Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:07:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chỉ là Ninh Tiêu Tiêu lẩm bẩm rằng các cô thích , ... mới tới trạm y tế xem cô, còn nghĩ vì vết sẹo trán mà cô tự ti dám với ...”

 

Vương Mặt Rỗ thấy hai phản ứng gì, cũng ngăn cản lão, lão càng càng hăng, trong lòng còn chút đắc ý:

 

“Thực chẳng định gì cả, vết sẹo đó của cô đúng là thật, định tìm cơ hội từ chối cô, nhưng cô cứ bận rộn bên trong mãi tìm cơ hội, đó đến nên .”

 

Vương Mặt Rỗ đến mức sướng mồm:

 

“Còn cô nữa Trần Diệp Sơ, cô xinh , trông hiền dịu, đúng là kiểu thích, cũng định miễn cưỡng chấp nhận sự thích của cô, định tìm cô một tiếng rằng chấp nhận cô, kết quả cô còn đ-ánh , hừ.”

 

Nói đoạn lão còn thấy giận nữa chứ.

 

Trần Diệp Sơ kinh tởm đến mức buồn nôn, nhổ một bãi nước miếng:

 

“Á nhổ , cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, thấy lão là bẩn mắt , ai thèm thích cái thứ như lão chứ, còn miễn cưỡng chấp nhận nữa, đừng buồn nôn nữa.”

 

Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ lúc nãy phản ứng, mà là những lời vô lý và dáng vẻ tự tin thái quá của lão Vương Mặt Rỗ cho kinh ngạc đến ngây .

 

Ninh Tịch Nguyệt tăng thêm lực ở chân, viên gạch nện xuống, cô tức đến mức bật :

 

“Ai cho lão sự tự tin đó, cho rằng chúng đều thích lão ?

 

Lão soi gương xem trông như thế nào ?

 

Bà đây mặt mười cái sẹo vẫn còn mạnh hơn cái loại già còn tự tin một cách mù quáng như cái đồ r-ác r-ưởi lão đây.

 

Thà thích một con ch.ó còn hơn thích cái hạng như lão.”

 

là cái loại đàn ông tầm thường mà tự tin đến mức cực hạn.

 

Viên gạch rơi xuống liên tiếp như mưa xuân.

 

“Á, Ninh thanh niên tri thức thì cũng đ-ánh như thế chứ, dừng tay , á oái đau quá ~”

 

“Trần thanh niên tri thức nhẫn tâm... oái...”

 

Những lời của Vương Mặt Rỗ chỉ khiến viên gạch của Ninh Tịch Nguyệt rơi xuống dày đặc hơn.

 

Khiến viên gạch đất của Trần Diệp Sơ cũng nện xuống để trút cơn giận vì cho kinh tởm.

 

Chỗ thật đấy, hiện tại chẳng ai qua đống rơm che chắn, đúng là địa điểm đ-ánh lý tưởng.

 

“Đừng đ-ánh nữa, là chính các cô đưa vật đính ước cho , thể lật lọng nhận như , oái...

 

đau đau...”

 

Ninh Tịch Nguyệt trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên hồi thấy một thông tin quan trọng, cô dừng động tác trong tay , đồng thời hiệu cho Trần Diệp Sơ tạm dừng một chút.

 

chằm chằm xuống lão Vương Mặt Rỗ đang rạp đất như một con ch.ó ch-ết, lạnh lùng quát:

 

“Vật đính ước gì?

 

Lôi đây.”

 

Chương 111 Vậy thì thành cho cô

 

“Hai cô nãi nãi thả lỏng một chút, các cô cứ thế thì lấy thế nào ?”

 

Vương Mặt Rỗ kêu oai oái, mắt đảo liên hồi, đang tính toán điều gì đó.

 

Ninh Tịch Nguyệt đặt viên gạch lên đầu lão, lực giẫm ở chân giảm mà còn tăng thêm:

 

“Đừng giở trò, xem ở ?

 

Nếu lôi cái gọi là vật đính ước mà lão thì tin bà đây cho lão thấy thế nào là gà bay trứng vỡ luôn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-132.html.]

Trần Diệp Sơ lạnh mặt, cái chân giẫm lên cổ Vương Mặt Rỗ còn di di vài cái:

 

thế, đừng hòng lừa bọn , gạch của bọn để cảnh , mau thành thật khai , nếu sẽ kiện lão tội lưu manh, cho lão ăn kẹo đồng luôn.”

 

Cái trò Vương Mặt Rỗ định lừa bọn cô buông chân để chạy cô một cái là thấu , thật sự coi cô và Tịch Nguyệt là hai đứa ngốc dễ lừa .

 

“Oái..., ở trong túi , hai túi bên trái bên , bên trái là vật đính ước Ninh thanh niên tri thức đưa, bên là của Trần thanh niên tri thức, hết , thể buông , đừng giẫm nữa, đau quá...”

 

Mẹ kiếp, hai cô nàng thanh niên tri thức chỉ khó đối phó mà sức lực còn lớn thế , giẫm lão đau điếng mà phản kháng nổi, cứ như đ-á tảng đè lên thở nổi, ai da, đau ch-ết lão .

 

“Không .”

 

“Đừng hòng.”

 

Hai đồng thanh hét lên, là Ninh Tịch Nguyệt, là Trần Diệp Sơ.

 

Ninh Tịch Nguyệt còn chút kiên nhẫn nào với Vương Mặt Rỗ nữa, cô gọi Tiểu Hôi ở phía một tiếng, Tiểu Hôi lập tức lục lọi túi quần của Vương Mặt Rỗ, lôi từ bên trong cái gọi là vật đính ước của lão.

 

Đầu tiên là lục cái túi bên trái chứa vật đính ước cho là của Ninh Tịch Nguyệt, móng vuốt Tiểu Hôi móc một cái, lôi một chiếc khăn tay màu trắng.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy chữ “Nguyệt” ngoằn ngoèo ở góc bên khăn tay và những bông hoa nhỏ màu xanh lam nhị khăn, sắc mặt trở nên xanh mét.

 

Chiếc khăn tay đúng là của cô, chính xác là khăn tay của nguyên chủ, nguyên chủ từ những mảnh vải vụn còn thừa khi may quần áo bằng vải vân mẫu.

 

Vì là đầu nên chữ thêu đó ngoằn ngoèo , đường viền khăn tay cũng đều.

 

chiếc khăn tay nguyên chủ tìm thấy từ lâu , trong nhà nhiều vải vụn nên nguyên chủ cũng để ý đến một chiếc khăn tay như , mất thì thôi cũng tìm.

 

ngờ hôm nay nó xuất hiện ở đây, đúng là chuyện lạ.

 

Khả năng ghi nhớ siêu phàm khiến Ninh Tịch Nguyệt sàng lọc ký ức quan trọng về chiếc khăn tay trong đầu, vài ngày khi khăn tay của nguyên chủ biến mất, chỉ một Ninh Tiêu Tiêu là lạ từng đến nhà tìm nguyên chủ, bây giờ khăn tay xuất hiện ở đây thì đứa ngốc cũng chuyện gì .

 

Không ngờ Ninh Tiêu Tiêu còn là một kẻ trộm.

 

Ninh Tịch Nguyệt nắm c.h.ặ.t khăn tay, ánh mắt sắc lẹm Vương Mặt Rỗ:

 

“Lấy thế nào, .”

 

Vương Mặt Rỗ dọa sợ, lắp bắp lên tiếng:

 

“Lấy ở...

 

ở nắm cửa nhà , còn một tờ... giấy nhỏ, từng học lớp xóa mù chữ, chữ đó, là thư cô thích , bảo chiều nay tới tìm cô, ai mà giờ cô lật mặt nhận .”

 

Thực trong lòng Vương Mặt Rỗ cũng tự chắc chắn do hai cô nàng thanh niên tri thức tự , nhưng quan hệ gì , lão sống bốn mươi hai năm đời vẫn vợ, từng một đàn bà nào, nếu mà tóm thì là lão hời.

 

“Tờ giấy ?

 

?”

 

Ninh Tịch Nguyệt dứt lời, Tiểu Hôi từ trong túi lão lôi một tờ giấy nhỏ giơ lên móng vuốt.

 

Trần Diệp Sơ ở bên cạnh thấy dáng vẻ đầy linh tính của Tiểu Hôi thì trong lòng ngưỡng mộ cực kỳ, một con ch.ó như thật , là cô cũng nuôi một con, thể bảo vệ thể bầu bạn giải khuây, cô đồ ăn, bếp núc cũng nuôi nổi một con ch.ó, ch.ó đều trung thành bảo vệ chủ.

 

Ừm, quyết định , lúc nào cô sẽ đội xin một con về nuôi.

 

Ninh Tịch Nguyệt xoa đầu khen ngợi Tiểu Hôi, cầm lấy tờ giấy móng vuốt của nó xem.

 

Trên đó chín chữ đơn giản thô bạo:

 

“Em thích , Rỗ”, phần ký tên là tên của Ninh Tịch Nguyệt, điều đáng ghê tởm nhất là nét chữ đó còn bắt chước nét chữ của nguyên chủ.

 

Có chút khác biệt với nét chữ hiện tại của cô, nét chữ hiện tại của cô dung hợp đặc điểm của cả nguyên chủ và bản cô, dần dần nảy sinh một chút đổi nhỏ.

 

Ninh Tịch Nguyệt l.ồ.ng ghép sự đổi nhỏ lá thư khi gửi đồ về nhà thứ hai, để nhà dần quen với sự đổi nhỏ của cô.

 

 

Loading...