Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 65: Tranh Thủ Lợi Ích
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:14:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tịch Nguyệt, vẫn chứ, xảy chuyện gì chứ."
Thím Dương Liễu cách một quãng xa gọi Ninh Tịch Nguyệt, phía bà còn đại đội trưởng và chú An Quốc theo, còn ba trai trẻ khỏe mạnh trong đội đẩy một chiếc xe kéo lương thực tới.
"Không gặp chuyện gì , thím, yên tâm , cháu ." Ninh Tịch Nguyệt phủi phủi bụi m.ô.n.g dậy, hướng về phía đến chào hỏi: "Đội trưởng, chú An Quốc."
"Mấy đứa mau khiêng lợn lên xe, mang về mổ lợn chia thịt." Đội trưởng thấy hai con lợn rừng mặt đất tâm trạng cực kỳ , Ninh Tịch Nguyệt ha hả: "Nguyệt nha đầu, , ghi cho cháu một công."
Ninh Tịch Nguyệt xua tay với đội trưởng, mặt vẫn mang nụ thiện, nhưng nội dung lời là nghiêm túc tranh thủ lợi ích cho bản .
"Đội trưởng, cháu các thím trong đội , săn con mồi lớn núi thì bản thể giữ một nửa, một nửa còn thuộc về đội, cháu xem xét hai con lợn rừng , con lớn ước chừng hai trăm năm sáu mươi cân, con nhỏ ước chừng hai trăm cân, cháu chịu thiệt một chút, bản lấy con lợn nhỏ , con lớn thì để cho đội, để các xã viên trong đội đều ăn một miếng thịt."
Chỉ dựa một câu mà xóa bỏ thịt thuộc về cô, nghĩ thật đấy, Ninh Tịch Nguyệt cô cái gì cũng thể ăn nhưng ăn thiệt.
Nụ mặt đội trưởng nhạt một chút, đó là thịt của cả một con lợn đấy!
Ba trai trẻ: Kẻ lắm mồm nào .
Những khác vểnh tai lên xem đội trưởng trả lời thế nào, chuyện liên quan đến việc thể chia bao nhiêu thịt, nếu trong đội chỉ giữ một con, thì thịt chia sẽ ít .
Thím Dương Liễu dùng cùi chỏ huých nhẹ lão già nhà một cái để nhắc nhở.
Bà mặc kệ mấy lão già trong lòng đang nghĩ gì, ai lúc lợn rừng lao đến mặt, mặt đều cảm nhận thở thô ráp của lợn rừng phả thì sợ hãi tuyệt vọng đến mức nào, nếu Nguyệt nha đầu, bà sớm con lợn rừng lớn g.i.ế.c c.h.ế.t , hôm nay tuyệt đối là bỏ mạng ở đây.
Sau khi sống sót tai nạn, bà thề sẽ yêu thương Nguyệt nha đầu như con gái ruột, đây là ân tình cứu mạng lớn lao, bà lấy gì báo đáp .
"Đương nhiên , Nguyệt nha đầu, cháu yên tâm, cháu lấy con lợn rừng lớn cũng , vốn dĩ là lợn do cháu đ.á.n.h , nếu cháu, thím hôm nay c.h.ế.t , lợn cũng chạy mất, con lợn một miếng cũng ăn."
Thím Dương Liễu càng càng cảm thấy lý, lời đúng.
", cứ như , cháu chia con lợn lớn , đưa cho đội con nhỏ là , bỏ một đồng tiền một chút sức lực nào, ăn thịt nhặt , thế mà còn hài lòng, thì đều đừng ăn nữa, ném lợn về trong núi, trở về với thiên nhiên, trở về với tập thể, thế thì đều hài lòng, đào góc tường của quốc gia cãi vã."
Thím Dương Liễu liếc mấy đang đây vài cái, tiếp tục cao giọng : "Ai mà bắt nạt Tịch Nguyệt nhà chúng nha, đó chính là coi cục công an huyện gì, Tịch Nguyệt chính là đồng chí đồng chí công an gửi thư biểu dương đấy."
Ninh Tịch Nguyệt quả thực là yêu c.h.ế.t thím Dương Liễu , lời , những đang đây tâm tư dòm ngó thịt lợn của cô đều dám , đặc biệt là mấy hậu sinh trẻ tuổi ánh mắt đều thu liễm .
"Thím, thế , cháu vẫn lấy con nhỏ, phần dôi của con lớn đều cho thím, thím cũng là một trong những công thần đ.á.n.h lợn rừng , nên chia chút thịt." Ninh Tịch Nguyệt với thím Dương Liễu.
"Ừm, như cũng ."
Thím Dương Liễu gật gật đầu, nghĩ thầm nếu chia phần dôi cho bà , bà còn thể chuyển cho Nguyệt nha đầu, cũng sẽ để Nguyệt nha đầu chịu thiệt.
Trương Đại Vi chút bất đắc dĩ , bà lão nhà ông đều như , ông còn đồng ý, đầu tiên vả mặt chính là bà lão nhà ông , thứ hai vả mặt chính là đồng chí công an, thứ ba còn khiến Ninh Tịch Nguyệt lạnh lòng.
Giải thưởng tập thể tiên tiến của đội còn dựa giấy khen của Ninh Tịch Nguyệt để chống đỡ thể diện.
Lúc thím Dương Liễu một nữa nháy mắt với đội trưởng, Trương Đại Vi hắng giọng.
"Khụ khụ, thì chú mặt xã viên trong đội cảm ơn Nguyệt nha đầu cháu nhé, đợi kéo về để thợ mổ lợn trong đội xử lý xong cháu thể mang , phần thuộc về cháu xử lý thế nào đều là vấn đề của cháu, đội can thiệp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-65-tranh-thu-loi-ich.html.]
"Lão Triệu đến lúc đó ông ghi chép sổ sách một chút."
"Được."
Triệu An Quốc đáp ứng, trong lòng đối với vị thanh niên trí thức Ninh mới đến càng với cặp mắt khác xưa, chỉ là khâm phục việc cô dám tranh thủ lợi ích cho bản , mà còn khâm phục cả năng lực kết giao khác.
Thím Dương Liễu thấy câu trả lời như , cho đội trưởng một sắc mặt , hài lòng , ném cho Ninh Tịch Nguyệt một ánh mắt giải quyết xong.
Ninh Tịch Nguyệt âm thầm một tiếng cảm ơn với thím Dương Liễu.
Ba hậu sinh trẻ tuổi cùng khác trong lòng chút hụt hẫng vì chia nhiều thịt hơn, nhưng bọn họ cũng dám phản bác, chỉ thể lẳng lặng khiêng lợn.
Người tâm thái nghĩ thoáng hơn, cảm thấy thơm lây ăn một miếng thịt cũng tồi, dù cũng hơn là gì.
Chuyện bàn bạc xong, mặt đội trưởng nở nụ , chỉ huy .
"Vậy thì quyết định thế , mau đặt lợn cho ngay ngắn, dùng dây thừng buộc lợn c.h.ặ.t một chút, tránh cho nửa đường xóc rơi xuống đất, nhanh tay lên, chúng kéo về chia thịt, tối nay thể ăn một bữa ngon ."
Nhìn thấy thịt lợn tay, mặt một nữa nhuốm nụ , hớn hở chạy về phía đội.
Đường khó , hai kéo xe phía , hai đẩy phía , một bên hông xe bảo vệ.
Ninh Tịch Nguyệt và thím Dương Liễu tiếp tục cõng gùi của , ở phía .
Khi đến gốc cây liễu lớn ở lối đại đội, phần lớn xã viên trong đội đều đó ngóng trông, thấy bọn họ đẩy lợn về, mặt là một mảnh vui mừng.
Nhao nhao lên tiếng.
"Đến đến , bọn họ về ."
Một thím kinh ngạc vui mừng: " là lợn rừng lớn, trời đất ơi, còn là hai con, thanh niên trí thức Ninh nhỏ bé và Dương Liễu sức lực lớn thật, lợn rừng đều đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng mang chút vết thương nào."
"Còn , mấy năm đội bên cạnh gặp lợn rừng, cũng là mạng lớn mới trốn thoát , nhưng một cánh tay phế , đó còn là một đàn ông to khỏe đấy."
Thím Dương Liễu thấy liền đắc ý dạt dào , phảng phất như đang khen ngợi chính : "Mọi thì cái gì, Tịch Nguyệt nhà chúng là văn hóa, đầu óc linh hoạt lắm, đều là dựa đầu óc đ.á.n.h lợn rừng, đ.á.n.h phát nào trúng phát nấy, chỉ dựa sức mạnh cơ bắp đó mới là đồ ngốc."
Ninh Tịch Nguyệt dựa sức mạnh cơ bắp đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng: Thím, cháu thật sự cảm ơn thím đấy!
"Lợi hại thật đấy, Dương Liễu, thanh niên trí thức Ninh nhỏ bé, thể kể cho chúng quá trình đ.á.n.h lợn rừng ? Chắc chắn là đặc sắc lắm nhỉ."
" đấy, hai con lợn rừng to thật, chắc tốn ít sức lực nhỉ, đây là thịt cả."
Ninh Tịch Nguyệt chỉ chỉ hai con lợn: "Thím, mổ lợn chia thịt quan trọng hơn."
Đầu sỏ tình báo của tổ phơi phóng bọn họ là thím Lưu: " đúng đúng, chia thịt quan trọng hơn, chúng đến sân lớn của đại đội xem mổ lợn, chuyện, nhất định kể tỉ mỉ quá trình cho chúng đấy."
Một đám , náo nhiệt ồn ào vây quanh Ninh Tịch Nguyệt và những khác cùng với lợn rừng ở giữa về phía sân đập lúa bên ngoài văn phòng đại đội.