Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 253
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:15:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tú Lan thấy chồng xong, bèn dùng muôi múc thịt trong nồi lên, đổ bát mỗi một muôi:
“Nghỉ ngơi đủ chúng tiếp tục ăn thôi.”
Chương 211 Nỗi đau của việc “dọn sạch chiến trường"
Ninh Tịch Nguyệt cúi đầu muôi thịt hươu mà Vân mẫu múc cho , sờ sờ cái bụng lùm lùm của hít một , cam chịu vùi đầu ăn.
Càng ăn càng thấy nhiều, Ninh Tịch Nguyệt nghĩ bữa lẩu chắc chắn cô sẽ lâu thấy lẩu nữa, bữa lẩu đúng là ăn quá đủ , ăn đến mức cô thấy lẩu là thấy hoa mắt ch.óng mặt, dày nhộn nhạo.
Thịt của con hươu hoang đúng là nhiều thật, đại khái nặng một trăm sáu mươi cân, khi loại bỏ da lông và nội tạng các thứ, đại khái thu sáu mươi bốn cân thịt nạc và một lượng lớn xương.
Gia đình năm bọn họ ăn từ trưa đến tối, phần lớn thời gian trong ngày hôm nay đều dành để ăn, lúc đầu ăn chơi nhàn nhã, nhưng đó bụng trương lên từ lúc nào .
Khi quyết định nhúng thêm thức ăn nữa, thịt của con hươu cũng mới chỉ ăn mười hai cân, còn thừa năm mươi hai cân thịt hươu và chín mươi cân xương.
Mà lúc , cả năm đều ăn nổi nữa , nhưng trong nồi vẫn còn sót một ít thịt ăn hết.
Nhờ bữa cơm , tất cả đều ngày mai thấy lẩu nữa, nhưng thịt trong nồi cũng thể lãng phí, hơn nữa còn bao nhiêu nên ngại dọn dẹp cất .
Vân Tú Lan đống thịt trong nồi, cầm một cái muôi thủng lên múc một muôi thịt thật to.
Thịt cho ai ăn, trở thành một vấn đề nan giải.
Mắt bà đảo qua một lượt bốn đang bàn, ý tứ rõ ràng, chọn lấy một để “dọn sạch chiến trường", nhưng bà vẫn quyết định dùng biện pháp ôn hòa , mấy hỏi han:
“Ai còn ăn nữa , đưa muôi cho đó.”
Bốn đó thấy đống thịt đang bốc khói nghi ngút trong muôi thủng tay Vân mẫu, trong mắt chỉ còn sự từ chối.
Lẩu dù ngon đến , thịt thơm thế nào, nhưng lúc chẳng ai thấy nó nữa, chẳng ai sẵn lòng ăn thêm miếng nào.
Dọn nốt là việc đau khổ nhất.
Ninh Tịch Nguyệt ợ một cái rõ to, cô cảm thấy thịt lên tận cổ họng , cái ợ suýt chút nữa khiến đồ ăn ăn xuống trào ngược ngoài.
Cô vội vàng cúi đầu, né tránh ánh mắt, tay trái giữ c.h.ặ.t bát, tay cầm đũa khều khều mấy hạt gia vị trong bát ăn, giả vờ như trong bát vẫn còn thịt, lắc đầu lia lịa.
“Con ăn , bát con vẫn còn đây , cho cha hoặc cả hai ăn ạ.”
Vân Tú Lan dời ánh mắt từ Ninh Tịch Nguyệt sang Ninh Hải, nhướn mày hỏi han.
“ ăn xong , cứ thong thả dùng.”
Ninh Hải, bình thường khá chú trọng quản lý biểu cảm, đầu tiên giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh, từ mũi, mắt, lông mày đến cả những nếp nhăn trán đều toát một vẻ từ chối và một chút đau khổ.
Ông đeo chiếc kính đang để một bên lên sống mũi, thậm chí còn móc từ trong túi một tờ báo mở một cách nghiêm túc, ghế đẩu còn lùi một bước, dùng hành động thể hiện ông rời bàn ăn.
Vân Tú Lan ép buộc, chuyển ánh mắt sang hai con trai bên , ánh mắt trở nên kiên định hơn.
Ninh Thanh Viễn nhanh tay che bát , cả một cái hì hì :
“Mẹ ơi, cả mới trọng thương xong, cần ăn nhiều đồ bổ ấm để tẩm bổ cho những lỗ hổng c-ơ th-ể trong thời gian thương, thịt còn cứ để cả bồi bổ thêm cho c-ơ th-ể ạ, con đang tuổi ăn tuổi lớn sức dài vai rộng nên cần ăn nữa , tranh với cả .”
Ninh Thanh Trí:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-253.html.]
là em trai , thực sự cần thiết như .
Thằng hai bất nhân thì cũng bất nghĩa thôi.
Ninh Thanh Trí , mỉm một cách thấu tình đạt lý:
“Mẹ ơi, em trai ở quê chịu khổ nhiều , ngày ngày việc nặng nhọc tốn sức, càng nên ăn nhiều hơn một chút để bồi bổ, thịt còn cứ để con và em trai giải quyết, cứ uống tiêu thực ạ, cần bận tâm .”
“Tốt , vẫn là thằng cả điều, chỗ trong nồi giao cho con và thằng hai nhé, đặc biệt là thằng hai, ăn nhiều .”
Vân Tú Lan lườm thằng hai một cái, miệng còn mắng bằng tiếng địa phương:
“Mở tay , đếm đến ba.”
Ninh Thanh Viễn sợ đến mức run lên một cái, lẳng lặng dời bàn tay đang đậy bát , và bưng bát đưa tới mặt Vân Tú Lan.
“Thế mới là đứa trẻ ngoan chứ.”
Trên mặt Vân Tú Lan lộ nụ , đổ hết một muôi thủng thịt đầy ú ụ bát Ninh Thanh Viễn:
“Ăn từ từ thôi, giúp các con múc thịt.”
Lần chỉ múc một nửa muôi thịt, Ninh Thanh Trí sảng khoái đưa bát qua đón lấy, so với muôi thịt đầy ngọn của thằng hai, hài lòng với nửa muôi hơn.
Ninh Tịch Nguyệt ở gầm bàn âm thầm giơ ngón tay cái với cả.
Gừng càng già càng cay.
Ánh mắt của cô lúc nãy rõ ràng là để hai em chia chỗ thịt trong nồi , kết quả là sự khôn vặt của hai hại chính .
Một muôi thịt to như , còn đầy ngọn, cô mà cũng thấy hãi hùng.
Ninh Tịch Nguyệt trong lòng t.ử tế mà nhạo hai, lẳng lặng móc từ trong túi hai viên thu-ốc tiêu hóa đưa cho để khích lệ.
Ninh Thanh Viễn mếu máo nhận lấy thu-ốc tiêu hóa, ánh mắt oán hận ông cả đang đắc ý, cúi đầu đống thịt trong bát đầy căm phẫn dùng đũa chọc một cái.
Dưới uy quyền của ngay đỉnh đầu, dám quá đáng, chậm chạp gắp thịt ăn, miệng nhai thịt mà lòng chảy nước mắt.
Nhà ai mà thể ăn thịt đến mức nôn thế , chỉ nhà thôi, lúc thèm thịt bao nhiêu thì bây giờ hận thịt bấy nhiêu, điều thế cơ chứ, hu hu.
Ninh Thanh Viễn nuốt miếng thịt trong miệng xuống, thấy trong bát vẫn còn nhiều thịt, nội tâm tiếp tục ròng, hu hu, thà điều còn hơn, bao giờ ăn lẩu nữa, cũng chẳng bao giờ ăn thịt hươu nữa !!
“Trong nồi hết thịt .”
Vân Tú Lan thấy vẻ đau khổ mặt , bèn đặt muôi thủng xuống thông báo cho một tin .
“Thế thì .”
Ninh Thanh Viễn và Ninh Thanh Trí thở phào nhẹ nhõm thấy rõ.
Ninh Tịch Nguyệt cũng đặt đũa xuống, thèm giả vờ khều khều hạt lạc trong gia vị nữa, dậy lấy từ ngăn tủ bát đĩa phía một hộp táo mèo khô mua ở hợp tác xã chia cho mỗi vài miếng để tiêu thực.
Ninh Hải hạ thấp tờ báo tay xuống một chút, đưa xa một chút, để lộ cái đầu, đợi thêm một lúc nữa tờ báo trong tay gấp gọn gàng nhét túi.
Sớm muộn gì cũng xong, Ninh Thanh Viễn mang tính chất trả thù quệt đống thịt còn trong bát bát nước chấm tỏi băm, một nhét hết sạch miệng, nhai mấy cái cuối cùng cũng ăn hết đống thịt trong bát.