Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 416: Mẹ Của Hạ Chí Bằng Xuất Hiện, Bị Cả Đám Xúm Vào Chế Giễu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:30:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dì Khâu Hồng.” Vương Manh Manh lên ngoan ngoãn gọi một tiếng, tuy là trở mặt với Hạ Chí Bằng, nhưng bề bậc trưởng bối thì vẫn nể mặt đôi chút.
Nhìn phản ứng của Vương Manh Manh, chắc hẳn là của Hạ Chí Bằng.
Không ngờ tới, lúc ăn cơm cô còn đang nghĩ xem Trần Diệp Sơ chạm mặt bà , thì bây giờ cùng chạm mặt luôn.
Khâu Hồng gật đầu, bước tới cô gái mà con trai thích, ánh mắt dò xét Trần Diệp Sơ. Trần Diệp Sơ ngoảnh mặt , một cái liếc mắt cũng thèm cho, kéo Ninh Tịch Nguyệt bên cạnh chuyện.
Trong mắt phụ nữ trung niên lóe lên một tia tức giận, con ranh chẳng chút lễ phép nào.
Lại thấy Ninh Tịch Nguyệt mặc một chiếc áo bông hoa, trong mắt lóe lên vẻ ghét bỏ.
Ninh Tịch Nguyệt thấy, kéo kéo áo.
Sao nào, chiếc áo bông hoa lót bông dày cộp tuyệt đối sợ lạnh cóng chướng mắt ?
Cứ mặc bộ áo khoác đó mới tỏ cao quý ?
Làm như ai áo khoác .
Ninh Tịch Nguyệt lườm bà một cái rõ to.
Người phụ nữ trung niên nhíu mày, sang Vương Manh Manh chuyện:
“Manh Manh, hôm nay cháu theo dì về cùng , ở đây thời tiết lạnh, nhà cửa, đồ đạc và con thứ đều .. chậc, ở lâu dễ nhiễm thói hư tật , còn dễ sinh bệnh, cháu xem Chí Bằng của cháu ốm kìa, dì xót xa c.h.ế.t .”
Giọng điệu mỉa mai bóng gió, khiến thấy khó chịu.
Lúc đến con còn liếc Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ đang bên cạnh.
Ninh Tịch Nguyệt là cái bông để trút giận, phắt dậy định bật , nhưng Vương Manh Manh giành cô.
Chút nụ mặt Vương Manh Manh biến mất còn tăm , kìm nén sự vui cố gắng chuyện một cách bình tĩnh nhất thể.
“Dì , cứ về , cần lo cho cháu, cháu và bố bàn bạc xong xuôi vài ngày nữa sẽ về.
Còn nữa, dì , cháu ở đây hai năm, hề cảm thấy nơi gì , non xanh nước biếc con cũng , bất luận là xã viên trong đội là các đồng chí trong Viện thanh niên trí thức chúng cháu, mỗi đều lao động chăm chỉ dựa sức để kiếm cơm ăn.”
Khâu Hồng một vãn bối phản bác, mặt lộ vẻ vui.
“Cái con bé , , đây cháu đáng yêu bao, cháu bây giờ mồm mép tép nhảy, học thói ai, học hư hết . Manh Manh, cháu con dâu nhà dì thì tuyệt đối cái tính , sửa , về nhà dì sẽ dạy dỗ cháu đàng hoàng.”
Vương Manh Manh cho buồn nôn, giống như nuốt một con ruồi, trong mắt đầy vẻ ghét bỏ: “Dì , cháu thèm con dâu nhà dì , con trai nhà dì xứng với cháu nữa , đừng nhắc đến chuyện nữa, cháu hối hận c.h.ế.t .”
Nghe thấy câu , Khâu Hồng bình tĩnh nổi nữa, con trai bà xứng, đến lượt một con ranh con như cô chê bai . Bà cũng tin Vương Manh Manh đây trăm phương ngàn kế lấy lòng bà thích, chỉ cho rằng đây là chiến thuật lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Không khách khí :
“Nhìn cháu bây giờ xem, chẳng chút giáo dưỡng nào, con trai nhà dì lắm, xứng với cháu thừa, lúc cũng là ai ngày nào cũng đến nhà lấy lòng dì, chỉ con dâu nhà dì, bộ dạng cháu bây giờ dì suy nghĩ thật kỹ .”
Khâu Hồng cứ tưởng nắm thóp Vương Manh Manh, kiêu ngạo hất cằm lên, chờ Vương Manh Manh nhận thua đến lấy lòng bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-416-me-cua-ha-chi-bang-xuat-hien-bi-ca-dam-xum-vao-che-gieu.html.]
“ nhổ .” Vương Manh Manh buồn nôn đến mức nôn khan bên cạnh.
Ninh Tịch Nguyệt vuốt lưng cho Vương Manh Manh, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua đang hếch mũi lên trời : “Dì , dì Hạ Chí Bằng nhà dì tại ốm ? Ốm bệnh gì ?”
“Dì mà , chúng cháu cũng rõ lắm, chỉ mấy ngày phần lớn thanh niên trí thức trong Viện thanh niên trí thức chúng cháu đều nhận giấy báo trúng tuyển đại học, Manh Manh còn thi đỗ Kinh Đại, chỉ một ít nhận , Hạ Chí Bằng về là ốm luôn.”
Trần Diệp Sơ và Ninh Tịch Nguyệt kẻ xướng họa chuyện, thấy sắc mặt Khâu Hồng mất tự nhiên tiếp tục bồi thêm.
“À, đúng , dì ơi, ít đó chỉ một Hạ Chí Bằng thôi đấy.”
Trần Diệp Sơ thấm thía an ủi bà :
“Dì , dì về an ủi đồng chí Hạ nhiều , bảo đừng vội, Viện thanh niên trí thức chúng cháu thi đỗ năm Hoa Đại, ba Kinh Đại, bốn đại học trọng điểm quốc gia, hai trọng điểm trong tỉnh, tuy thi đỗ, nhưng những bạn đồng song xuống nông thôn như chúng cháu, cũng nở mày nở mặt mà.”
Lưu Dao lúc bà định lên tiếng vỗ đùi hét lớn một tiếng.
“ , hôm đồng chí Hạ Chí Bằng xã viên trong đội điểm thấp hơn vài điểm đều nhận giấy báo trúng tuyển, về nhà liền ốm liệt giường, là nguyên nhân bệnh tình nặng thêm .”
“Vậy thì đúng , với tư cách là bác sĩ chân trần của đội cũng khám bệnh cho đồng chí Hạ một chút, phát hiện nha, chẳng bệnh gì lớn, chỉ là hỏa khí công tâm, tự chuốc bực , uất kết trong lòng, nên mới tinh thần.”
Ninh Tịch Nguyệt dáng bác sĩ, nghiêm túc :
“Bà thím , bà về khuyên nhủ đồng chí Hạ, nghĩ thoáng một chút, phụ các cũng nghĩ thoáng , học cách chấp nhận bằng khác, đừng ngày nào cũng hất cằm hếch mũi lên, lông mũi trong lỗ mũi lòi hết cả ngoài kìa.
Nhìn nước mũi trong mũi bà là bà bốc hỏa nghiêm trọng, về hạ hỏa , nhớ kỹ khiêm tốn nha, nếu tiếp theo ngã xuống chính là bà đấy, bà già , ngã xuống là dễ khỏi , haizz, cũng là bụng, nỡ già ngã xuống.”
“ , bà thím , bà lớn tuổi , thì cứ an tâm mà đó, đừng loạn nữa, kẻo ngã xuống trách Viện thanh niên trí thức chúng cháu sạch sẽ. Bà , Viện thanh niên trí thức chúng cháu nếu bẩn nhất thì chắc chắn ai khác ngoài đứa con trai từng lăn lộn trong hố phân của bà, haizz, nhắc đến là thấy..”
Trần Diệp Sơ đến đây thì ngập ngừng, lắc đầu, một tay phẩy phẩy mũi, nhăn mặt, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
Nói về việc chọc tức mụ già kiếp từng đày đọa , cô rõ nhất thế nào. Mụ già quan tâm nhất chính là đứa con trai thêm hai lạng thịt háng và thể diện của bà , con trai bà giẫm đạp lên thể diện của bà , thì đảm bảo sẽ khiến mụ già tức đến mức huyết áp tăng vọt.
“Mày, tụi mày...”
Sắc mặt Khâu Hồng khó coi tột độ, mấy kẻ xướng họa chọc tức đến mức lúc xanh lúc trắng, ngón tay run rẩy chỉ trỏ nên lời.
Vừa định xông lên đ.á.n.h , tay kìm c.h.ặ.t, Vu Tri Ngộ và Ninh Thanh Viễn một trái một bóp c.h.ặ.t t.a.y bà , đẩy sang một bên.
Vu Tri Ngộ nghiêm túc : “Nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay động chân.”
“Cũng xem xem đây là , còn dám động tay đ.á.n.h , chỉ sợ cả nhà bà nổi , bà già mà nên nết thì đừng trách chúng tôn trọng già.” Ninh Thanh Viễn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m bộ dạng chuẩn đ.á.n.h bà .
Khâu Hồng thấy hai đàn ông cao to vạm vỡ, một cái rắm cũng dám thả, hận thù trừng mắt mấy cái, lủi thủi chạy về phía căn phòng con trai bà đang ở.
Về đến nơi thấy đứa con trai giường lò sống dở c.h.ế.t dở thì hận sắt thành thép, tiện trút giận lên đầu con trai, đành trút giận lên đầu đứa cháu trai cháu gái cùng.
Lửa giận bừng bừng đá một cước cửa, dọa hai đang thu dọn đồ đạc trong phòng giật thót , hầm hầm tức giận hét lớn với hai :
“Hai đứa mày câu giờ ? Cơm ăn cho ch.ó hết ? Nhanh cái tay lên cho tao, thu dọn đồ đạc mà cũng chậm chạp thế , hai đứa mày còn việc lớn gì nữa!”