Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:15:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhấp một ngụm nước pha táo mèo khô, cô uống luôn hai viên thu-ốc tiêu thực trong tay.”
Toàn bộ quá trình lưu loát tự nhiên, cuối cùng cô kéo một chiếc ghế qua liệt đó, bụng chướng lên, lười biếng Ninh Thanh Viễn đang ăn phiến táo mèo mà đưa hai tay .
“Anh trai , cho em thêm một viên thu-ốc tiêu thực nữa, cho em ít phiến táo mèo để thúc đẩy nhu động ruột với, no quá ."
Mà Ninh Thanh Trí đặt đũa xuống, sắc mặt hề đổi, ăn no căng , nhưng đôi tay và cái miệng thành thật biểu hiện trạng thái của :
“Em gái, cho một viên với."
“Được, đợi chút ạ."
Ninh Tịch Nguyệt lấy một lọ thu-ốc tiêu thực, bắt đầu từ bố , mỗi phát một viên, đó mỗi thêm vài miếng táo mèo, cuối cùng mỗi một gói dưỡng sinh thông lợi tiện nhỏ pha nước.
Cả nhà năm mỗi tìm một chiếc ghế tựa , miệng ngậm thu-ốc tiêu thực, đó từng chút một nhấm nháp phiến táo mèo như mài răng, thỉnh thoảng nhấp một ngụm nhỏ dưỡng sinh.
Nửa giờ , cả nhà luân phiên vệ sinh xong, bụng cuối cùng cũng dễ chịu, trướng căng, dày thoải mái, lòng cũng nhẹ nhõm.
Vân Tú Lan nửa ghế thoải mái đến mức động đậy, đống hỗn độn để bàn, bà ngước mắt :
“Thằng lớn và thằng hai rửa bát ."
“Được , nghỉ ngơi , con và cả bao thầu hết."
Ninh Thanh Viễn c-ơ th-ể thoải mái, tay chân cũng nhanh nhẹn hẳn lên, nhanh chậm thu dọn bát đũa bàn.
Ninh Thanh Trí gật đầu, cầm giẻ lau bàn, đổ nước nóng nồi để rửa bát.
Hai bận rộn đến mức mệt là gì.
Ninh Tịch Nguyệt thấy họ bận rộn xoay xở , còn vui vẻ, bèn thu hồi tầm mắt, tiếp tục thong thả uống , trò chuyện với bố .
Vân Tú Lan sang đống thịt và xương bày trong chiếc chậu gỗ lớn bên cạnh, nhíu mày, trong lòng lo lắng:
“Nguyệt Nguyệt, còn thừa nhiều thịt và xương như , chúng món gì thì nhỉ."
Đây là đầu tiên bà lo lắng vì nhiều thịt, nghĩ lúc ở nhà mua chút thịt để cải thiện bữa ăn, kết quả trong túi tiền phiếu thịt mà cũng tranh mua thịt, thực sự là khó mua, ai mà ngờ bà cũng ngày lo lắng vì thịt quá nhiều thế .
Ninh Hải nhấp một ngụm dưỡng sinh gợi ý:
“Hay là đem chỗ thịt đó hun khói, sườn cũng hun luôn, chỗ xương còn thì đem hầm nước dùng hết."
Ninh Tịch Nguyệt nuốt miếng táo mèo trong miệng xuống, đưa gợi ý của :
“Còn thể nước xốt thịt, tiện cho chúng mang ."
Cả hai ý kiến đều , Vân Tú Lan tiếp thu ý kiến của hai :
“Nghe theo hai cha con, cứ thế mà , chúng để dành ăn dần, còn thể quà Tết, sáng mai dậy là luôn."
Sau khi xác định chỗ thịt xử lý thế nào, lòng Vân Tú Lan nhẹ nhõm hẳn .
Ninh Tịch Nguyệt dứt khoát lấy chiếc đài radio của bố qua bật lên, kể chuyện.
Sau khi điều chỉnh đúng kênh, Ninh Tịch Nguyệt và bố khoan khoái ghế nhắm mắt thưởng thức, tay còn nhịp nhàng theo điệu nhạc, đầu thỉnh thoảng đung đưa một chút.
Ninh Thanh Trí và Ninh Thanh Viễn thấy âm thanh trong radio, liền tăng nhanh tốc độ rửa bát trong tay....
Sáng sớm hôm , cả gia đình cùng bận rộn thịt hun khói, xốt thịt, hầm canh, phân công hợp tác, đến buổi trưa, tất cả chỗ thịt hươu đều xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-254.html.]
Thịt hun khói bốn tảng, tổng cộng dùng ba mươi hai cân thịt, treo ở phía miệng lò để hun.
Chỗ thịt còn đều băm nhỏ thành thịt vụn xào với tương ớt.
Cuối cùng hai mươi cân thịt tươi xốt, thu hoạch mười hai cân xốt thịt.
“Phù, cuối cùng cũng xử lý xong đống thịt ."
Vân Tú Lan uống một ngụm Ninh Tịch Nguyệt bưng tới để nghỉ ngơi, trong lòng bắt đầu quan tâm đến chuyện hôn sự của Ninh Thanh Trí:
“Thằng lớn, ngày kết hôn là tổ chức đám cưới tập thể cùng với các chiến hữu khác trong đơn vị ?"
Chương 212 Đám cưới tập thể
Ninh Thanh Trí cầm giẻ lau dọn dẹp bệ bếp, đầu trả lời:
“Vâng, xác định tổng cộng tám cặp đôi mới tham gia, đến lúc đó cùng tổ chức nghi lễ, do Thủ trưởng Tôn của đơn vị chúng con chủ trì, ăn cơm tại nhà ăn của đơn vị."
“Rất , một đám cưới ý nghĩa."
Ninh Hải đang đóng xốt thịt lọ gật đầu, vui mừng cho con trai, thể cùng kết hôn với những chiến hữu từng kề vai sát cánh chiến đấu là một chuyện , sẽ là một kỷ niệm .
“Có đơn vị các con lo liệu thì yên tâm ."
Vân Tú Lan cũng khá vui vẻ, ở đây họ đất khách quê , cũng tiện, đơn vị lo liệu đám cưới chỉ thể hơn họ tự , còn tiết kiệm ít việc.
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn từng thấy qua, đối với đám cưới trong quân đội tràn đầy tò mò, sẽ trông như thế nào....
Ba ngày , Ninh Tịch Nguyệt với tư cách là đến đơn vị tận mắt chứng kiến đám cưới tập thể trong truyền thuyết.
So với tiệc cưới tự tổ chức trong thời đại , đám cưới tập thể trong quân đội càng khiến khó quên hơn.
Đó là một cảnh tượng khá chấn động.
Trong hội trường nơi diễn đám cưới, cũng dán chữ “Hỷ", bên trong còn treo băng rôn chúc mừng, bục giảng còn quây quanh bởi những bông hoa lớn bằng lụa đỏ, bàn còn đặt một lượng kẹo hỷ, hạt dưa và nước pha sẵn.
Tám cặp đôi mới đều mặc quân phục mới tinh, đeo hoa đỏ lớn, khuôn mặt mỗi cặp đều rạng rỡ như hoa.
Mà các em đồng chí trong đơn vị đều mặc quân phục màu xanh lục, chúc mừng họ, reo hò vì họ, vui mừng cho họ.
Lúc Ninh Tịch Nguyệt đến chính là cảnh tượng biển màu xanh lục cho chấn động.
Đám cưới còn bắt đầu, mắt cô thẳng .
Hạo nhiên chính khí ngút trời, khi kết hôn sự chúc phúc của nhiều chiến sĩ bảo vệ đất nước như thì thực sự hạnh phúc, một đám cưới như thế đúng là cả đời khó quên.
Ninh Hải và Vân Tú Lan với tư cách là phụ còn chút quy trình , bận rộn .
Hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn thể coi là rảnh rỗi, bèn một bên c.ắ.n hạt dưa và ăn kẹo hỷ, thưởng thức đám cưới mắt.
“Em gái, đám cưới của cả tuyệt quá, náo nhiệt thật, còn nhiều cộng sự cùng kề vai chiến đấu chúc phúc như ."
Ninh Thanh Viễn thấy nhiều đồng chí quân nhân như thế, trong lòng xúc động gì sánh nổi, còn kích động hơn cả chú rể là cả.
Ninh Tịch Nguyệt bốc một nắm hạt dưa trong tay c.ắ.n, tán thành gật đầu:
“ là tuyệt vời, đám cưới như thế mới khó quên, cả đời đều nhớ kỹ, hạnh phúc quá, em cũng thấy ngưỡng mộ ."