ, với cái dáng vẻ yếu ớt mỏng manh của cô, mà cản nổi?

 

dù là , trái tim vẫn kìm mà nóng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phan-dien-dien-phe-cung-chieu-co-vo-nho-yeu-kieu/chuong-51-con-gian-khong.html.]

Mặc cho cô véo tai , ánh mắt chằm chằm khuôn mặt xinh xắn của cô, nhịn thốt lên một câu: “Thẩm Oánh Oánh, em ở bên thật .”

 

Ánh mắt Thẩm Oánh Oánh chạm mắt , đôi mắt giống như một đầm nước sâu thẳm.

 

Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như sắp đôi mắt hút trong.

 

Nhịp tim cô chợt đập nhanh hơn.

 

Mặc dù mặt là một đại phản diện siêu cấp, nhưng dùng khuôn mặt trai nhường , còn dùng ánh mắt thâm tình nhường cô, cô... cô thật sự chống đỡ nổi.

 

Cô thầm nhủ bản bình tĩnh, để nhan sắc mờ mắt.

 

lên đùi , đưa tay ôm lấy cổ , vùi mặt hõm cổ , hít một thật sâu, gạt bỏ những tạp niệm trong đầu, : “Em cũng ...”

 

Dứt lời, như đột nhiên nhớ điều gì, cô bỗng ngẩng mặt lên, nghiêm túc , “Tạ Phương Trúc, hôm nay tưởng em bỏ trốn ?”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Tim Tạ Phương Trúc giật thót, theo bản năng phủ nhận.

 

đúng lúc , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

 

Đồng thời, giọng của Hàn Uy từ bên ngoài vọng : “Anh! Anh! Anh nhà ?!”

 

Sắc mặt Tạ Phương Trúc cứng đờ, đột nhiên một dự cảm chẳng lành, sợ Hàn Uy lung tung, vội vàng buông Thẩm Oánh Oánh , cao giọng : “Hàn Uy, đợi mở cửa, chị dâu đang ở bên trong!”

 

vẫn đ.á.n.h giá thấp sự thiếu não và nhanh nhảu đoảng của Hàn Uy, lời còn dứt, giọng Hàn Uy đồng thời vang lên: “Anh, em hỏi trấn , bên xe khách trấn đều thấy chị dâu ...”

 

Nói xong câu , Hàn Uy mới thấy lời Tạ Phương Trúc bên trong, khựng một chút, lập tức vui mừng : “Anh! Anh tìm thấy chị dâu ?”

 

“...”

 

Tạ Phương Trúc nhịn hết nổi, tức đến mức suýt chút nữa lao đập cho Hàn Uy một trận nhừ t.ử.

 

nể tình Thẩm Oánh Oánh đang ở đây, đành cố nén cơn giận, đuổi thôi.

 

Đợi đến khi đóng cửa , phát hiện Thẩm Oánh Oánh xuống giường, lưng về phía nghiêng một cách yên lặng.

 

Trong lòng “thịch” một tiếng, đưa tay sờ vai cô, thăm dò gọi một tiếng: “Thẩm Oánh Oánh?”

 

Thái độ khác với vẻ giả vờ tức giận nãy của cô, hình như là giận thật .

 

Anh vòng sang phía cô đang nghiêng, phát hiện mắt cô vẫn mở, nhưng từ lúc nào, hàng lông mi dài cong v.út đều ướt đẫm, nước mắt dọc theo sống mũi thanh tú rơi xuống ga giường.

 

Điều khiến Tạ Phương Trúc hoảng hốt vô cùng, luống cuống tay chân lau nước mắt mặt cô.

 

“Thẩm Oánh Oánh, em... em ?”

 

Thẩm Oánh Oánh ngước mắt , gì, nhưng ánh mắt đó như lên tất cả những gì cô .

 

Tràn ngập bi thương, dường như đang chất vấn từng tin tưởng cô.

 

Tạ Phương Trúc thở dài, cúi ôm cô lòng.

 

“Anh tưởng em bỏ trốn, sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

vẫn chọn tin em, nếu chẳng đến chợ đen, mà thẳng lên trấn .”

 

Nghe thấy lời , Thẩm Oánh Oánh mới ngẩng đầu lên từ trong n.g.ự.c , giống như chịu uất ức tày trời: “Cái con , em thấy từng tin tưởng em! Em thật sự đau lòng! Anh hôm nay em đến chợ đen ? Em mua phiếu bông để áo bông mùa đông cho , thế mà cái tên khốn khiếp nhà , dám nghĩ em bỏ trốn!”

 

Dứt lời, nước mắt tuôn rơi.

 

Cảnh tượng khiến Tạ Phương Trúc mà đau thắt ruột gan, ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút.

 

“Thẩm Oánh Oánh, đừng đến chợ đen nữa, em gì cứ với , kiếm cho em. Hơn nữa so với em, áo bông mùa đông của chẳng đáng nhắc tới, ?”

 

 

Loading...