Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 79: Ngày Nộp Lương Thực Công, Tra Nam Bị Vương Manh Manh Ruồng Bỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:14:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày nộp lương thực công cuối cùng cũng đến trong sự mong đợi của đội.
Đội trưởng, bí thư và kế toán của đội đều xuất quân, các thành viên tổ phơi phóng cũng bận rộn từ sáng sớm.
Ninh Tịch Nguyệt cùng thím Dương Liễu khuân từng bao lương thực lên xe kéo và xe bò.
Cuối cùng khi xếp hàng lên xe xong, Ninh Tịch Nguyệt đeo chiếc gùi mang theo, cùng về phía điểm thu lương thực công trấn.
Đội nộp lương thực công, việc đồng áng cũng còn nhiều, bộ vụ thu hoạch mùa thu cũng đến hồi kết. Mọi đều thời gian rảnh rỗi lên trấn chợ.
Trên đường , Ninh Tịch Nguyệt gặp nhiều thím trong đội, còn của Thanh Niên Trí Thức Viện cũng dốc lực về phía trấn.
Đương nhiên, các thanh niên trí thức cũ về cơ bản đều theo đội ngũ nộp lương thực công đến hiện trường để nắm bắt tình hình thực tế, nhằm thuận tiện cho việc nắm giữ thông tin về chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh.
Các thanh niên trí thức mới thì đa định lên trấn quen môi trường, tiện thể mua sắm thêm một nhu yếu phẩm cần thiết.
Lưu Dao thấy Ninh Tịch Nguyệt đang cắm cúi phía liền chạy theo: “Tịch Nguyệt, lát nữa lên trấn định sắp xếp thế nào, xem nộp lương thực công dạo trấn, cùng ?”
Ninh Tịch Nguyệt chỉ lương thực xe kéo mà đang bảo vệ, xua tay :
“Cậu cần lo cho , thành viên tổ phơi phóng chúng còn theo đội ngũ nộp lương thực công để trông chừng lương thực, nộp đến bao giờ. Cậu cứ dạo cùng họ , hôm nay là ngày họp chợ chắc chắn náo nhiệt. bận xong bên sẽ tự dạo, .”
Đùa , cô còn tìm cớ lấy chút đồ mang về đội, cái chảo sắt to của cô còn đang chờ thấy ánh mặt trời, chỉ thích hợp hành động một .
“Được, chúng đợi nữa. Lần đầu tiên lên trấn chợ, còn phấn khích đây.”
Lưu Dao phấn khích đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong mắt ánh lên tia sáng mong đợi.
“Nghe các thím trong đội , mỗi mở chợ là xã viên của Công xã Vĩnh Xuyên đều đến họp chợ, nào Cung tiêu xã cũng đông nhất. Náo nhiệt như , nhất định dạo cho .”
Lưu Dao đầu gọi Trần Diệp Sơ: “Diệp Sơ, cùng chúng ?”
Trần Diệp Sơ mỉm từ chối: “Không cần , còn chút việc , tự dạo.”
Ninh Tịch Nguyệt đồng tình với Lưu Dao một phen, hỏi hỏi trúng hai đều bí mật. Bí mật của Trần Diệp Sơ còn nhiều hơn, càng hiểu rõ nơi , đương nhiên sẽ theo trói buộc hành động của .
Lưu Dao gật đầu, cũng thất vọng. liên tiếp hai đều riêng, cô cũng hiểu , định hỏi những khác nữa. Chắc đều tự dạo cho thoải mái.
Cười rạng rỡ: “Được, chúng chia , chừng lúc về gặp .”
Vương Manh Manh từ phía bước lên với Lưu Dao: “ cùng các .”
Lưu Dao kinh ngạc Vương Manh Manh một cái, Hạ Chí Bằng đang đuổi theo phía : “Cậu cùng Chí Bằng của ?”
Vương Manh Manh nhíu mày vẻ ghét bỏ, ôm n.g.ự.c nôn: “Xin đừng gì ở đây, còn là nữa , nào như .”
Ninh Tịch Nguyệt , Vương Manh Manh đây là cảm thấy đến cái tên cũng buồn nôn ?
Cái gọi là gì nhỉ, lúc thích thì gọi tên ngọt ngào như mật, lúc thích thì thôi nôn.
Thảo nào trong thế giới kiếp của Trần Diệp Sơ, Vương Manh Manh ở bên Hạ Chí Bằng, xác suất lớn là phát hiện điều gì đó mờ ám, bệnh sạch sẽ tái phát, thấy buồn nôn.
Kết quả là tra nam Trần Diệp Sơ nhặt về nhà.
Hạ Chí Bằng chạy lên vặn thấy câu tổn thương khác của Vương Manh Manh, vui gọi một tiếng:
“Manh Manh.”
Vương Manh Manh thấy Hạ Chí Bằng tiến gần , liền động tác dừng với , hét lớn: “ cũng hết cách , đừng qua đây, cách xa một mét, , hai mét. thấy là thấy khó chịu.”
Trong lòng Hạ Chí Bằng còn chút tủi : “Manh Manh, em rốt cuộc , em như thế.”
Các thím đang hóng hớt và Ninh Tịch Nguyệt một bên trông chừng lương thực xe kéo tiến về phía , một bên cũng chú ý đến Hạ Chí Bằng và Vương Manh Manh.
Thím Lưu mò đến bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt lầm bầm: “Không ngờ đường thôi mà cũng chuyện để hóng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-79-ngay-nop-luong-thuc-cong-tra-nam-bi-vuong-manh-manh-ruong-bo.html.]
“Thế chẳng là thêm chút niềm vui cho chúng .” Ninh Tịch Nguyệt nháy mắt với thím, hiệu tiếp tục xem.
Vương Manh Manh với biểu cảm khó nên lời lắc đầu: “Không gì, cho phép lớn lên hiểu chuyện ?”
“Manh Manh, em quả nhiên đổi .” Hạ Chí Bằng dùng đôi mắt tổn thương cô .
Ninh Tịch Nguyệt thầm lắc đầu, Hạ Chí Bằng đúng chuẩn hành vi của tra nam.
Lúc Vương Manh Manh thích , treo giá cao, lạnh nhạt thờ ơ.
Lúc Vương Manh Manh thích nữa thì đến tán tỉnh dây dưa.
Đại tra nam nhân phẩm tồi tệ.
Vương Manh Manh thấy Hạ Chí Bằng ngày càng tiến gần , mắt lập tức hiện lên bộ dạng ngã xuống hố phân lúc đó, sợ tới mức rùng một cái. Nhìn quanh vị trí, nhớ tới Hạ Chí Bằng sợ Ninh Tịch Nguyệt, liền bước nhanh đến bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt bám c.h.ặ.t lấy.
Hạ Chí Bằng quả nhiên dừng bước ở gần Trần Diệp Sơ, dám tiến gần.
Vu Tri Ngộ bất động thanh sắc che chở Trần Diệp Sơ ở phía , cách ly Hạ Chí Bằng.
Ninh Tịch Nguyệt đang ăn dưa xem kịch Vương Manh Manh đột nhiên chạy tới cho giật , sắp dán sát cô luôn . Ninh Tịch Nguyệt nhẹ nhàng đẩy một cái: “Làm gì thế, gần quá, nóng.”
Vương Manh Manh đáng thương Ninh Tịch Nguyệt, còn kéo kéo vạt áo cô, trong mắt mang theo tia cầu xin: “Tịch Nguyệt.”
Ninh Tịch Nguyệt ánh mắt đó của cô nhớ đến Tiểu Khôi lúc đòi ăn thịt. Nể tình giống Tiểu Khôi, cô mặc kệ cô bên cạnh: “Đỡ lấy lương thực , đừng để chen rơi xuống.”
“Dạ!”
Vương Manh Manh vui vẻ dùng tay đỡ lấy những bao tải lương thực xếp cao ngất ngưởng.
Ninh Tịch Nguyệt thấy Vương Manh Manh như vẫn còn chút lanh lợi, cũng đến nỗi đáng ghét.
Lần tra nam Hạ Chí Bằng coi như xôi hỏng bỏng , chỗ Trần Diệp Sơ kiếm chác gì, Vương Manh Manh lẽo đẽo theo m.ô.n.g cũng tỉnh ngộ.
Ninh Tịch Nguyệt biểu cảm lạc lõng của Hạ Chí Bằng, là đang hối hận .
Đoạn đường phía chuyện gì để hóng nữa, các thím liền bắt đầu tự kể chuyện phiếm, thời gian trôi qua khá nhanh, bất tri bất giác đến trấn.
Mọi cũng chia .
Lưu Dao, Vu Tri Ngộ và Vương Manh Manh ba cùng rời , Trần Diệp Sơ tự hành động, Vương Kiến Đông cũng rời một .
Hạ Chí Bằng về hướng Trần Diệp Sơ về hướng Vương Manh Manh, cuối cùng một sa sầm mặt mày rời .
Ninh Tịch Nguyệt áp tải lương thực theo đại bộ phận đến Trạm lương thực nộp lương thực, phía còn Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết đang quan tâm đến tiến độ theo.
Bên ngoài Trạm lương thực đông nghìn nghịt, xe bò, xe ngựa, xe kéo nhiều đếm xuể, xe đều chở đầy ắp lương thực. Người của các đại đội đều xếp hàng nộp lương thực công, còn cán sự ở đó chỉ huy giao thông.
Mấy kho lương thực đặt phía chất thành những đống lương thực cao ngất.
Ngô Quế Phương dạo một vòng trở về, ghé sát đội ngũ của Ninh Tịch Nguyệt nhỏ: “Chị xem , đội đang nộp lương thực công phía lương thực bằng đội chúng mà vẫn đ.á.n.h giá là loại một. Đội chúng chắc chắn là lô chất lượng xuất sắc nhất.”
Triệu Kiến Thiết đội ngũ yêu cầu phía , thở dài một : “Chỉ cần bắt là .”
Thím Dương Liễu tự tin ngẩng cao đầu: “Điều đó là thể nào. Tổ phơi phóng của chúng tuyển chọn kỹ lưỡng, đảm bảo chút tạp chất nào, tuyệt đối thể xảy tình trạng .”
“ thế, một hai ngày nay mắt cháu sắp mù vì nhặt sạn đây .” Ninh Tịch Nguyệt cùng chung quan điểm với thím Dương Liễu, liền chia sẻ với Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết mấy ngày nay tổ phơi phóng của họ cẩn thận lựa chọn lương thực như thế nào.
“Đinh, phát hiện địa điểm đ.á.n.h dấu: Hiện trường nộp lương thực công Công xã Vĩnh Xuyên. Ký chủ đ.á.n.h dấu ?”
Ninh Tịch Nguyệt đang hăng say thì thấy tiếng nhắc nhở đ.á.n.h dấu của hệ thống. Hơn nữa địa điểm nhắc nhở đ.á.n.h dấu là Trạm lương thực mà là một địa điểm khác, trong lòng tràn đầy mong đợi.
“Đánh dấu.”