Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:10:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn thấy em trai em gái ánh nến ấm áp vẫy tay với , giữa làn nước nghi ngút là hai gương mặt tươi như hoa.”
Điều đó khiến mệt mỏi cả ngày của tan biến hết, cảm nhận sự ấm áp từng .
Ninh Tịch Nguyệt lên tiếng gọi cả đang ngẩn :
“Anh, mau đây, ăn ."
“Ơi, đến đây."
Ninh Thanh Trí chớp chớp đôi mắt ươn ướt, sải bước tới xuống.
Ninh Tịch Nguyệt là đầu tiên giơ ly hoa cúc lên:
“Nào, ba em chúng hãy cạn một ly cho buổi tụ họp ngày hôm nay."
“Được."
Hai đồng loạt giơ chén lên, ba vui vẻ chạm cốc.
“Cạn ly."
Uống xong một chén, ba em ăn thịt dê.
Khi bữa lẩu gần tàn, Ninh Thanh Trí bình tĩnh buông một câu:
“Ngày mai về đơn vị , ba em gặp mặt chắc đợi đến Tết, hoặc thể lâu hơn, hôm nay đến để từ biệt hai đứa."
Chương 145 Từ biệt
Ninh Tịch Nguyệt đặt đũa xuống Ninh Thanh Trí, trong lòng cảm thấy tin tức đột ngột, cô sớm đoán .
Tuy trong lòng chút nỡ, nhưng mặt vẫn là nụ mỉm vân đạm phong khinh.
“Cũng còn bao lâu nữa là đến Tết, thời gian vẫn thể về nhà tụ họp đón Tết mà, sẽ ngày ba em tụ họp thôi, đến lúc đó chúng ăn lẩu thịt dê."
“Em gái đúng đấy, nhất định thêm một bữa lẩu thịt dê nữa."
Ninh Thanh Viễn dừng động tác húp canh, đặt bát xuống, mặt nở nụ hào sảng vỗ ng-ực bảo đảm:
“Anh cả cứ yên tâm mà về, ở đây em , nhất định sẽ chăm sóc cho em gái, hai đứa em ở gần , đều xe đạp, tiện lắm."
Gương mặt vốn bình tĩnh của Ninh Thanh Trí cũng hiện lên nụ rạng rỡ, vỗ đùi :
“Được, ba em cứ quyết định thế , tụ họp ăn lẩu thịt dê, cơ hội sẽ đưa hai đứa săn b-ắn thảo nguyên, thịt dê ở đó b-éo ngậy ngon lắm."
Ninh Tịch Nguyệt hớn hở gật đầu:
“Vậy em ghi nhớ nhé, em vẫn đại thảo nguyên bao giờ ."
“Còn em nữa."
Ninh Thanh Viễn giơ ly nước lên, “Nào, chúng cạn thêm ly nữa."
Ba đồng thời giơ hoa cúc lên chạm cốc.
“Mau ăn , đừng dừng , tiếp tục ăn thịt dê , đáy nồi vẫn còn bao nhiêu thịt ăn kìa, bên cạnh trong rổ tre còn bao nhiêu lá cải thảo nữa, cố gắng ăn cho hết ."
Ninh Thanh Viễn ăn thịt dê, thấy em gái và cả chỉ lo uống , còn thúc giục hai ăn thịt, đồng thời dùng muôi thủng múc cho mỗi một muôi thịt bát riêng.
“Được, tiếp tục ăn."
Hai em buông đũa cầm đũa lên, tiếp tục ăn thịt dê trong nồi.
Một chút cảm giác buồn bã khi ly biệt biến mất còn tăm , trong mắt trong lòng ba em chỉ là chuyện ăn thịt và cơm.
Ăn xong, hai giúp thu dọn, còn để Ninh Tịch Nguyệt tự một bên chơi, cho cô động tay .
Nhân lúc đó Ninh Tịch Nguyệt thu dọn ít đồ đạc đưa cho cả mang theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-173.html.]
Thu-ốc cầm m-áu và các loại thu-ốc điều trị nội ngoại thương đều xếp đầy đủ, chuẩn thật nhiều, còn xếp thêm một chuỗi sáu chiếc bùa hộ mệnh bằng răng sói.
Khi tiễn Ninh Thanh Trí xuống chân núi, Ninh Tịch Nguyệt còn đặc biệt dặn dò:
“Anh, hết thu-ốc thì thư cho em, em gửi thêm cho , để lúc nào cũng thiếu thu-ốc dùng."
Dựa thu-ốc phát ở nhiều bằng cô gửi trực tiếp .
“Được, nhất định sẽ thư cho em."
Ninh Thanh Trí nhận lấy đồ đạc cầm chắc.
Ninh Tịch Nguyệt chỉ một túi thu-ốc đóng gói khác, “Thu-ốc trong mang cho đồng chí Kỷ, đây phát lương cho em, mà nào qua lấy thu-ốc cả."
Cách đó xa, Kỷ Diễn Minh đợi ở đó từ lâu thấy , vội vàng dậy về phía .
“Em gái, chẳng đồng chí Kỷ ?"
Ninh Thanh Viễn dùng khuỷu tay hích tay Ninh Tịch Nguyệt, ánh mắt đang tới phía .
Ninh Thanh Trí đầu theo hướng đó, vẫy vẫy tay:
“Là lão Kỷ, em gái, em đưa thu-ốc trực tiếp cho ."
“Cũng ."
Ninh Tịch Nguyệt đồng chí Kỷ đang ngược sáng tới, trong lòng đoán chắc chắn cũng đến để hỏi chuyện thu-ốc men.
Đợi Kỷ Diễn Minh đến gần, Ninh Tịch Nguyệt đưa túi thu-ốc vốn định đưa cho đội của họ cho :
“Đồng chí Kỷ, đây là thu-ốc cho các , chuẩn xong cho các đây."
Kỷ Diễn Minh cúi đầu bưu kiện đưa tới mặt , tự nhiên nhận lấy:
“Được, cảm ơn em, vất vả cho em ."
Ninh Thanh Trí tới vỗ vai Kỷ Diễn Minh tò mò hỏi:
“Lão Kỷ ở đây, mời qua ăn cơm chẳng bảo là qua ăn ?"
“Lúc nãy chút việc, giờ xử lý xong nên đến đón , đồng thời cũng đến lấy thu-ốc."
Kỷ Diễn Minh liếc một cái, nghiêm túc dối một cách tỉnh bơ.
Kỷ Diễn Minh nào đến, trong lòng cực kỳ qua cùng ăn cơm, nhưng để phiền ba em khó khăn lắm mới tụ họp để ăn bữa cơm chia tay , mới nén đau mà từ chối.
Anh cũng đến để đón , xổm ở gần đây một tiếng đồng hồ cũng chỉ là nhân cơ hội đến trực tiếp lời tạm biệt.
Kỷ Diễn Minh Ninh Tịch Nguyệt nghiêm túc :
“Đồng chí Tịch Nguyệt, thu-ốc nhận , một nữa cảm ơn thu-ốc của em giúp đỡ chúng nhiều, cảm ơn em, ngày mai chúng sẽ chính thức rút khỏi nơi , về phương diện hợp tác thu-ốc trong tay em vấn đề gì em đều thể thư cho , là kết nối, trách nhiệm giúp đỡ em."
“Được, cảm ơn , vấn đề gì em nhất định sẽ thư phiền , còn cảm ơn đồng chí Kỷ mấy tay giúp đỡ, cơ hội em mời ăn cơm."
Ninh Tịch Nguyệt khách sáo đáp , là thứ yếu, lời là , vạn nhất chuyện gì cần nhờ vả thì đây cũng là một trong những mối quan hệ.
“Được , lão Kỷ, thôi, về sớm chút."
Ninh Thanh Trí bắt đầu nảy sinh cảnh giác, nổi nữa, tới kéo Kỷ Diễn Minh ngoài.
Vừa kéo ngoài nhét cho Ninh Tịch Nguyệt một chiếc phong bì, đồng thời vẫy tay với Ninh Tịch Nguyệt:
“Em gái, hai đứa về , đây, về sẽ thư cho em."
Anh luôn cảm thấy lão Kỷ chút kỳ kỳ, từ khi nào mà đặc biệt đến đón chứ, từ khi nào mà nhiệt tình giúp đỡ khác thế , nổi tiếng là Diêm Vương mặt lạnh trong đội mà, chừng là đang ý đồ với em gái , canh chừng cho kỹ mới .
Kỷ Diễn Minh kéo vẫn đầu nhanh ch.óng một câu từ biệt:
“Đồng chí Tịch Nguyệt, hẹn gặp ."