Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 9: Góp Phần Xây Dựng Vùng Tây Bắc Của Tổ Quốc

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:11:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ninh Tịch Nguyệt bước chân nhẹ nhàng về phía Văn phòng Thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn của Ủy ban Cách mạng.

 

Không thấy bóng dáng quen thuộc, cô định đợi một lát. Vừa thì thấy nữ đồng chí phụ trách đăng ký cho nguyên chủ hôm đang bưng cốc nước . Mắt Ninh Tịch Nguyệt sáng lên, rảo bước chạy tới.

 

“Đồng chí, còn nhớ ? Mấy hôm đến lấy giấy báo xuống nông thôn.”

 

Đồng chí đăng ký đặt cốc nước xuống, liếc Ninh Tịch Nguyệt. Thấy lớp băng gạc trán cô, cô tưởng cô đến gây rối, mặt lộ vẻ cảnh giác và chán ghét.

 

gặp quá nhiều đăng ký đổi ý đến gây rối, thật sự tưởng đăng ký xuống nông thôn là trò đùa chắc.

 

“Đồng chí, lấy giấy báo thì bắt buộc , đổi ý, cũng chỗ để thương lượng .”

 

“Đồng chí hiểu lầm , đổi ý.” Ninh Tịch Nguyệt đồng chí đăng ký hiểu lầm, xua tay giải thích: “Hơn nữa, tiếp nhận sự tái giáo d.ụ.c của bần nông và trung nông là vinh hạnh của thế hệ chúng . Nông thôn rộng lớn nhiều việc để , nguyện ý đến nông thôn tham gia lao động, góp gạch thêm ngói cho cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng xã hội chủ nghĩa, cống hiến một phần sức lực của .”

 

Ninh Tịch Nguyệt thêm vài câu khẩu hiệu mà ủy ban phường thường dùng khi tuyên truyền chính sách thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn. Nữ đồng chí mặt lúc mới buông bỏ sự cảnh giác, mặt cũng nở nụ , giơ ngón tay cái lên khen ngợi Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Tốt, lắm, đồng chí nhỏ giác ngộ.”

 

Nếu ai cũng giác ngộ như đồng chí thì công việc của họ dễ dàng triển khai , cũng cần vì đủ lượng mà đến từng nhà công tác tư tưởng, càng lo lắng chỉ tiêu đạt cấp phê bình. Haizz, chỉ tiêu tháng còn thiếu một nửa lớn, ước gì thêm vài đồng chí như thế .

 

Ninh Tịch Nguyệt thuận thế trò chuyện với đồng chí đăng ký, lời ý tuôn như mất tiền, còn chuyên khen ngợi công việc mà cô tự hào, khiến đồng chí đăng ký tít mắt.

 

“Chúng đều là phục vụ nhân dân, là việc nên , việc nên . Chỉ cần thể giúp đỡ các đồng chí cư dân, chúng càng vui hơn.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy trò chuyện hòm hòm, liền lên tiếng: “Đồng chí, thực hôm nay đến là một việc. Bạn nhờ đến đăng ký cho , chính là đồng chí nam hôm nọ cùng . Anh về suy nghĩ , vẫn quyết định theo tiếng gọi của quốc gia lên núi xuống nông thôn cống hiến một phần sức lực, thể phụ công vun trồng của quốc gia.

 

Hôm nay việc nên nhờ đến đăng ký. Anh đây giác ngộ của cao, bây giờ tỉnh ngộ, quyết định xây dựng vùng Tây Bắc của Tổ quốc, hy vọng tổ chức tha thứ cho sự do dự đây của .”

 

“Tổ chức nhất định tha thứ, nhất định tha thứ.” Cô đang rầu rĩ vì chỉ tiêu tháng , Ninh Tịch Nguyệt nụ càng thêm chân thành, vội vàng lấy một tờ phiếu đăng ký đưa tới: “Biết thông tin gia đình và các thành viên chứ, điền xong đưa cho .”

 

“Biết , bạn đều cho .” Ninh Tịch Nguyệt cầm lấy tờ phiếu, gật đầu.

 

Phiếu đăng ký xuống nông thôn giống như mấy tờ đơn xin việc của các công ty đời . Ninh Tịch Nguyệt trong lòng chân thành cảm ơn ký ức của nguyên chủ, cảm ơn việc xuyên sách tới, thông tin cá nhân cơ bản và thông tin thành viên gia đình của Trương Viễn cô đều rõ mồn một, giúp cô dễ dàng điền xong tờ đơn đăng ký .

 

Địa điểm đăng ký đến đương nhiên là vùng cực Tây của Tổ quốc, càng xa về phía Tây càng .

 

“Chị ơi, em điền xong , chị xem còn cần gì nữa .” Ninh Tịch Nguyệt đưa tờ đơn điền xong qua.

 

“Nguyệt Nguyệt?”

 

Ninh Tịch Nguyệt gọi , , thấy bóng dáng đến quen mắt, chắc chắn lên tiếng gọi: “Dì Lâm?”

 

“Ôi, Nguyệt Nguyệt, đúng là cháu , lớn thành thiếu nữ , giống hệt cháu hồi trẻ.” Lâm Vân bước tới nắm lấy tay Ninh Tịch Nguyệt : “Vừa nãy dì mới gọi điện thoại cho cháu, thấy cháu, thật .”

 

“Dì Lâm, dì về lúc nào thế, lâu lắm gặp dì, cháu nhớ dì lắm.” Ninh Tịch Nguyệt nũng điêu luyện.

 

Lâm Vân là bạn nhất thời học của Vân Tú Lan, cũng là bạn tiền đồ nhất, thi đỗ đại học, nghiệp đại học thì ở thành phố việc, cũng lập gia đình ở thành phố. Vì công việc bận rộn, Lâm Vân hai ba năm về, nên nhất thời Ninh Tịch Nguyệt nhận .

 

, dì Lâm, dì đợi cháu một lát, việc của cháu ở đây vẫn xong, xong cháu chuyện với dì tiếp.” Ninh Tịch Nguyệt tiếp tục đồng chí đăng ký.

 

“Đồng chí nhỏ hai cứ chuyện , đơn vấn đề gì, phía cũng còn việc gì nữa, mang đóng dấu vài ngày nữa là ngay, nhanh lắm.”

 

Nữ đồng chí đăng ký xong, nụ mặt mang thêm chút nịnh nọt về phía Ninh Tịch Nguyệt: “Chào chủ nhiệm, ngờ đồng chí nhỏ là hậu bối nhà ngài. Đồng chí nhỏ giác ngộ cao, là một đồng chí hiếm .”

 

Trời đất ơi, đồng chí nhỏ hóa là hậu bối nhà chủ nhiệm mới đến, cô tận tâm tận lực việc , ghi điểm mặt chủ nhiệm mới .

 

“Ừm, cô cứ tiếp tục việc , cần để ý đến chúng .” Lâm Vân gật đầu với đồng chí đăng ký, kéo Ninh Tịch Nguyệt đang ngơ ngác văn phòng của .

 

Lâm Vân đóng cửa , Ninh Tịch Nguyệt hỏi: “Có đến lo chuyện của Trương Viễn .”

 

“Vâng, hứa xuống nông thôn thì .” Ninh Tịch Nguyệt gật đầu: “Dì Lâm, cháu cho dì ạ?”

 

“Vừa nãy cháu gọi điện thoại cho dì, chúng bàn bạc xem thế nào để thao tác chuyện trong phạm vi khả thi, ngờ cháu tự xong .” Lâm Vân bất đắc dĩ .

 

“Xem Nguyệt Nguyệt nhà chúng thật sự lớn , hiểu chuyện , thương xót lớn .”

 

“Chỉ như mới xả cục tức trong lòng cháu, nhắc đến nữa, nhắc đến là thấy bực.” Ninh Tịch Nguyệt xua tay, tò mò Lâm Vân hỏi: “Dì Lâm, nãy đồng chí gọi dì là chủ nhiệm, dì chuyển đến việc ở Văn phòng Thanh niên trí thức của Ủy ban Cách mạng từ lúc nào thế?”

 

“Về mấy hôm , mấy hôm nay cứ bận rộn bàn giao công việc, vẫn kịp đến nhà cháu thăm hỏi. Vài ngày nữa công việc suôn sẻ dì sẽ đến nhà cháu ăn cơm, lâu lắm ăn cơm cháu nấu, nhớ quá.”

 

Ninh Tịch Nguyệt : “Vậy dì Lâm đến sớm nhé, cháu cũng ăn cơm cùng dì Lâm. Vài ngày nữa cháu xuống nông thôn , bỏ lỡ thì chỉ đợi đến Tết về thăm nhà mới ăn cơm cùng thôi.”

 

“Nhất định sẽ đến khi cháu xuống nông thôn.” Lâm Vân xoa đầu Ninh Tịch Nguyệt, đồng thời đưa cho cô một bức thư: “Cháu xuống nông thôn cũng cần quá lo lắng, Văn phòng Thanh niên trí thức của Ủy ban Cách mạng bên đó bạn cũ của dì, chào hỏi cả . Cháu việc gì thể mang thư đến tìm cô giúp đỡ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-9-gop-phan-xay-dung-vung-tay-bac-cua-to-quoc.html.]

“Cháu cảm ơn dì Lâm.”

 

Ninh Tịch Nguyệt trịnh trọng nhận lấy bức thư cất kỹ, trò chuyện với Lâm Vân một lúc mới cáo từ rời .

 

Vừa bước khỏi văn phòng của Lâm Vân, Ninh Tịch Nguyệt đồng chí phụ trách phiếu đăng ký thanh niên trí thức nãy gọi : “Khoan , đồng chí nhỏ, đăng ký còn chút trợ cấp, cô nhận luôn .”

 

Còn chuyện thế ?

 

Đương nhiên thể bỏ lỡ, thể để rẻ cho tra nam . Ninh Tịch Nguyệt hớn hở theo nhân viên công tác nhận phần trợ cấp xuống nông thôn thuộc về Trương Viễn.

 

Bỏ tiền túi, Ninh Tịch Nguyệt tít mắt bước khỏi Ủy ban Cách mạng, chỉ hy vọng Trương Viễn cần quá cảm ơn cô, góp phần xây dựng vùng Tây Bắc của Tổ quốc chính là vinh hạnh lớn nhất đời của .

 

Cũng coi như cô góp một phần sức lực xây dựng vùng Tây Bắc của Tổ quốc.

 

Đáng tiếc Ninh Tiêu Tiêu đăng ký sớm quá, hôm nay xuống nông thôn , nếu cô nhất định cũng sắp xếp cho Ninh Tiêu Tiêu một suất.

 

May mà nơi cô và Ninh Tiêu Tiêu xuống nông thôn là cùng một chỗ, thừa cơ hội để từ từ tính sổ, cũng coi như thêm chút niềm vui cho cuộc sống bình lặng của cô.

 

Ninh Tịch Nguyệt giải quyết xong chuyện liền vui vẻ dạo phố, cô "nhặt tiền".

 

Tranh thủ hôm nay đ.á.n.h dấu chút đồ mang về, góp gạch thêm ngói cho việc xuống nông thôn, đồng thời cũng thăm dò đáy của Hệ thống đ.á.n.h dấu.

 

Đi đến hợp tác xã mua bán, hệ thống phát tiếng kêu đầu tiên trong ngày.

 

“Ting, phát hiện địa điểm đ.á.n.h dấu: Hợp tác xã mua bán huyện Nhạc, yêu cầu ký chủ cửa hợp tác xã mua bán chống nạnh mỉm mới thể đ.á.n.h dấu thành công, ký chủ đ.á.n.h dấu .”

 

Ừm, đây là một nơi , đ.á.n.h dấu, đ.á.n.h dấu.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy yêu cầu nhỏ , chút gánh nặng tâm lý nhếch khóe môi, chống nạnh cửa lớn của hợp tác xã mua bán.

 

“Đánh dấu.”

 

“Ting, đ.á.n.h dấu thành công tại hợp tác xã mua bán huyện Nhạc, nhận một gói quà lớn đồ dùng sinh hoạt.”

 

Gói hàng lớn, đồ bên trong chắc chắn nhiều, Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ nghĩ. đ.á.n.h dấu quan trọng hơn, cô kiểm tra ngay mà rời khỏi hợp tác xã mua bán tiếp tục về phía . Đi mười phút, ngang qua trạm lương thực của huyện, Hệ thống đ.á.n.h dấu vang lên.

 

“Ting, phát hiện địa điểm đ.á.n.h dấu: Trạm lương thực huyện Nhạc, ký chủ đ.á.n.h dấu .”

 

Lần thì yêu cầu nhỏ nữa, thú vị đấy.

 

nơi cất giữ lương thực chắc chắn là nơi , đ.á.n.h dấu.

 

“Đánh dấu.”

 

“Ting, đ.á.n.h dấu thành công tại trạm lương thực huyện Nhạc, nhận 10 cân gạo trắng.”

 

Ừm, thất vọng một tẹo, nhưng , nhặt mà, haha.

 

Ninh Tịch Nguyệt chạy đến địa điểm tiếp theo, vô cùng mong đợi những đ.á.n.h dấu phía .

 

Sau đó, cứ một đoạn đường hệ thống kêu một tiếng, gặp một công trình kiến trúc đặc sắc, thỉnh thoảng hệ thống cũng nhắc nhở một tiếng.

 

Cùng ở một chỗ mà thể kêu mấy , tâm trạng Ninh Tịch Nguyệt giống hệt như lúc cô mơ thấy nhặt tiền khắp nơi, vô cùng kích động.

 

Tiếng "ting ting ting" ngừng vang lên bên tai giống như tiếng những đồng tiền nhỏ leng keng chảy túi, thật vui tai.

 

Khi đến Bệnh viện Nhân dân huyện, hệ thống vang lên.

 

“Ting, phát hiện địa điểm đ.á.n.h dấu: Bệnh viện Nhân dân huyện Nhạc…”

 

Lúc đầu Ninh Tịch Nguyệt còn hào hứng đ.á.n.h dấu hai , nhưng khi Hệ thống đ.á.n.h dấu kêu ngày càng nhiều, cô giống như một nữ hoàng ôm vô bảo vật mà sủng ái ai, ngược bắt đầu từ .

 

Ây da, thật là phiền não quá , địa điểm đ.á.n.h dấu nhiều quá, hahaha!

 

kiềm chế, một "nữ hoàng" đạt tiêu chuẩn, dạo xong một vòng mới chọn địa điểm để đ.á.n.h dấu.

 

Mở hệ thống xem hai vật phẩm nhận từ đ.á.n.h dấu đầu tiên.

 

Gạo trắng và gói quà lớn đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Gạo trắng thì cần xem, cái là ngay. Chủ yếu là xem trong gói quà lớn đóng gói những gì.

 

Cô mở gói quà sinh hoạt xem, bên trong hai bánh xà phòng, một bánh xà phòng thơm, hai mươi gói b.ăn.g v.ệ si.nh hiện đại, hai chiếc đai nguyệt san của thời đại , một gói đường đỏ loại một cân, hai chiếc khăn mặt, một chiếc cốc tráng men, và một chiếc phích nước nóng màu đỏ tươi ruột.

 

Ừm, gói quà sinh hoạt đầy đủ, ngay cả đai nguyệt san cũng nghĩ đến cho cô.

 

 

Loading...