Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:15:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu Chu đề xuất , nắm bắt cơ hội, bàn bạc cho kỹ.”

 

Hai góc phòng bệnh nhỏ giọng bàn bạc như ai xung quanh, khung cảnh thoải mái và hài hòa.

 

Chương 191 Mở khóa thành tựu song bách (hai con 100)

 

Ninh Tịch Nguyệt và Chu bàn xong chuyện , đưa một quy tắc cụ thể.

 

Sau Chu sẽ là trung gian, việc ở phía Thượng Hải đều do Chu lo liệu, yêu cầu gì thì thư cho Ninh Tịch Nguyệt, Ninh Tịch Nguyệt cân nhắc tình hình nếu thì gửi qua.

 

Cô chỉ việc sản phẩm dưỡng da và thu nhận những thứ đổi (tiền hoặc vật phẩm), những việc khác đều cần cô lo lắng.

 

Cái danh nghĩa đưa chính là sự qua giữa bạn bè, tương trợ lẫn .

 

Do nhân tố lớn về môi trường xã hội ở đó, cả hai đều là chừng mực, cả hai đều vì mục đích kiếm tiền.

 

Ninh Tịch Nguyệt đơn giản là thử phản ứng, thu thập một ý kiến phản hồi, tạo dựng cơ sở cho sự nghiệp .

 

Mẹ Chu chỉ là đều thể dùng sản phẩm dưỡng da , cũng như khi bạn bè thể cách giúp họ lấy , thì cần đau lòng nhường phần của cho bạn dùng.

 

Cho nên hai vui vẻ quyết định ngay từ đầu sẽ truyền đạt khái niệm là thứ khó , cho dù bạn bè nhu cầu cũng thể lập tức đáp ứng.

 

Mỗi tháng hạn chế lượng, tối đa lấy năm bộ, con cụ thể tùy thuộc tâm trạng của Ninh Tịch Nguyệt, quy luật.

 

Làm như lợi ích thứ nhất là để Ninh Tịch Nguyệt quá mệt mỏi, mà hạn chế lượng tối đa năm bộ khiến việc ngay cả quy mô nhỏ lẻ cũng tính tới, rủi ro.

 

Thứ hai là để tránh vì những thứ mà đắc tội với khác.

 

Những Chu tiếp xúc đều tầm thường, ngay từ đầu nâng tầm đẳng cấp của những sản phẩm dưỡng da lên mới thể trấn áp .

 

Thứ ba là biến những sản phẩm dưỡng da thành dòng cao cấp trong giới dưỡng da, kiên quyết để nó mất giá, xứng đáng với chất lượng và sự chế tác thủ công của nó.

 

Cái gọi là giảm giá thì dễ tăng giá thì khó, cô bắt đầu từ con đường cao cấp, cũng chuẩn phá vỡ cục diện vật tư đều khan hiếm của xã hội hiện nay.

 

Thuận theo xu thế của thời đại mới là quyết định sáng suốt nhất.

 

Ninh Tịch Nguyệt và Chu đều là đầu óc tỉnh táo, cũng thiếu chút tiền , đều thế nào mới thể sinh tồn hơn trong quy tắc.

 

“Chúng cứ vui vẻ quyết định như nhé.”

 

Chu Vân Thanh nở nụ rạng rỡ, đưa lòng bàn tay đ-ập tay với Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Dạ, đây là bí mật riêng của hai chúng .”

 

Ninh Tịch Nguyệt sảng khoái , giơ lòng bàn tay lên đ-ập tay thề với Chu.

 

Cả buổi chiều hôm đó trôi qua trong những cuộc trò chuyện của họ như .

 

Mẹ Chu và Tống Giai Nhân cũng cáo từ về.

 

Ninh Tịch Nguyệt tiễn họ đến cổng bệnh viện, Chu lúc đến thì hống hách, lúc thì lưu luyến rời.

 

Đi vài bước còn đầu với Ninh Tịch Nguyệt vài câu:

 

“Nguyệt Nguyệt , rảnh thì đến nhà dì chơi nhé, dì bảo chị Giai Nhân của cháu đến đón.”

 

Tống Giai Nhân kéo chào hỏi:

 

“Nguyệt Nguyệt, bọn chị về đây.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vẫy tay:

 

“Dạ, thong thả, rảnh cháu sẽ về chơi ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-229.html.]

Sau khi tiễn hai , Ninh Tịch Nguyệt đến nhà ăn bệnh viện mua cơm nước mang về.

 

Tất nhiên khi mang nửa đường, trong túi vải tay liền thêm một hộp cơm đựng trứng hấp, một hộp cơm đựng sủi cảo.

 

Trứng hấp và sủi cảo bên trong đều là nhờ quản gia robot 001 trong gian .

 

Như chỉ hương vị ngon mà còn tiết kiệm chút tiền mua cơm nước.

 

Sau bữa tối, bản thảo bài văn mà Ninh Thanh Viễn nhất thời hứng chí thành.

 

Ninh Thanh Viễn cầm bản thảo rũ rũ, thổi khô mực, hài lòng cầm cuốn sổ đưa đến mặt Ninh Tịch Nguyệt:

 

“Em gái, cả, giúp em xem xem thế nào nhé.”

 

“Để em xem cho.”

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm lấy cuốn sổ, kỹ từng chữ một.

 

Nội dung hai cô là dựa chính bản .

 

Đó chính là cuộc sống, cảm nhận và kỳ vọng khi thanh niên tri thức xuống nông thôn.

 

Tên là 《Những Năm Tháng Hào Hùng Của 》.

 

Ninh Tịch Nguyệt chỉ cần cái tên là nội dung bên trong sẽ nhiệt huyết sôi trào thế nào , với tính cách lạc quan cởi mở của hai cô, nội dung chắc chắn là tràn đầy ánh nắng.

 

Sau khi cô tiếp thì quả nhiên đúng là như .

 

Văn chương tinh tế, giữa các dòng chữ tràn đầy sự kỳ vọng và nhiệt huyết đối với tương lai, những bụi gai đường đều là để thúc đẩy trưởng thành, một chút yếu tố tiêu cực nào.

 

“Anh hai, xem nghiên cứu qua nội dung các bài văn trong tòa soạn báo nhỉ, cái phong cách của đồ xuất bản đấy.”

 

Ninh Tịch Nguyệt xong giơ ngón tay cái lên khen ngợi.

 

“Viết lắm ạ, bài văn lôi cuốn, khiến chìm đắm trong đó cảm nhận sự chân thành và niềm vui của , đoạn cuối cùng còn nâng tầm lên nữa, thể dẫn dắt những đang trong nghịch cảnh, đầy hoang mang về tương lai tìm thấy tia sáng soi rọi tiền đồ của chính .”

 

Nhìn định dạng và nội dung bài văn phía đều theo định dạng yêu cầu của bài báo xuất bản, Ninh Tịch Nguyệt hai cô sớm chú ý đến phương diện , việc đề xuất văn là nhất thời hứng chí, mà là kế hoạch từ sớm.

 

Ninh Thanh Viễn gãi đầu ngây ngô:

 

“Hì hì, quả thật là đây ý định , em nhắc tới mới giúp hạ quyết tâm lách, còn nữa em gái khen ngại quá, như em , mộc mạc màu mè, quá thẳng thừng.”

 

“Đừng tự ti như , em thấy mà, chỉnh sửa một vài chỗ nhỏ, trau chuốt thêm chút nữa là hảo .”

 

Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu đồng tình với nửa đoạn của hai.

 

“Văn chương bao giờ đ-ánh giá bằng sự hoa mỹ của từ ngữ, chỉ cần thể mang niềm vui và hy vọng cho khác thì đều gọi là bài văn , những con chữ mộc mạc diễn tả tình cảm chân thành nhất mới là thứ cảm động lòng nhất.”

 

“Để xem nào, thật sự như em gái ?”

 

Ninh Thanh Trí thấy tò mò, đưa tay đòi cuốn sổ.

 

Ninh Tịch Nguyệt đưa cuốn sổ trong tay cho cả, hai em đều mong chờ cả , đợi đưa phản ứng.

 

Ninh Thanh Trí cầm cuốn sổ say sưa, xong với vẻ vẫn còn thèm thuồng mới ngẩng đầu lên thì thấy hai cái đầu lớn một trái một ghé sát hai bên , hai đôi mắt sáng lấp lánh đều là ánh sáng của sự mong đợi.

 

“Thế nào ?”

 

Ninh Thanh Viễn mong chờ hỏi.

 

Ninh Thanh Trí mỉm gật đầu khẳng định:

 

“Ừm, khá đấy, trình độ hề thụt lùi.”

 

 

Loading...