Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 318: Không Bị Tuột Xích

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:23:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm nay quả là kinh tâm động phách, mãi cho đến khi Ninh Tịch Nguyệt thu dọn xong xuôi, bộ đồ ngủ sạch sẽ lên giường lò nhắm mắt thì mới coi như kết thúc.

 

Ngày mai còn nhiều chuyện đối mặt, hiện tại cứ tạm thời gác , nghĩ đến những thứ đó nữa.

 

Ninh Tịch Nguyệt dọn sạch suy nghĩ trong đầu, chìm giấc ngủ say.

 

Trần Diệp Sơ hồi tưởng tất cả chuyện tối nay, khi quyết định xong những lời ngày mai sẽ với Tịch Nguyệt thì cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Ninh Thanh Viễn em gái xong cũng quá lo lắng về chuyện đó, Vu Tri Ngộ Trần Diệp Sơ an ủi càng cần lo, hai thu dọn xong lên giường nhanh ngủ .

 

Bốn trong Viện thanh niên trí thức đều mộng , chỉ vợ chồng Bạch Ngọc và Chu Thành ở bên khi trở về thì trằn trọc mãi ngủ .

 

Bạch Ngọc thở ngắn than dài.

 

“Haizz, e là biểu sẽ tha thứ cho chúng , em đúng là ngu ngốc, đối với Tịch Nguyệt lẽ nên thẳng thắn, gặp mặt thì rõ ràng, thì , thì tự nghĩ cách khác, bây giờ em thành thế , biểu bảo em chăm sóc , em tổn thương .”

 

Chu Thành nhắm mắt, tay ôm vai cô vỗ vỗ an ủi.

 

“Ngủ , đừng nghĩ nhiều nữa, từ từ tạ , chân thành một chút, chỉ cần chung sống với Tịch Nguyệt thì chỗ biểu sẽ thành vấn đề.”

 

“Ừm, đúng, ngủ thôi.” Bạch Ngọc khẽ một tiếng nhắm mắt .

 

Chỉ sợ chung sống với Tịch Nguyệt.

 

Vị em dâu họ tương lai là một phụ nữ thời đại mới tư tưởng độc lập, nhận thức và cách độc đáo của riêng , cô tự than thể so sánh , và vì thế cảm thấy vô cùng áy náy.

 

Haizz, sầu quá !

 

Chỉ thể bước nào tính bước đó .

 

Sáng hôm thức dậy, bốn buồn ngủ đến mức mắt mở lên, lúc rửa mặt ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài.

 

Ngô Quế Phương thấy, rửa mặt tò mò hỏi:

 

“Tiếng mèo kêu tối qua đúng là dọa , may mà các cô dậy đuổi nó , nhưng mà về xảy chuyện gì thế, mơ mơ màng màng hình như thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, còn tiếng nữa, ồn ào lắm, xảy chuyện gì ?”

 

Trần Diệp Sơ lau bọt mép, vẻ mặt bất lực trả lời:

 

“Hại, còn của đội mỏ than chúng , bệnh, qua tìm Tịch Nguyệt khám bệnh, vội vội vàng vàng chạy tới, tiếng mèo kêu với tiếng sấm sét trộn lẫn với tia chớp và tiếng gõ cửa đó, thật sự là hù c.h.ế.t , lúc mở cửa chân còn đang run đây , sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

Vương Manh Manh đồng cảm gật đầu, vỗ n.g.ự.c, mặt đến giờ vẫn còn chút sợ hãi.

 

“Đừng nữa, tối qua đúng là đáng sợ, đủ loại âm thanh trộn , tiếng rõ, loáng thoáng thấy tiếng , cảm giác đó cực kỳ bất an cứ như thê t.h.ả.m lắm , nếu nghĩ đến trong viện còn các , thật sự dọa c.h.ế.t , từ nhỏ sợ mấy cái , đáng sợ quá.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vắt khăn mặt vẩy vẩy.

 

“Mau phui phui , đừng tự dọa , chẳng qua là nhà quá lo lắng, cảm xúc kích động nên thôi, mau rửa , rửa xong còn đến nhà ăn ăn cơm, cũng sáng nay gì ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-318-khong-bi-tuot-xich.html.]

 

“Phui phui phui, quái chớ trách, là bậy, bậy.”

 

Vương Manh Manh phui xong, nhắm mắt hai tay chắp lẩm bẩm trong miệng.

 

Ngô Quế Phương vui vẻ đùa: “Cái con bé , nếu em sợ mấy cái đó thì năng đến dính chút khí Tịch Nguyệt , Tịch Nguyệt là bác sĩ, cứu nhiều, thứ gì cũng sợ em .”

 

Vương Manh Manh tin là thật, buông chậu rửa mặt xuống, cả tay chân và mặt đều cọ cọ Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Tịch Nguyệt, mau cho tớ dính chút, tớ dính nhiều thở của , bọc kín sợ nữa.”

 

“Này, cho cọ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt và Vương Manh Manh đùa giỡn, đồng thời trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Trong lòng Trần Diệp Sơ cũng thả lỏng.

 

Ăn sáng xong ở nhà ăn, lúc chuẩn trạm xá, Trần Diệp Sơ từ trong nhà ăn chạy , kéo Ninh Tịch Nguyệt ghé tai cô nhỏ một câu:

 

“Hôm nay Chu Thành xin nghỉ bệnh, đến, thím trong nhà ăn bệnh nặng lắm, sốt đến mức xuống giường .”

 

Nói xong cô liền như chuyện gì xảy , giống hệt tổ chức ngầm truyền tin.

 

Ninh Tịch Nguyệt tin , khẽ một tiếng, xách bình nước xoay về phía trạm xá.

 

Hai vợ chồng coi như cũng thông minh một chút, tuột xích, còn giả bệnh thì giả cho nặng một chút, coi như uổng phí những lời tối qua.

 

Đi tới cửa trạm xá, Bạch Ngọc đợi ở đó, đồng thời còn hai vị thím trong đội đang đợi lấy t.h.u.ố.c.

 

Bạch Ngọc thấy Ninh Tịch Nguyệt đến thì vội vàng chạy qua nắm lấy tay Ninh Tịch Nguyệt, một tay vung vẩy đơn t.h.u.ố.c, sốt ruột đến mức giậm chân.

 

“Tiểu Ninh bác sĩ, cuối cùng cô cũng tới , thật sự giống như cô khám bệnh tối qua , chồng khi hạ sốt thì đến rạng sáng nặng thêm, sốt đến sảng luôn , xuống giường , cô mau bốc t.h.u.ố.c giúp , để mang về sắc t.h.u.ố.c, sắp gấp c.h.ế.t .”

 

“Đừng vội, đợi mở cửa .” Ninh Tịch Nguyệt lấy chìa khóa mở cửa.

 

Một vị thím bên cạnh tới an ủi:

 

“Cô em là đội mỏ than , đừng vội, Tiểu Ninh bác sĩ đội chúng y thuật giỏi lắm, sốt thôi mà, sẽ chữa khỏi cho cô ngay, còn lợi hại hơn cả bác sĩ bệnh viện trấn chứ, Thục Phân bà .”

 

, y thuật giỏi độc nhất vô nhị.” Thục Phân bạn nhắc đến giơ tay khen ngợi phụ họa lời bà .

 

“Cô em đúng là cần sốt ruột, lẽ là do tối qua hạ nhiệt độ dẫn đến phát sốt, sáng nay dậy cũng thấy đau họng, hôm nay đặc biệt đến tìm Tiểu Ninh bác sĩ lấy t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c cô kê uống là khỏi ngay, nếu tối qua Tiểu Ninh bác sĩ khám bệnh cho chồng cô, chồng cô uống t.h.u.ố.c chắc chắn sẽ khỏi.”

 

Bạch Ngọc gật đầu, vẻ lo lắng mặt theo lời các thím mà dịu đôi chút.

 

Ninh Tịch Nguyệt lẳng lặng , thầm nghĩ Bạch Ngọc hôm nay đang nỗ lực nắm bắt chi tiết, còn thiên thời địa lợi nhân hòa gặp hai vị thím buôn chuyện.

 

 

Loading...