Đồng chí công an trong lòng chắc chắn hai chút gì đó, bèn dẫn dắt từng bước.
“Hai nếu gì thì tuyệt đối đừng giấu giếm, thể lấy công chuộc tội, dấu giày cũng chắc là của kẻ trộm, cũng thể xác định là kẻ trộm , chỉ bắt kẻ trộm thật sự mới thể rửa sạch hiềm nghi ăn trộm đồ của .”
Thấy hai vẫn còn chút do dự, liền tiếp:
“Nếu vật và dấu giày thuộc về cùng một thì thể xác định kẻ trộm, chuyện hai gây sự hôm nay chỉ cần đương sự truy cứu chúng nhiều nhất cũng chỉ giáo huấn bằng miệng một phen, sẽ bắt , nếu xác định là kẻ trộm, Lý Cường chỉ đành theo chúng một chuyến.”
Lý Cường đến đây đột ngột ngẩng đầu về phía Trần Diệp Sơ: “Thanh niên trí thức Trần, cô thật sự thể tha thứ cho chúng .”
“ lời giữ lời.” Trần Diệp Sơ gật đầu.
Hàng xóm láng giềng với nhắm mắt ngơ là chuyện thường tình, Trần Diệp Sơ tạm thời định dồn ép đến cùng, cho một cơ hội, nếu còn đến chọc cô thì sẽ khách sáo như nữa.
Thực cô cũng là thấy Ninh Tịch Nguyệt tính toán, đột nhiên cảm thấy cứ tính toán với những trong đội cũng chẳng ý nghĩa gì lớn, cô cũng ở đây lâu.
Ninh Tịch Nguyệt nào Trần Diệp Sơ dựa hành vi của cô để đưa quyết định, cô bây giờ đang chăm chú Lý Cường và Trương Tiểu Hoa, chờ đợi hai vợ chồng đưa câu trả lời.
Cô thật sự tò mò kẻ trộm là ai, quan hệ gì với hai họ.
Lý Cường liếc Trương Tiểu Hoa đang chút xoắn xuýt bên cạnh, trong ánh mắt một tia áy náy, đó ánh mắt kiên định: “Đồng chí công an, quả thực nhận sợi dây chuyền , đây là dây chuyền của Trương Tứ ở đội bên cạnh.”
Lưu thẩm thấy tên, lập tức nhớ từng thấy ở , lớn tiếng tán thành: “ đúng đúng, nhớ , chính là của Trương Tứ, hôm sang đội bên cạnh tìm thấy lấy c.h.é.m gió, là nó vận khí , đeo từ nhỏ, từng xảy chuyện gì.”
Có chuyện : “Trương Tứ đó là em họ của Trương Tiểu Hoa ?”
“ hai vợ chồng Trương Tiểu Hoa cứ ấp a ấp úng, đây là nhà gây án nha!”
“Sao trùng hợp như , hai vợ chồng Lý Cường chừng cũng tham gia ?
Suy nghĩ của vị khán giả cũng là suy nghĩ của đa .
Đồng chí công an giữa hai bên còn tầng quan hệ trong lòng liền xoay chuyển, đối với vấn đề hai vợ chồng Lý Cường là đồng phạm giữ thái độ bảo lưu.
Trần Diệp Sơ dùng ánh mắt nghi ngờ về phía hai vợ chồng Lý Cường.
Ninh Tịch Nguyệt thần thái của hai từ đầu đến giờ ngược cảm thấy bọn họ chuyện là từng cùng tham gia.
Lý Cường thấy tiếng bàn tán của , nhận ánh mắt của các vị, giơ tay thề.
“Thanh niên trí thức Trần, đội trưởng, đồng chí công an, còn các vị bằng hữu, Lý Cường lấy tính mạng đảm bảo, những lời bây giờ tuyệt đối là thật, dối, chuyện, cũng tham gia, là kẻ trộm.”
“Ký chủ, là thật, dối.”
Dịch vụ giám định của Thống t.ử đổi bằng mười điểm tích lũy vẫn hết hạn, đồng chí Thống t.ử sấp vai Ninh Tịch Nguyệt nhắc nhở ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-168-trung-hop-den-bat-ngo-ten-trom-tu-chui-dau-vao-ro.html.]
“Nhà ở , dẫn chúng .” Một vị đồng chí công an khác hỏi.
“Vâng.” Trương Tiểu Hoa dậy mở miệng đáp.
Ninh Tịch Nguyệt kinh ngạc nhướng mày, ngờ Trương Tiểu Hoa đồng ý, đây là đại nghĩa diệt , đúng là vì chồng mà bán .
“Thanh niên trí thức Ninh nhỏ nhà ? Thanh niên trí thức Ninh nhỏ, mau cứu .”
Lúc bên ngoài gọi Ninh Tịch Nguyệt khám bệnh.
“Ra đây.” Ninh Tịch Nguyệt đáp một tiếng, ngoài.
Những khác ở đây đều lượt ngoài.
Một nhóm nhỏ theo Ninh Tịch Nguyệt ngoài, một theo hai vợ chồng Trương Tiểu Hoa và Lý Cường chuẩn sang đội bên cạnh xem náo nhiệt.
Đương nhiên đồng chí công an dặn dò đội trưởng một tiếng, bảo trông coi kỹ dấu chân đó.
“Yên tâm, nhất định trông coi kỹ.” Đội trưởng đảm bảo, chỉ cần kẻ trộm đội bọn họ, ông liền yên tâm .
Bên , Ninh Tịch Nguyệt ngoài thì thấy hai thôn dân trong đội khiêng một khuôn mặt lạ hoắc đầy vết thương loang lổ, ngất xỉu tới.
“Anh ?” Ninh Tịch Nguyệt hỏi thăm tình hình theo thông lệ.
Một thôn dân trong đó suy đoán trả lời: “Chắc là trượt chân ngã từ núi xuống, chúng nhặt ở chân núi, thấy còn thở nên mang đến cứu thử xem.”
Ninh Tịch Nguyệt tới vạch mí mắt kiểm tra, kiểm tra sơ qua cơ thể, nguy hiểm đến tính mạng, đỉnh đầu một cục u, là do đập đầu dẫn đến ngất xỉu: “Đợi lấy hòm t.h.u.ố.c.”
Nói xong xoay trong nhà.
“Ây dô đây chẳng là Trương Tứ ?” Lưu thẩm thấy đặt đất hét lớn về phía : “Đồng chí công an, Trương Tứ ở đây.”
“Trương Tứ gì cơ? Đâu? Đâu?” Người chậm vài bước phía kinh hỉ hỏi.
Trùng hợp ?
Bước chân trong nhà của Ninh Tịch Nguyệt cũng khựng một chút, xoay nghi phạm ngất xỉu đất một cái, mới rảo bước nhà lấy hòm t.h.u.ố.c.
là trùng hợp đến bất ngờ!
Hôm nay coi như gặp , cô mau ch.óng gọi tỉnh .
Trần Diệp Sơ khóa cửa phía thấy tiếng hét của Lưu thẩm, rảo bước chạy lên phía .