Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:13:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng lo lắng, chuyện gì lớn , lợn nái đau ở vết thương , cháu thu-ốc cho nó .

 

Lợn đực thì cảm lạnh, cô đem viên thu-ốc nghiền nát bỏ thức ăn cho lợn, một hai ngày là khỏi thôi, tất cả lũ lợn đều cho ăn một ít để phòng bệnh nhé.”

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy từ trong hòm thu-ốc hai viên thu-ốc màu đen, là thu-ốc cảm cho động vật, đưa cho thím Xuân Sinh.

 

Cô còn nhắc nhở thêm một câu:

 

“Thím ơi, thím thể dùng thêm nhiều rơm rạ để chắn bớt hàng lỗ thông gió bên tường chuồng lợn nhé, gần đây nhiệt độ giảm mạnh, lạnh quá, lợn cũng chịu nổi .”

 

“Được .”

 

Thím Xuân Sinh cầm lấy viên thu-ốc, dẫn Ninh Tịch Nguyệt xem lũ lợn con.

 

Tất cả lợn con đều thím chăm sóc , chúng là những chú lợn con yếu ớt lấy bằng phương pháp mổ đẻ.

 

“Thím, thím giỏi thật đấy.”

 

Thím Xuân Sinh khen thì ngượng ngùng:

 

“Hì hì, việc thím nên mà.”

 

Xem lợn xong xuôi, đội trưởng rời một lát ở cửa chuồng lợn vẫy tay gọi Ninh Tịch Nguyệt:

 

“Cái con bé Nguyệt , mau đây, chú còn chuyện với cháu.”

 

Ninh Tịch Nguyệt theo đội trưởng một bên chuyện.

 

“Đội quyết định ngày mai sẽ tổ chức lên núi săn b-ắn, tranh thủ khi núi phong tỏa thì kiếm một mẻ con mồi về để ăn Tết cho ngon.

 

Chỗ cháu loại thu-ốc nào , thu-ốc trị vết thương ngoài da, thu-ốc nào ích cho việc săn đều .” (Chú thích:

 

Chỉ giới hạn trong thế giới tiểu thuyết, ở xã hội hiện đại, theo Luật bảo vệ động vật hoang dã, săn b-ắn là hành vi phạm pháp.)

 

“Có ạ, nhưng nhiều, để cháu về pha chế thêm một ít.

 

Đội trưởng, ngày mai mấy giờ núi?”

 

Hóa lên núi săn b-ắn, Ninh Tịch Nguyệt thắc mắc, hiện tại bên ngoài trắng xóa một mảnh, nhiều động vật ngủ đông , hiếm con nào còn chạy rông bên ngoài, liệu săn ?

 

“Sáu giờ sáng mai xuất phát lên núi, đều là những tay săn lão luyện trong đội, họ phương pháp tìm con mồi.

 

Năm nào trận tuyết đầu mùa đông cũng lên núi vây săn mùa đông, lúc thuận lợi thể săn ít mồi ngon như cáo, chồn vàng, lửng, hoẵng... may mắn hơn nữa thì thể kiếm một con lợn rừng.”

 

Đội trưởng rõ ràng thấy sự nghi hoặc mặt Ninh Tịch Nguyệt nên đặc biệt giải thích cho cô.

 

Ninh Tịch Nguyệt vỡ lẽ, thợ săn lão luyện thì việc phát hiện con mồi là vấn đề:

 

“Cháu hiểu , ạ, bây giờ cháu về chuẩn thu-ốc, khi trời tối gửi đến đại đội ạ?”

 

“Thế , bảy giờ tối chú đích qua lấy, đỡ cho cháu chạy một chuyến, mùa đông lạnh lắm.”

 

“Dạ .”

 

Nói xong chuyện , Ninh Tịch Nguyệt nhớ chuyện chiều qua bàn với hai, bèn gọi đội trưởng đang định rời để hỏi vấn đề cô quan tâm nhất:

 

“Đội trưởng, Tết thanh niên trí thức bọn cháu xin phép về nhà ăn Tết ạ?”

 

Đội trưởng Ninh Tịch Nguyệt bằng ánh mắt đầy áy náy.

 

“Thông báo năm nay vẫn xuống, thanh niên trí thức nghỉ phép về quê ăn Tết đều chờ thông báo từ văn phòng thanh niên trí thức thị trấn gửi xuống mới .

 

Các cháu xin nghỉ thêm vài ngày về nhà cũng cần bên văn phòng thanh niên trí thức đồng ý, nhưng chắc là sắp , đừng nóng vội.”

 

“Cháu hiểu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-209.html.]

 

Ninh Tịch Nguyệt gật đầu, chuyện trong dự tính, thanh niên trí thức về nhà đúng là khó, lớp lớp cửa ải.

 

Ninh Tịch Nguyệt lo, trong túi cô còn một bức thư dì Lâm đưa cho, lúc cần thiết cô sẽ dùng đến, bây giờ vội.

 

Ninh Tịch Nguyệt mặt mũi bình thản chào tạm biệt đội trưởng:

 

“Đội trưởng, cháu về chuẩn thu-ốc đây ạ.”

 

“Được, , đường về cẩn thận đấy.”

 

Đội trưởng cũng chuồng lợn phía .

 

Chương 175 Các thím lo lắng yên

 

Sau khi Ninh Tịch Nguyệt về đến sân thanh niên trí thức thì ngay trong bếp hí hoáy chế thu-ốc.

 

Thu-ốc kim sang cầm m-áu, thu-ốc giải độc, thu-ốc mê dùng cho động vật... các loại thu-ốc dùng khi săn dã ngoại đều khá nhiều.

 

Cân nhắc đến chuyện lớn liên quan đến tính mạng con , thu-ốc Ninh Tịch Nguyệt đưa cho họ đều là loại thu-ốc 19 điểm, hiệu quả dạng .

 

Đến giờ hẹn, đội trưởng tới lấy thu-ốc, Ninh Tịch Nguyệt giảng giải tỉ mỉ công dụng của từng loại, đặc biệt là lấy một gói bột thu-ốc mê lớn đưa đến mặt đội trưởng và nhấn mạnh.

 

“Đội trưởng, loại thu-ốc mê nhất, chú nhất định mang theo khi săn.

 

Nếu gặp con mồi lớn như lợn rừng, nếu đ-ánh thì rắc một nắm xuống, động vật ngửi thấy trong chốc lát là ngã gục ngay.”

 

Đội trưởng thì đến nếp nhăn xô , cầm gói thu-ốc mê xem xem :

 

“Thu-ốc , thu-ốc thì chúng cần lo gặp con mồi lớn mà đ-ánh nữa.

 

Nguyệt , nếu thật sự kiếm con mồi lớn như lợn rừng, nhất định sẽ chia cho cháu một cái đùi thật to.”

 

“Vậy thì cháu chờ khải trở về đấy.”

 

Ninh Tịch Nguyệt chân thành, chỉ một gói thu-ốc viên khác to bằng hạt đậu nành, “Trong là thu-ốc giải của thu-ốc mê, để tránh bản mê man thì thể uống một viên.”

 

Ninh Tịch Nguyệt đưa luôn cả túi vải đựng thu-ốc đang cầm tay cho đội trưởng.

 

“Được, chú , Nguyệt , chờ chú Đại Vi của cháu mang con mồi về nhé.”

 

Đội trưởng nhận lấy tất cả thu-ốc, mặt mang theo nụ hài lòng rời .

 

Ninh Tịch Nguyệt đội trưởng hớn hở rời , trong lòng hy vọng đội trưởng thể mang về nhiều con mồi, đưa trở về an , để cả đội một cái Tết vui vẻ.

 

Cái đùi lợn mà đội trưởng hứa, cô nghĩ xong nên món gì .

 

Đến sáu giờ sáng hôm , khi Ninh Tịch Nguyệt còn đang ngủ khì khì trong chăn, thì một nhóm tay săn giỏi trong đội do đội trưởng dẫn đầu, mang theo s-úng săn và các công cụ khác, đeo lương khô đủ ăn trong ba ngày, cùng với thu-ốc Ninh Tịch Nguyệt , chút do dự tiến vùng núi trắng xóa.

 

Chuyến đợi đến khi săn đủ con mồi họ mới trở về, hoặc là ăn hết lương khô ba ngày mới về.

 

Buổi sáng, Ninh Tịch Nguyệt vẫn cùng các cô gái trong sân thanh niên trí thức đan khăn len.

 

Khăn của cả đan xong, bây giờ cô đang đan cho bố ở nhà.

 

Vương Manh Manh và Lưu Dao cầm len chia từ chỗ Trần Diệp Sơ , chậm rãi đan khăn.

 

Ngô Quế Phương vẫn đang may quần áo, Trần Diệp Sơ cũng đang đan áo len.

 

Mấy thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, trong sự yên tĩnh mang theo vẻ thư thái, khiến bầu khí trong phòng .

 

khí yên tĩnh trong sân thanh niên trí thức chẳng bao lâu phá vỡ.

 

Có lẽ là vì một nửa đàn ông khỏe mạnh trong đội đều theo đội trưởng núi , để già vợ con ở nhà, trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, sợ trụ cột trong nhà một trở , hoặc xảy chuyện ngoài ý gì đó.

 

 

Loading...