Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 369: Đánh Vào Nội Bộ

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:26:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ninh Tịch Nguyệt chỉ đợi câu của các thím, giả vờ suy nghĩ một chút gật đầu đồng ý.

 

“Được ạ, hai em cháu hôm nay theo các thím, phiền hai vị thím .”

 

Ninh Tịch Nguyệt xong từ trong túi lấy hai thanh socola một cách tự nhiên, khóe miệng mang theo nụ nhàn nhạt, đưa socola tay cho hai vị thím mỗi một thanh.

 

“Thím, cơm nước của các thím vẫn tới, đói ạ, ăn miếng socola lót ạ.”

 

“Thứ gì cơ? Socola?” Thím Thu Nhã giọng ngạc nhiên socola trong tay Ninh Tịch Nguyệt, rõ xong đồng t.ử co rụt .

 

Thật sự là socola, hơn nữa loại socola còn quen mắt, giống hệt thanh socola mà ông nhà bà lấy từ nhà xưởng trưởng. Nghe ông nhà bà loại socola kiểu dáng chỉ bên Hỗ Thị mới bán, hơn nữa còn dễ mua, cái của nhà xưởng trưởng cũng là do con cháu bên Hỗ Thị biếu.

 

Có thể tùy tiện lấy hai thanh socola tặng cho mới quen một nửa như lạ, xem gia đình hai em tầm thường, quyết định của bà sai, con cái gia đình như , thể kết thù mà cố gắng giao hảo, nếu thể kết giao một hai thì càng .

 

ạ, socola, các thím nếm thử xem, mùi vị cũng khá lắm.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vẻ mặt phức tạp của hai , đưa socola về phía .

 

Ninh Thanh Viễn nuốt miếng cơm, mặt đỡ.

 

“Hai vị thím đừng khách sáo, em gái cháu đây là thấy hợp duyên với các thím mới chia sẻ món khoái khẩu thích ăn nhất cho các thím, để các thím cũng nếm thử, các thím , bình thường cháu ăn một miếng con bé cũng cho đấy.”

 

Thím Thu Nhã và thím Hiểu Hồng lời , mày mắt đều vui vẻ giãn , ai mà chẳng thích khác coi trọng.

 

Thím Thu Nhã đá chân thím Hiểu Hồng đối diện gầm bàn, hai ánh mắt hiệu, đều tươi cảm ơn nhận lấy socola.

 

“Cô bé, cảm ơn cháu nhé, các thím khách sáo nhận lấy đây, cũng nếm thử món socola quý giá , đừng chứ bụng đúng là đói cồn cào thật.”

 

Hai vị thím mở thanh socola cầm tay , bẻ một miếng nhỏ bỏ miệng, nhấm nháp kỹ càng, ăn khen ngợi, còn phần còn thì gói trong giấy gói để dành từ từ ăn.

 

Hai thái độ đối với Ninh Tịch Nguyệt càng lúc càng , còn tưởng là bạn bè quen lâu, thiết thôi, trò chuyện với Ninh Tịch Nguyệt nhiều.

 

Đợi đến khi con trai thím Hiểu Hồng bưng cơm nước tới hai vị thím mới thòm thèm dừng miệng.

 

Thím Thu Nhã chào một tiếng: “Cô bé, chúng ăn cơm đây, ăn xong chúng , cháu một lát, chúng ăn nhanh lắm.”

 

“Các thím cần vội, cứ từ từ ăn, thời gian còn sớm, cháu phiền các thím ăn cơm nữa, chúc ngon miệng.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy Tiệm cơm quốc doanh cũng thực khách mới đến, cần cô và hai nhường chỗ, thể vị trí đợi, tiện hơn nhiều.

 

Bên em gái dừng , Ninh Thanh Viễn cũng ăn xong bộ cơm nước, quét sạch sẽ.

 

Anh lau miệng, uống ngụm nước tráng miệng, mắt về phía Ninh Tịch Nguyệt đầy nụ khâm phục, còn lén giơ ngón tay cái với em gái, like một cái.

 

Ninh Tịch Nguyệt bình tĩnh, cũng like cho Ninh Thanh Viễn một cái.

 

Vở kịch , hai cũng là diễn viên gạo cội thể thiếu, may nhờ hai phối hợp với , thế mới thêm thời gian diễn vở kịch .

 

 

Đợi đến khi hai vị thím ăn xong cơm, là mười hai giờ mười phút.

 

Hai em Ninh Tịch Nguyệt và hai thím ăn nhịp với , bây giờ thẳng đến nhà máy thịt, lỡ thời gian, chuyện sớm hơn muộn.

 

Ra khỏi Tiệm cơm quốc doanh, thím Thu Nhã và thím Hiểu Hồng hai mỗi một bên thiết thiết khoác tay Ninh Tịch Nguyệt, trò chuyện.

 

Phía , con trai thím Hiểu Hồng là Trương Quân song song với Ninh Thanh Viễn, vẻ mặt mờ mịt ba phía , thật sự hiểu tại chỉ lấy cơm một lát mà và dì thiết với cô gái nhỏ quen như con , chỉ mật khoác tay, mà còn ngừng.

 

Đối với đứa con trai là thì chẳng câu nào, trong lòng Trương Quân ghen tị phía .

 

Ninh Thanh Viễn vỗ vỗ vai Trương Quân, thấm thía với : “Người em xin nhé, em gái tính cách cứ gặp thể trò chuyện khí thế như đấy, quen , thông cảm ha.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-369-danh-vao-noi-bo.html.]

“Không , tính cách như , chỉ là thấy chua lòng thôi, ở nhà chuyện với cũng nhiều như thế, còn từng thấy bà vui vẻ thế bao giờ.”

 

Trương Quân phẩy tay, mặt lộ nụ hâm mộ:

 

“Em gái là hạt dẻ , xem dỗ và dì vui vẻ bao, hở cả lợi , chúng học tập cô , một đứa em gái như thì , lúc đ.á.n.h mắng còn giúp dỗ dành già.”

 

Ninh Thanh Viễn còn khen em gái, trong lòng vui, cũng khá đấy chứ.

 

Cảm giác tự hào trong lòng tự nhiên sinh , đứa em gái thu hút hỏa lực của già , đang chính là em gái , khóe miệng nhịn cong lên, giọng điệu trêu chọc :

 

“Vậy vẫn nên tự học tập , chừng còn thể trở thành hạt dẻ của khác, bước đầu tiên chính là tạo mối quan hệ với các thím trong vòng vài trăm dặm, trở thành bạn bè, bước thành công hơn một nửa .”

 

“Vậy lẽ hạt dẻ , mấy thím đó đều quá hung dữ, hồi nhỏ gặp ghét ch.ó gặp ch.ó chê, gây ít chuyện, mấy thím đó đ.á.n.h là may , kết bạn, chuyện đó là vạn thể nào.”

 

Trương Quân tiếc nuối lắc đầu, đối với năng lực thể chuyện cởi mở với bất kỳ ai , .

 

Cũng là do da mặt quá mỏng, ngại chủ động bắt chuyện với lạ và trò chuyện khí thế, đừng trong vòng vài trăm dặm, ngay cả trong vòng mười dặm đối với đều khó như lên trời.

 

Ninh Thanh Viễn vỗ vỗ vai an ủi và bày mưu: “Đừng bỏ cuộc, chuyện với mấy thím đó chính là mồm miệng ngọt ngào, lựa lời .”

 

Trương Quân liếc Ninh Thanh Viễn tự nhiên như quen, em đối với chẳng chút cảm giác xa lạ nào, cứ như hai bọn họ thật sự là em :

 

“Người em, đột nhiên phát hiện các hổ là hai em, đều chuyện, đều là sợ lạ, em bái phục bái phục.”

 

“Anh em , cần bái phục , cũng thể.”

 

Ninh Thanh Viễn tự nhiên khoác vai Trương Quân, ở phía trò chuyện triệt để với Trương Quân.

 

Trương Quân cũng là đứa trẻ thật thà chẳng tâm cơ gì, Ninh Thanh Viễn gì cũng tin, hỏi gì cũng trả lời, trong lúc trò chuyện để Ninh Thanh Viễn tìm hiểu ít chuyện về nhà Trương Quân và nhà thím Thu Nhã .

 

Nếu Ninh Thanh Viễn đối với những chuyện thì hỏi đến, Trương Quân ước chừng thể khai cả tổ tông mười tám đời của .

 

Cuối cùng, Ninh Thanh Viễn còn vỗ vai nhắc nhở ấm áp vì cho : “Người em, còn điểm cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, giao hảo với lạ quan trọng nhất là bảo vệ bản , đừng để tổn thương.”

 

“Cảm ơn , đúng là , em nhớ .”

 

Trương Quân vô cùng cảm động nắm c.h.ặ.t hai tay Ninh Thanh Viễn cảm ơn.

 

Ninh Thanh Viễn thầm than trong lòng, may mà , sẽ chuyện gì, đứa trẻ ngốc .

 

cũng , đường đến nhà máy thịt hai em coi như đ.á.n.h nội bộ, nắm rõ tình hình của ba đến bảy tám phần.

 

Hai vị thím đều là nhân viên trong nhà máy dệt gần đó, sống ở khu nhà ở tập thể.

 

Con trai thím Thu Nhã là tài xế lái xe tải của nhà máy đồ hộp, thường xuyên chạy đường dài, báo tin cho chính là phụ trách chính của dây chuyền g.i.ế.c mổ lợn thuộc lò mổ - bộ phận trực thuộc của liên hợp bộ nhà máy thịt thành phố, là em chí cốt với con trai bà , thường xuyên giúp đỡ lẫn .

 

em chí cốt đó cũng coi như là con nuôi của thím Thu Nhã.

 

bọn họ mới thể nhận tin , còn thể dẫn các bà cùng.

 

Lúc hội họp với con trai thím Thu Nhã đường đến nhà máy thịt, hai em trao đổi tin tức xong đưa kết luận, cũng coi như sự thẩm định đơn giản của hai em.

 

Ba , tin tức về nhà máy thịt độ tin cậy chân thực thể đạt tới chín mươi chín phần trăm, một phần trăm còn là xảy sự cố.

 

Còn một tin tức phụ.

 

Con trai thím Thu Nhã là tài xế xe tải, thường xuyên chạy đường dài, mỗi chạy đường dài về đều sẽ mang chút đặc sản địa phương về cho bạn bè thích trong nhà, mà hôm nay chính là ngày chạy đường dài trở về.

 

Hai em Ninh Tịch Nguyệt thầm tính toán trong lòng, con trai thím Thu Nhã mang đặc sản gì về , bọn họ thể đổi chút đặc sản gì từ tay mang về .

 

Cô đoán, con trai thím Thu Nhã lén lút bên ngoài là một “con buôn” kiếm thêm thu nhập ?

 

 

Loading...