Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 277
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:18:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế , sắp xếp đưa hai về thị trấn, an hơn."
Thân phận của Ninh Tịch Nguyệt đặc thù, Lý đồng chí yên tâm, gặp chuyện hôm nay nữa, càng coi trọng, cho phép xảy bất kỳ bất trắc nào, nếu thể ăn với cấp .
“Vậy thì cảm ơn Lý đồng chí."
Ninh Tịch Nguyệt kéo Cẩu Đản phía , Lý đồng chí tiếp tục :
“Lý đồng chí, còn đứa trẻ nữa, là của đội chúng , thể giúp gọi điện liên lạc với đội chúng một tiếng , để họ đừng lo lắng, bên sẽ đưa về."
“Cô theo ."
Lý đồng chí thoáng qua Cẩu Đản đang rụt rè, đó gật đầu.
Ninh Tịch Nguyệt chào hai một tiếng, bảo đợi một lát, đó dẫn Cẩu Đản theo Lý đồng chí tới văn phòng điện thoại, cô báo s-ố đ-iện th-oại của đội, Lý đồng chí giúp .
Đợi một lát, trong điện thoại truyền giọng sang sảng của đội trưởng:
“Alo, ai đó."
“Chào ông, bộ vũ trang huyện, đứa trẻ tên Cẩu Đản của đội các ông tìm thấy , sẽ do Ninh đồng chí của đội các ông đưa về."
Lý đồng chí xong câu đợi phản ứng của đội trưởng đưa điện thoại cho Ninh Tịch Nguyệt.
“Đội trưởng, là cháu Tịch Nguyệt đây, cháu ngắn gọn thôi, chú với chú An Quốc một tiếng, Cẩu Đản đang ở bộ vũ trang huyện an , cháu lập tức đưa em về."
“Tịch Nguyệt, thật ?
Cẩu Đản thực sự tìm thấy ."
Trong điện thoại truyền tiếng kích động của đội trưởng.
“Tìm thấy , Cẩu Đản đây gọi một tiếng ."
Ninh Tịch Nguyệt đặt điện thoại bên tai Cẩu Đản.
“Cẩu Đản, là cháu ?"
Đội trưởng cẩn thận gọi, giọng mang theo kỳ vọng.
Tiểu Cẩu Đản thấy giọng quen thuộc, đỏ hoe mắt hét lớn:
“Chú Hữu Vi, cháu là Cẩu Đản đây."
“Ôi, , ngoan ngoãn theo chị Tịch Nguyệt của cháu về nhà, chú với bố cháu một tiếng."
Đội trưởng vui vẻ cúp điện thoại, cửa tìm đạp xe lên thị trấn thông báo dọc đường, nghĩ một lúc văn phòng gọi điện cho công xã và đồn công an, nhờ thông báo giúp một tiếng.
Lúc , vợ chồng Triệu An Quốc vẫn đang dẫn theo nửa đội điên cuồng tìm kiếm ở thị trấn và vùng lân cận, chỉ hận thể đào xới thị trấn lên ba thước.
Còn một bộ phận theo của đồn công an tới bến xe tìm kiếm dọc theo quỹ đạo di chuyển của xe khách, điều đáng tiếc là vẫn tìm thấy .
“Cẩu Đản, con ở , con trai của ơi, Cẩu Đản."
Hòe Hoa thẩm bệt xuống đất, suy sụp lớn, tát từng cái thật mạnh mặt , mặt đ-ánh đỏ bừng, đôi mắt tuyệt vọng rơi lệ, đ-ánh tự trách.
“Đều tại , nên đưa con lên thị trấn, nên tin tưởng khác, vệ sinh cái gì chứ, đều tại , là với Cẩu Đản, tim gan của ơi, con mau về , hức...."
Dương Liễu thẩm thở dài một tiếng, tới kéo tay bà , ngăn bà tiếp tục đ-ánh , và khuyên nhủ:
“Hòe Hoa, đừng đ-ánh nữa, trách thì trách đám buôn đáng ch-ết , ai mà mụ đàn ông đó là , em phấn chấn lên, Cẩu Đản còn đang chờ chúng tìm nó."
Bà mà thấy đau lòng, ôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-277.html.]
Đó là đứa trẻ bà lớn lên, vợ chồng Hòe Hoa khó khăn lắm mới đứa con, bảo bối Cẩu Đản đến mức nào cả đội bọn họ đều thấy rõ.
Chỉ trong nháy mắt vệ sinh mà Cẩu Đản mất tích, vợ chồng Hòe Hoa đây.
“Hòe Hoa, em gục ngã, Cẩu Đản là đứa trẻ phúc, nhất định sẽ bình an trở về"
“, gục ngã, Cẩu Đản của còn đang chờ , nhất định tìm Cẩu Đản, Cẩu Đản của là đứa trẻ ngoan ngoãn như , dừng ."
Hòe Hoa thẩm nhanh nhẹn dậy, dùng tay áo lau sạch nước mắt:
“Tiếp tục tìm, tìm từng nhà một, nhất định sẽ tìm thấy."
Lúc đồng chí họ Tôn trong đồn công an vẫy tay vui mừng hét lớn:
“Có tin tức của Cẩu Đản , bộ vũ trang huyện gọi điện tới, tìm thấy một nhóm trẻ em, trong đó một đứa tên Cẩu Đản."
Hòe Hoa thẩm thấy tên Cẩu Đản, kích động nắm lấy tay Dương Liễu thẩm, tìm kiếm sự khẳng định:
“Nhất định là Cẩu Đản nhà em, nhất định là , Dương Liễu, nhất định là Cẩu Đản nhà em."
“Phải, nhất định là ."
Dương Liễu thẩm thuận theo lời bà mà gật đầu, trong lòng bà cũng kỳ vọng như , hy vọng là Cẩu Đản của bọn họ.
Cùng lúc đó, cán sự họ Lý quen với đội trưởng ở công xã hớn hở chạy tới thông báo.
“Cẩu Đản của đội các tìm thấy , nãy Trương Đại Vi gọi điện tới, là Ninh Tịch Nguyệt thanh niên tri thức của đội các đang đưa đứa trẻ về ngay đây, các cần lo lắng."
Dương Liễu thẩm thấy tên Ninh Tịch Nguyệt thì kích động khôn xiết nắm tay Hòe Hoa thẩm:
“Hòe Hoa thấy , Tịch Nguyệt đưa Cẩu Đản về , Cẩu Đản tìm thấy , các mau với những khác một tiếng, cần tìm nữa."
“Được ."
Những khác trong đội thấy tin đều tươi chạy khắp nơi báo cho .
“Tìm thấy , tìm thấy , tạ ơn trời đất, Tịch Nguyệt ở đó là yên tâm ."
Cực bi thành cực hỷ khiến Hòe Hoa thẩm xong liền ngất xỉu trong lòng Dương Liễu thẩm.
“Hòe Hoa."
Dương Liễu thẩm sợ hãi vội vàng dùng tay thử thở, bấm nhân trung, phát hiện chỉ là ngất gì đáng ngại mới yên tâm.
Dương Liễu thẩm và bạn đồng hành đưa Hòe Hoa thẩm ngất xỉu tới cổng công xã yên tâm đợi về.
Chương 232 Gió tuyết sắp đến, lòng về nhà
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đưa Cẩu Đản xe của bộ vũ trang huyện tới cổng công xã, bên ngoài đầy , tất cả đều ngóng trông ngã tư thông đường từ công xã, chiếc xe của họ lái tới cũng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Thậm chí còn ghét bỏ vì chiếc xe chắn mất tầm của họ ngã tư phía .
Cô một chút, là của đội họ, cùng chính là nhà Cẩu Đản, chú An Quốc cứ vươn cổ ngóng .
Có thể là một nhà nạn cả đội cùng giúp đỡ, thời khắc mấu chốt trong đội vô cùng đoàn kết.
Ninh Tịch Nguyệt Cẩu Đản đang trong lòng ngủ say sưa, vẫn nỡ đ-ánh thức bé.
Đã ngủ mà một tay vẫn túm lấy vạt áo cô buông, lăn lộn cả ngày, Cẩu Đản cũng mệt lả , cứ để bé ngủ .
Sau khi xe dừng hẳn, Ninh Thanh Viễn cầm tất cả hành lý lên tay :
“Em gái, để cầm hành lý cho, em chỉ cần bế đứa trẻ là , em cứ đó, xuống mở cửa giúp em."