Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 424: Những Kiểu Khoe Khoang Của Ninh Hải
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:30:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em thấy ba , ba!”
Ninh Tịch Nguyệt thò đầu ngoài cửa sổ xe, vươn tay vẫy vẫy về phía đó.
“Để xem.”
Ninh Thanh Viễn nhào tới, chen một cái đầu từ cửa sổ xe còn , thấy thì ngây ngô, cùng vẫy tay về phía đó: “Ba, bọn con về !”
“Về là , về là .” Ninh Hải rạng rỡ, ở cổng vui mừng đến đỏ hoe hốc mắt.
Xe dừng , hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn chẳng màng gì cả, lao xuống ôm chầm lấy Ninh Hải đang cạnh xe.
“Ba, nhớ ba c.h.ế.t .” Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ ôm lấy ba Ninh.
“Con cũng nhớ ba, ba.” Ninh Thanh Viễn dang tay ôm lấy cả hai .
“Ba cũng nhớ các con.” Ninh Hải còn mở to mắt dối, “Nhìn các con gầy nhiều quá, ở nông thôn chịu bao nhiêu khổ cực, hai đứa nhóc thối lúc nào cũng chỉ báo tin vui báo tin buồn.”
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn thấy lời ba , thần giao cách cảm đầu , đắc ý cả .
“Anh cả, thấy , ba đều hai đứa bọn em gầy .”
Ninh Thanh Trí chỉ , lặng lẽ giúp xách hành lý.
Cái nhà chỉ là tỉnh táo thôi!
Hai đứa em còn mọng nước, trắng trẻo hơn cả lão Lục nhà bên cạnh ở thành phố xuống nông thôn, thấy ai sắc mặt như hai đứa em nhà .
điều khiến vui, chứng tỏ hai em ở nông thôn tự chăm sóc cho bản .
Tuy nhiên, hôm nay cái nhà tạm thời vị trí của , chỉ hợp chân sai vặt khuân vác đồ đạc thôi.
Ninh Thanh Trí kéo theo Quý Diễn Minh - ánh mắt luôn dán c.h.ặ.t em gái - cùng thợ phụ, khuân hành lý.
Ninh Hải , thuận miệng gọi: “Lão Đại, Tiểu Quý, hành lý giao cho hai đứa nhé, nhớ trả xe đấy.”
“Vâng.” Hai công cụ hình họ Ninh và họ Quý thẳng tắp, nghiêm túc gật đầu.
Ninh Hải đầu , nhận lấy một cái thùng mà Ninh Tịch Nguyệt xách xuống xe: “Con gái, , về nhà, con ở nhà một bàn thức ăn ngon đợi các con , bồi bổ cơ thể thiếu hụt cho hai đứa.”
“Ba, bọn con chịu khổ , vật tư phong phú trong ngọn núi lớn phía viện thanh niên trí thức ít bọn con càn quét. Thịt thà , cũng ăn ít , bọn con còn mang về cho ba một ít đồ khô nữa, thịt xông khói ít, gà xông khói, thỏ xông khói cũng mấy con liền.”
Ninh Tịch Nguyệt ghé tai ba nhỏ:
“Con mang về cho ba rượu tự ủ đấy, rượu vàng gạo nếp say , hôm nay chúng cùng uống một ly.”
“Được, lát về hai ba con uống một ly.” Ninh Hải vui vẻ nhận lời.
“Ba, cái thùng tay ba đưa con xách cho.” Ninh Thanh Viễn xách một ít hành lý lên, chạy tới lấy luôn cái thùng tay Ninh Hải.
Theo là hai công cụ khuân vác xách theo túi lớn túi nhỏ hành lý.
Cả nhà trong khu nhà ở, dọc đường gặp nhiều cô chú quen lẫn quen chào hỏi.
Ninh Hải nhiệt tình trả lời bọn họ.
Đây , mới hai bước, một cô ánh mắt lấp lóe gọi: “Tịch Nguyệt, Thanh Viễn về , xuống nông thôn nữa .”
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn còn kịp trả lời, Ninh Hải ha hả :
“Không xuống nông thôn nữa, hai đứa con nhà một đứa thi đỗ thủ khoa, một đứa đỗ á khoa, đều đỗ Hoa Đại ở Kinh Thị , qua năm là học đại học. Con nhà cô về , thi thố thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-424-nhung-kieu-khoe-khoang-cua-ninh-hai.html.]
“Chúc mừng, chúc mừng nhé.”
Người nọ trả lời, gượng gạo bỏ .
Có quan hệ với nhà họ Ninh thì vui mừng cho họ: “Lão Ninh, chúc mừng nhé, mấy đứa nhỏ đều tiền đồ như .”
“Lát nữa mời ăn kẹo nhé.”
Lại ví dụ như:
“Cái gì? Bà hỏi đối tượng của con gái á? Kìa, thấy , thanh niên cao to tuấn tú đằng chính là đối tượng của con gái đấy, nhà quê cái gì chứ, nhà Tiểu Quý ở Kinh Thị, thanh niên xuất sắc lắm, là quân nhân, đỗ đại học ở Kinh Thị, tiền đồ vô lượng, xứng đôi lứa với con gái lắm.”
Quý Diễn Minh phía đầu tiên nhận sự công nhận của bố vợ, trong lòng vui như nở hoa, ưỡn thẳng lưng, phối hợp với bố vợ, lễ phép chào hỏi.
Làm cho những kẻ định xem trò tức đến méo cả miệng.
Lại ví dụ như, dò hỏi đối tượng của Ninh Thanh Viễn.
“Thằng nhóc đó , mở mang đầu óc , chỉ đam mê học hành thôi, quản nổi. Xuống nông thôn bao nhiêu năm vợ thì , sách thì cả đống. Đây , nhờ phúc của đống sách đó mà đỗ đại học , chuyện lấy vợ và nó cũng quản, tùy nó thôi.”
Ngoài mặt Ninh Hải tỏ vẻ chê bai, nhưng trong từng câu chữ khác đều thể nếm mùi khoe khoang.
“Các thím ơi, cần giới thiệu đối tượng cho cháu , cháu cống hiến bản cho đất nước, góp gạch thêm ngói cho công cuộc xây dựng đất nước, giới thiệu đối tượng cho cháu chính là đang cản trở cháu cống hiến cho đất nước đấy.”
Ninh Thanh Viễn lanh lợi chụp ngay cái mũ lớn xuống, thế là chẳng ai dám lải nhải chuyện giới thiệu đối tượng nữa.
Còn phía , hễ đến hỏi thăm hai em, Ninh Hải liền về chủ đề thành tích thi đại học của hai em, cứ mở miệng là tung đòn sát thủ.
Những lời đại loại như bao nhiêu .
Đuổi khéo bao nhiêu ý , hoặc kẻ ý đồ xem trò .
Ninh Hải khoe khoang mệt, chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Mấy ba con còn đến nhà, tin tức hai em Ninh Tịch Nguyệt trở về và đỗ đại học hàng đầu, Ninh Tịch Nguyệt còn một đối tượng như mọc cánh, chốc lát truyền khắp cả khu nhà ở.
Ninh Tịch Nguyệt thậm chí còn cho rằng đến ch.ó trong khu nhà ở xưởng cơ khí cũng .
Đoạn đường mất mười phút mà mấy ba con ròng rã nửa tiếng đồng hồ vẫn về đến nhà.
Ninh Thanh Viễn tò mò hỏi: “Ba, đây ba luôn đề xướng việc khiêm tốn ?”
Ninh Tịch Nguyệt cũng tò mò ba Ninh, cha già nho nhã, hiền hòa và khiêm tốn đây hôm nay bỗng dưng nhiều hẳn lên.
“Ba chỉ là chướng mắt những kẻ lời châm chọc trong khu nhà ở thôi. Trước đây các con về, ba và con cũng truyền tin các con đều đỗ đại học ngoài. Thế là , dăm bữa nửa tháng hai đứa tiền đồ, còn những lời khó nữa.”
Nhắc đến chuyện Ninh Hải thấy tức, hình tượng hiền hòa cứ để nó cuốn theo chiều gió .
“Hôm nay đương nhiên lấy thể diện , lát nữa ba sẽ về lấy kẹo phát, nhất quyết cho những kẻ kẹo. Vài ngày nữa ba còn đốt pháo mời khách ăn mừng, tức c.h.ế.t lũ bệnh đau mắt đỏ bọn họ.”
Lúc đó Ninh Hải thấy bôi nhọ con gái thì tức điên lên, hôm nay coi như xả cục tức , mấy đứa con nhà ông đứa nào kém cỏi cả, so với con nhà ai cũng hơn.
Ninh Tịch Nguyệt xong, lập tức : “Ba, con và hai còn lên báo nữa, còn tiền thưởng và giấy khen lúc trấn trưởng đến tặng, lát về con lấy cho ba, bịt miệng bọn họ .”
“Ba, lát về con cũng lấy cho ba.” Ninh Thanh Viễn hầm hừ .
“Tốt , vẫn là con trai con gái nhà tiền đồ, hừ, , chúng mau về thôi, ba cầm giấy khen và tờ báo ngoài dạo một vòng.”
Ninh Hải tâm trạng phơi phới, dẫn theo các con hùng dũng oai vệ về nhà.