Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:10:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái tráo đổi đó đưa cho Ninh Thanh Trí, “Anh cả, của , cũng may chúng để bánh bao hộp cơm, nguội hẳn, cần hấp .”

 

Ninh Thanh Trí lắc đầu nhận bánh bao:

 

“Anh ăn , em tự giữ mà ăn, để cho lão nhị một cái bánh bao là đủ .”

 

Ninh Tịch Nguyệt cứng rắn nhét cái bánh bao trong tay miệng cả:

 

“Ăn mà, cái vốn dĩ là cho mà, chỉ để cho hai một cái thôi.”

 

Ninh Thanh Trí lúc thể ăn, tay cầm bánh bao ăn, trong lòng sướng rơn, lão nhị chỉ một cái bánh bao là vui , điều lên cái gì, lên em gái cưng cả hơn:

 

“Ừm, vị tệ, ngon lắm.”

 

Ninh Tịch Nguyệt híp mắt cả ăn hết cái bánh bao đặc chế đó, c.ắ.n một miếng bánh bao tay , ở bên cạnh cũng ăn một cách ngon lành:

 

ạ, bánh bao thịt lớn luôn luôn ngon nhất.”

 

Thế là xong , cả ăn bánh bao , thể giảm thiểu nhiều rủi ro đe dọa đến tính mạng của , đồng thời cải thiện thể chất còn thêm điểm may mắn, cô thể yên tâm ít.

 

Đây cũng coi như là đem vận khí kiếp của cả trả cho chính hình thức bánh bao thịt.

 

Giờ chỉ còn thiếu việc đưa bánh bao cho hai nữa thôi, để thoát khỏi vận mệnh kiếp .

 

Ăn xong chiếc bánh bao thịt trong tay, hai mới mượn ánh trăng về phía nhà đội trưởng để báo danh hết phép.

 

Sau khi báo danh xong, Ninh Thanh Trí tiễn cô về đến viện thanh niên tri thức.

 

Cầm lấy quần áo lót của và Kỷ Ngạn Minh trong bao tải:

 

“Em gái, đây, gặp .”

 

“Đợi chút, em dọn đồ của em , cầm thế tiện .”

 

Ninh Tịch Nguyệt nhanh ch.óng chạy bếp, dọn đồ của , từ gian lấy mấy tảng thịt lợn muối lớn tự , từng tảng từng tảng dùng báo cũ gói kỹ, đặt xuống đáy bao tải, bỏ thêm một ít gia vị , dùng báo ngăn cách mấy lớp, mới đặt quần áo lót lên đó mới xách ngoài.

 

“Anh cả, em xếp xong cho , bên mấy tảng thịt lợn muối em tự đấy.”

 

“Không cần xếp cho , em tự giữ mà ăn.”

 

Ninh Thanh Trí định lấy thịt trong túi , Ninh Tịch Nguyệt ngăn .

 

“Em nhiều lắm, ăn hết , quên em với đó , em nhặt cả một con lợn đấy, thịt nhiều lắm, cứ yên tâm mà cầm lấy.”

 

Anh cô ở núi hàng ngày bận rộn tiện, bản thiếu thịt, coi như để cho cải thiện bữa ăn.

 

Ninh Tịch Nguyệt ghé sát Ninh Thanh Trí hạ thấp giọng :

 

“Khi nào rảnh thì lén lút xuống đây tìm em, em đồ ngon cho ăn, cải thiện bữa ăn cho .”

 

Vành mắt Ninh Thanh Trí đỏ cảm động gật đầu:

 

“Được, cảm ơn em gái, bản em cũng để chịu thiệt thòi, cái gì cần ăn thì ăn, cái gì cần mua thì mua.”

 

Ninh Tịch Nguyệt xua tay:

 

“Được , , em lỡ việc của nữa.”

 

Tiễn cả xong, Ninh Tịch Nguyệt tắm rửa xong liền lên giường , định chuẩn học tập, nghiên cứu bí tịch dưỡng nhan dưỡng sinh đây.

 

Chương 127 Đau bụng kinh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-151.html.]

 

Nằm giường mới chuẩn ý thức gian học tập, Ninh Tịch Nguyệt liền thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Trần Diệp Sơ ở đầu giường bên vang lên, từng tiếng lọt tai, khiến cô thể dừng việc học tập để xem đối phương .

 

Ninh Tịch Nguyệt dậy, cách tấm rèm vải quan tâm hỏi han:

 

“Diệp Sơ, thế?”

 

Trần Diệp Sơ cuộn tròn giường, hai tay ôm bụng, giọng yếu ớt đứt quãng truyền đến:

 

“Tớ... tớ đến ngày...

 

đau... bụng kinh, tớ ... rót ly nước nóng.”

 

Lúc chuyện còn đang vật lộn định dậy xuống giường rót nước.

 

“Ơ, đừng cử động, yên đó , để tớ giúp pha ly nước đường đỏ uống.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy liền cao giọng ngăn cản hành động của cô , đồng thời bản nhanh ch.óng cầm đèn pin xuống giường.

 

Trần Diệp Sơ bò bên mép giường, mồ hôi lạnh vã như tắm:

 

“Cảm ơn , đường đỏ của tớ để trong lọ thủy tinh bàn .”

 

“Được, cho ngoan, đừng để lạnh.”

 

Cùng là con gái cô quá hiểu nỗi khổ khi đau bụng kinh, cái đó thực sự là cơn đau lấy mạng .

 

Mặc dù bản bao giờ đau bụng kinh nên thể đồng cảm, nhưng đây cô thấy ít bạn học đau bụng kinh.

 

Trong đó một bạn học kiêm bạn cùng bàn hồi cấp ba là nghiêm trọng nhất, mỗi đến kỳ kinh nguyệt giống như đang thỉnh kinh , còn chút sức lực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, một tia m-áu, đang học thì lịm còn ý thức, gọi thế nào cũng tỉnh, cứ như sắp mất nửa cái mạng.

 

Ngày đầu tiên của mỗi kỳ kinh nguyệt đều ngất, cô là bạn cùng bàn cũng là con gái nên mỗi tháng đều thót tim một , kịp thời chú ý tình hình, chỉ sợ cô tỉnh .

 

Mỗi đến kỳ kinh nguyệt hành hạ bản hành hạ bạn cùng bàn là cô đây, vô tình một cái là ngất xỉu, thực sự là quá dọa , mấy ngày đó đều xin nghỉ về nhà thì mới bình an vượt qua .

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy đau bụng kinh là thấy khó chịu, cô cũng coi như là một trong những hại gián tiếp, bỗng nhiên tin Trần Diệp Sơ đau bụng kinh, trong não cô lập tức hiện đủ loại chuyện trong ba năm đó, cô chỉ sợ Trần Diệp Sơ cũng nghiêm trọng như bạn cùng bàn .

 

Sau khi xuống giường, Ninh Tịch Nguyệt nhanh nhẹn cầm ấm nước nóng rót một ly nước, tìm đường đỏ của Trần Diệp Sơ cắt một miếng bỏ ly, khuấy tan mới bưng qua.

 

Mở rèm của Trần Diệp Sơ càng cảm nhận rõ rệt hơn nỗi đau của cô , đôi môi đây vốn hồng nhuận nay còn nữa, chỉ còn sự nhợt nhạt, lông mày nhíu c.h.ặ.t, tóc mai hai bên trán đều mồ hôi ướt sũng, mặt đầy biểu cảm đau đớn, đôi mắt đỏ hoe đầy tơ m-áu, đau đến phát .

 

“Cảm ơn , Tịch Nguyệt.”

 

Ninh Tịch Nguyệt tới đỡ một tay, để cô dậy, mới đưa ly nước đường đỏ trong tay qua:

 

“Uống nước đường đỏ , uống xong .”

 

Trần Diệp Sơ một tay cầm ly, tay lấy hai viên thu-ốc màu trắng, một uống hết.

 

Ninh Tịch Nguyệt liếc , là thu-ốc giảm đau Ibuprofen, hiệu quả giảm đau khi đau bụng kinh rõ rệt.

 

Trần Diệp Sơ uống thu-ốc giảm đau, uống hết nước đường đỏ, một lúc , thể thấy rõ là còn khó chịu như nữa, chỉ là bụng còn đau âm ỉ, một tay ôm lấy, nhưng cũng sức lực để chuyện với Ninh Tịch Nguyệt.

 

Trần Diệp Sơ thở một trọc khí, mặt nở nụ giống như mới từ cõi ch-ết trở về, “Cuối cùng cũng sống , bảo con gái mà khổ thế .”

 

“Không đau nữa là .”

 

Ninh Tịch Nguyệt an ủi một câu, nghi hoặc Trần Diệp Sơ hỏi:

 

“Trước đây thấy đau bụng kinh, đột nhiên đau thế?”

 

 

Loading...