Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 160: Heo Nái Của Đội Bị Khó Sinh?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:19:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ninh Tịch Nguyệt nhận câu trả lời của hệ thống xong lúc mới thư phòng học tập, học mệt đan vài cái giỏ hoa thả lỏng thể xác và tinh thần.

 

Bây giờ việc học tập và luyện tập sách Đại Toàn Đan Lát Đồ Dùng đối với Ninh Tịch Nguyệt là kỹ năng giải trí giờ học, đắm chìm trong việc đan lát thể khiến lòng cô tĩnh , thả lỏng đầu óc, ở trong trạng thái nhẹ nhõm tự tại.

 

Hơn nữa đồ vật đan xong còn thể để hệ thống thu hồi, giúp cô kiếm chút phí thủ công, là cách thư giãn .

 

Sau khi đan hai mươi cái giỏ thu hồi, điểm hệ thống chỉ còn thiếu ba trăm hai mươi điểm là gom đủ một nghìn điểm, đổi điểm vật liệu nâng cấp gian cuối cùng.

 

Ninh Tịch Nguyệt bèn dừng về ngủ.

 

Lúc ngủ, cô thấy gió bấc bên ngoài thổi cây cối kêu ù ù, đoán chừng bên ngoài nhất định là bão tuyết đan xen, khỏi quấn c.h.ặ.t chăn đắp , cảm nhận nóng truyền từ giường lò lên lúc mới yên tâm giấc ngủ.

 

Do ngày hôm cần về trạm xá trực, Ninh Tịch Nguyệt đặc biệt ngủ nướng thêm một lát.

 

Sau đó lạnh đến tỉnh.

 

Ninh Tịch Nguyệt thể bò dậy, đốt giường lò.

 

Trần Diệp Sơ cũng tỉnh theo, mơ màng nheo mắt: “Tịch Nguyệt, cũng lạnh đến tỉnh ?”

 

“Ừ, giường lò nóng, ngủ thoải mái, cứ cảm giác từng đợt gió lạnh ùa .” Ninh Tịch Nguyệt dụi mắt, chậm rãi dậy, mặc quần áo.

 

May mà quần áo ủ ấm trong chăn, mặc dễ chịu.

 

“Cũng tuyết bên ngoài rơi lớn thế nào, nhiệt độ giảm nhanh thật đấy.”

 

“Tối nay bên tớ cũng đốt, chất nhiều than củi chút, đốt lửa to lên.”

 

cái bếp lò đất bên phía Trần Diệp Sơ cũng thông một cửa đến cái giường lò của các cô.

 

Lúc đầu nghĩ là hai bên luân phiên đốt giường lò, bây giờ xem thể cùng đốt, hoặc là đắp thêm một cái chăn nữa.

 

Ninh Tịch Nguyệt xuống giường mở cửa, một luồng gió lạnh băng giá ập đến, còn kèm theo bông tuyết, khiến cô rùng một cái, rụt đầu về, đóng cửa .

 

“Tuyết lớn, nhiệt độ thấp, mặc nhiều chút.”

 

Nhắc nhở Trần Diệp Sơ một câu xong, vội vàng lục tìm đồ dùng qua mùa đông trong tủ.

 

Mũ, bịt tai, khăn quàng cổ, găng tay, giày bông lớn, áo khoác quân đội bộ đều tìm .

 

Còn ôm thêm một cái chăn bông dày đặt lên giường.

 

Trần Diệp Sơ ngay khoảnh khắc Ninh Tịch Nguyệt mở cửa lúc nãy cảm nhận trực quan trời bên ngoài lạnh thế nào, luồng gió lạnh đó khiến cô rụt trong chăn mặc xong quần áo mới ló đầu .

 

cứ cảm thấy còn lạnh hơn cả kiếp .

 

Trong lúc Ninh Tịch Nguyệt mặc trang qua mùa đông, cô cũng tìm quần áo qua mùa đông tích trữ từ sớm của .

 

Mà Ninh Tịch Nguyệt bên bắt đầu vũ trang cho , đồ tìm đều mặc lên .

 

Áo khoác quân đội rộng thùng thình, Ninh Tịch Nguyệt khoác thẳng ngoài cái áo bông lớn của cô, cái áo khoác quân đội dày như một cái chăn bông khoác , cô chỉ cảm thấy nóng hổi, một chút cũng lạnh.

 

Ninh Tịch Nguyệt một của hài lòng, bây giờ ngoài chắc sẽ lạnh.

 

“Diệp Sơ, mặc xong , tớ mở cửa đây.”

 

“Được , mở .” Trần Diệp Sơ trốn trong rèm mặc quần áo.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy cô kéo rèm xong mới mở cửa ngoài.

 

Bên ngoài là một thế giới băng tuyết màu bạc, bầu trời vẫn đang rơi tuyết lông ngỗng, mặt đất tích một lớp tuyết dày.

 

“Phù, lạnh quá.”

 

Thế giới bên ngoài lạnh hơn cô tưởng tượng, Ninh Tịch Nguyệt khép áo khoác quân đội , hai tay đút ống tay áo.

 

“Tịch Nguyệt, dậy , đắp tuyết .” Lưu Dao cầm cái xẻng trong tay, mặt lăn hai cục tuyết lớn, rạng rỡ vẫy tay với Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Cậu đắp , tớ nấu bữa sáng ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-160-heo-nai-cua-doi-bi-kho-sinh.html.]

 

Ninh Tịch Nguyệt chút do dự chạy về phía bếp, vẫn là nhà bếp hợp với cô hơn.

 

Nói thật, cô còn khá khâm phục Lưu Dao, cục tuyết mặt cô dậy sớm thế nào để đắp tuyết ở đó.

 

Có thể từ bỏ chăn ấm nệm êm dậy sớm trong kỳ nghỉ, đội gió tuyết đắp tuyết, đúng là một kiên cường, cô so .

 

Đi đến cửa bếp, Tiểu Khôi thấy động tĩnh mở cái cửa nhỏ chuyên dụng của nó chạy , nhảy nhót tưng bừng quanh Ninh Tịch Nguyệt.

 

Biết nó lạnh Ninh Tịch Nguyệt yên tâm .

 

Một một sói ăn sáng xong mỗi chơi một ngả.

 

Tiểu Khôi tự chạy núi chơi, Ninh Tịch Nguyệt che ô, mang theo len lông cừu màu xám ký tên ở tòa nhà bách hóa đó và dụng cụ đan khăn quàng cổ tìm thím Dương Liễu.

 

Hôm qua các cô hẹn cùng chơi.

 

Lúc đến, nhà thím Dương Liễu còn thím Thu Cúc ở đó, thím Thu Cúc đang khâu đế giày, tay thím Dương Liễu thoăn thoắt móc áo len, ở giữa còn vây quanh một cái lò lửa.

 

“Tịch Nguyệt đến , mau, qua đây , sưởi ấm.”

 

Thím Dương Liễu bưng một cái ghế đẩu bên cạnh các bà .

 

Ninh Tịch Nguyệt chào hỏi hai xuống xong liền lấy len và kim đan.

 

“Tịch Nguyệt, cháu đan cái gì thế, kim to .” Thím Thu Cúc tò mò đồ trong tay Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Đan khăn quàng cổ ạ, cái là đan cho hai cháu, nhanh thì hôm nay cháu thể đan xong, mai là thể đưa cho , hai em ở gần, tiện lắm ạ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt đưa cái khăn quàng cổ mới đan một đoạn đầu trong tay đến mặt các thím cho xem.

 

“Đan khéo thật đấy, len sờ cũng thích, tình cảm em các cháu thật.”

 

Thím Thu Cúc và thím Dương Liễu đưa tay sờ nhẹ.

 

Ninh Tịch Nguyệt hiền lành, tiếp tục đan khăn.

 

cùng hai vị thím đan trò chuyện, lúc hai vị thím còn dạy cô đan kiểu mới, bất tri bất giác khăn quàng cổ trong tay cũng đan một nửa.

 

“Dương Liễu, con bé Tịch Nguyệt ở chỗ bà , Dương Liễu, Tịch Nguyệt.”

 

Lúc , ngoài cửa nhà thím Dương Liễu truyền một tiếng gọi lo lắng.

 

“Hình như là Xuân Sinh.” Thím Thu Cúc dỏng tai kỹ.

 

“Có đây.”

 

Thím Dương Liễu và Ninh Tịch Nguyệt đồng thanh đáp lời.

 

Thím Dương Liễu rảo bước lên mở cửa lớn.

 

Lát , thím Xuân Sinh thở hồng hộc , thấy Ninh Tịch Nguyệt bên cạnh, lao thẳng tới, chân trượt một cái, ngã nhào xuống đất.

 

“Ấy, cẩn thận.”

 

Làm cả ba Ninh Tịch Nguyệt giật , vội vàng chạy tới đỡ .

 

Thím Dương Liễu thần sắc lo lắng của bà hỏi: “Này, Xuân Sinh, ngã đau ở , bà đừng vội, tìm Tịch Nguyệt việc gì, tình hình xem Tịch Nguyệt cũng tiện chuẩn , tay qua đó cũng vô dụng.”

 

đấy, bà đơn giản xem, chúng cũng tiện giúp đỡ.” Thím Thu Cúc đỡ bên hỏi.

 

Ninh Tịch Nguyệt thím Xuân Sinh đợi bà chuyện.

 

Thím Xuân Sinh xoa xoa đầu gối đau nhức, lo lắng vỗ đùi: “Heo nái của đội chúng khó sinh .”

 

“Hả?”

 

Ba thấy đều ngẩn tại chỗ, ngoáy ngoáy lỗ tai .

 

 

Loading...