Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:07:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những khác miễn cưỡng :

 

“Cũng ."

 

Từ biểu cảm của những mặt thể thấy, Vương Manh Manh là thật lòng thấy ngon, những khác đều giống cô, quả sơn tra cho chua xót cả .

 

Thích ăn chua như , nhà Vương Manh Manh chắc chắn vùng Thiểm Bắc.

 

Vương Manh Manh hòa nhập nên chút phấn khích, nhiệt tình đưa cái túi phía :

 

“Ăn thêm quả nữa nhé?"

 

“Thôi thôi, tớ nhớ còn đến chỗ nộp lương thực công hội quân với các thím, các về , tớ đây."

 

Ninh Tịch Nguyệt rời , chịu nổi cái sự nhiệt tình của Vương Manh Manh.

 

“Ơ, Tịch Nguyệt—" Lưu Dao gọi với theo Ninh Tịch Nguyệt nghĩa khí.

 

Ninh Tịch Nguyệt đầu , giơ cao tay vẫy chào.

 

“Ch-ết đạo hữu chứ ch-ết bần đạo", đùa , ai còn đó ăn loại sơn tra chua rụng răng chứ, răng cô bây giờ vẫn còn đang run cầm cập đây , quả sơn tra đó rõ ràng là loại trạm thu mua thu về để cho bệnh viện thu-ốc, chua ch-ết .

 

Cảm nhận vị chua còn sót trong miệng, Ninh Tịch Nguyệt lấy một viên kẹo hoa quả để ngọt miệng, lúc mới át , vẻ mặt một nữa trở nên thư thái.

 

“Đây mới là thứ nên ăn chứ."

 

Đi đến hiện trường nộp lương thực công, vẫn là biển tấp nập, càng ngày càng nhiều đoàn xe chở lương thực chờ phía .

 

Ninh Tịch Nguyệt đến đúng lúc, đội Đại Liễu của họ vặn là đội đầu tiên, đang bắt đầu kiểm nghiệm lương thực, đ-ánh giá.

 

Các lãnh đạo trong đội và những khác đều nín thở chờ đợi kết quả phán quyết.

 

“Đội Đại Liễu, lương thực hạng nhất, chất lượng:

 

Ưu."

 

Tiếng hô vang lên, khiến tất cả trong đội đều vui mừng khôn xiết, mặt rạng rỡ nụ hân hoan.

 

“A, Tịch Nguyệt, đội lương thực hạng nhất, chất lượng ưu, tuyệt quá, ha ha ha."

 

Ngô Quế Phương vui đến mức nhảy dựng lên, kéo Ninh Tịch Nguyệt xoay vòng vòng, ai còn tưởng chị là lãnh đạo trong đội cơ.

 

Thím Dương Liễu mỉm nhẹ nhõm:

 

“Giờ thì yên tâm , ."

 

thế ạ, may mà công sức mấy ngày nay của chúng uổng phí."

 

Ninh Tịch Nguyệt mặc dù đoán kết quả, nhưng khoảnh khắc kết quả thực sự đưa , trong lòng vẫn thấy phấn khích.

 

Cô dường như cảm nhận niềm vui thu hoạch của nông, thấy lương thực do bận rộn công nhận cũng thấy khá thành tựu.

 

Tất cả lương thực của cả đội đều đ-ánh giá hạng nhất.

 

Trong lòng ai nấy đều kích động vui mừng, nụ từng tắt, đặc biệt là Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết, nụ mặt sắp phát điên đến nơi .

 

Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu, cùng đoàn đẩy xe lương thực của đội đến kho lương tương ứng để đổ .

 

Người đông nên nhanh, thủ tục của đội trưởng và chú An Quốc còn xong mà họ xong xuôi hết thảy, đẩy chiếc xe kéo tay trống một bên chờ đợi.

 

Thím Dương Liễu vỗ vỗ xe kéo, hiệu cho Ninh Tịch Nguyệt chờ:

 

“Lần về là thể xe bò ."

 

“Cháu còn xe bò bao giờ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-100.html.]

Ninh Tịch Nguyệt con bò đang cúi đầu gặm cỏ phía , con trâu nước lớn đón bọn họ, mà đổi thành một con bò vàng lớn, vả còn to hơn con trâu nước một chút, lên sẽ cảm giác gì.

 

“Ha ha ha, cháu nhiều khi nữa chứ."

 

Thím Dương Liễu nhắc nhở:

 

“Lát nữa nhớ dùng khăn bịt mặt , là hít một bụng bụi đấy."

 

“Rõ ạ, may mà cháu mang theo."

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy một chiếc khăn quàng cổ màu hoa đỏ rực rỡ vẫy vẫy.

 

Ngô Quế Phương thấy Ninh Tịch Nguyệt và thím Dương Liễu trò chuyện rôm rả, vội vàng ghé cùng, một lúc liền ướm hỏi vấn đề quan tâm nhất:

 

“Thím ơi, lương thực đội đ-ánh giá hạng nhất, thím bảo đội bình chọn tập thể tiên tiến liệu , chắc sắp bắt đầu bình chọn thím nhỉ."

 

Chương 84 Chói mù mắt ch.ó

 

“Đồng chí Quế Phương, đừng vội mà, những chuyện sớm muộn gì cũng tới thôi, d.ụ.c tốc bất đạt, chúng cứ từ từ."

 

Thím Dương Liễu lấp l-iếm, nhất quyết trả lời trực diện.

 

“Thím ạ, là cháu nóng vội quá, cũng chẳng chênh lệch gì một lúc ."

 

Ngô Quế Phương thấy thím Dương Liễu mảy may lay chuyển, cũng định hỏi tiếp nữa, những gia đình cán bộ trong đội đều giống cả thôi, sẽ thật cho , chị hỏi tiếp cũng vô nghĩa.

 

Ninh Tịch Nguyệt vỗ vỗ vai Ngô Quế Phương an ủi:

 

“Chị Quế Phương cũng cần nản lòng, mỗi ngày đều những chuyện khác xảy , chuyện đang ở ngay bước ngoặt tiếp theo thì ."

 

Ninh Tịch Nguyệt cũng chỉ thể đến thế thôi, nghĩ thông cũng việc cô thể quản , cô mới dây những chuyện , cô vẫn thích hợp âm thầm hóng hớt xem kịch hơn, việc là sướng nhất, hợp ý cô nhất.

 

“Ừm."

 

Nóng vội cũng chẳng giải quyết gì.

 

Triệu Kiến Thiết luôn để ý bên , thấy kết quả gì cũng thở dài trong lòng.

 

Gần đây cũng quá nóng vội , ở trong đội bao nhiêu năm nay , cũng kiên trì đến giờ, vốn dĩ chẳng chuyện gì to tát, bây giờ một cái tin tức mập mờ ảnh hưởng đến cảm xúc cơ chứ, bình tĩnh , suy nghĩ cho thật kỹ mới .

 

Lúc khí đang chùng xuống thì đội trưởng quẩy đôi sọt trống với khuôn mặt rạng rỡ tới:

 

“Đi thôi!

 

Về đội."

 

Đội trưởng thắng xe bò xong, thím Dương Liễu gọi Ninh Tịch Nguyệt:

 

“Tịch Nguyệt, mau đây, vị trí lưng chú Đại Vi của cháu , chỗ ít hít bụi."

 

Đội trưởng bất lực, hóa trong lòng bà vợ già nhà thì ông còn chẳng quan trọng bằng con bé Nguyệt, đem ông b-ia chắn bụi cơ đấy.

 

“Dạ, cảm ơn thím, cảm ơn chú Đại Vi ạ."

 

Ninh Tịch Nguyệt nhanh chân bước lên , còn chút ngượng ngùng, thím Dương Liễu đúng là chẳng coi cô là ngoài chút nào.

 

lãnh đạo chắn bụi cho ở phía , nghĩ thôi cũng thấy sướng.

 

Ngoại trừ chú Đại Vi đ-ánh xe bò ở phía , chuyến xe bò chỉ bốn là Ninh Tịch Nguyệt, thím Dương Liễu, Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết.

 

Sau khi khỏi thị trấn quả nhiên đúng như lời thím Dương Liễu , bụi bay mù trời.

 

Trên đường vật cản, chú Đại Vi ở phía quất bò chạy lạch bạch nhanh, đất bụi đường đều cuốn bay lên, mở miệng là đầy một bụng bụi, cũng may lời thím Dương Liễu bịt khăn kín mít, nếu về đến đội mũi còn thở nữa.

 

Vả đường làng còn xóc, cứ dập dềnh dập dềnh, Ninh Tịch Nguyệt một tay bám c.h.ặ.t tấm ván xe bò, một tay giữ chắc cái gùi, mới để cái gùi và hất văng xuống .

 

 

Loading...