Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 313
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:19:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dì Thẩm, dì đừng lo cho tụi cháu, tụi cháu gò bó , hai em cháu sắp ăn một bữa cơm thịnh soạn thế của dì thì gì mà gò bó chứ."
Ninh Tịch Nguyệt đùa.
“Không gò bó là , thường xuyên đến nhà dì Thẩm ăn cơm nhé, bữa cơm hôm nay còn là nhờ phúc của hai em cháu đấy, giúp dì cán vỏ bánh giúp dì gói sủi cảo, còn giúp dì thổi lửa phụ bếp nữa."
Thẩm Thanh Hà chỉ hai đĩa thịt hun khói bàn hì hì :
“Ngay cả thịt hun khói cũng là do hai cháu mang đến, hai cháu đừng để ý chuyện dì dùng thịt các cháu mang đến để tiếp đãi ngược các cháu nhé, thực sự là ngửi miếng thịt thơm quá, thèm chịu nên nấu lên nếm thử một chút."
“Dì Thẩm nếu thích ăn thì cháu mang qua cho dì, chỗ cháu vẫn còn một hai miếng, đều là em gái cho cháu cả, nhưng khẩu vị khác miếng một chút, là thịt hun khói vị tê cay, dì thích ."
Ninh Thanh Viễn những lời bùi tai.
Thẩm Thanh Hà xong trong lòng vui, cả tươi rạng rỡ.
“Tấm lòng của các cháu dì nhận, nhưng các cháu cứ giữ mà ăn, đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn nhiều đồ bổ dưỡng , ở nông thôn khổ hơn trấn , càng ăn uống t.ử tế một chút, để bản chịu thiệt, ?"
“Tụi cháu ạ dì Thẩm."
Hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đáp lời.
Trước cửa phòng khách, Lý Hiểu Đông dắt em gái áp sát cửa ngó nghiêng ngoài sân, áp sát cửa thấy động tĩnh ở cổng lớn, kỹ , chính là họ đang chờ đợi.
“Mẹ ơi, bố và chú hai về đến nhà , chúng thể khai cơm ."
“Thanh Hà, về đây."
“Chị dâu, mau xem miếng thịt bò xử lý thế nào."
Một giọng trầm hùng và một giọng trẻ trung lanh lảnh đồng thời vang lên.
Ninh Tịch Nguyệt thấy giọng cảm thấy quen tai, theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy một vô cùng quen thuộc tay xách một miếng thịt đỏ tươi .
Thật , cứ ngỡ là cảnh tượng ngượng ngùng, hóa là buổi họp mặt quen.
Chương 262 Bí quyết tăng chiều cao?
“Đồng chí Lý?"
Anh em Ninh Thanh Viễn thấy thì kinh ngạc hô lên.
Thật ngờ chú hai của dì Thẩm chính là đồng chí Lý, đây đúng là ứng với câu , trong cuộc sống cũng bất ngờ, cũng sự trùng hợp.
Quá đỗi tình cờ, quan hệ lắt léo như , đây chính là sức mạnh của các mối quan hệ thông gia ở Trung Quốc ?
“Đồng chí Tịch Nguyệt, Thanh Viễn, lâu gặp."
Lý Phong mỉm gật đầu, mặt hề tỏ bất ngờ khi thấy quen ở đây, ngay từ lúc gặp Lý Hiểu Đông bé hôm nay một chị Tịch Nguyệt và một Thanh Viễn đến chơi, một cái tên trùng lặp thể cùng một , nhưng cả hai tên đều trùng lặp, còn là em thì chắc chắn là những quen .
Ninh Thanh Viễn thực sự bất ngờ cái duyên ngày hôm nay:
“Anh Lý, hôm nay tụi đúng là tình cờ thật, khách mà cũng gặp , thật khiến ngạc nhiên quá."
“Em còn tưởng nhầm cơ."
Ninh Tịch Nguyệt giọng quen thuộc suýt chút nữa tưởng lầm.
“Mọi quen ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-313.html.]
Ánh mắt Thẩm Thanh Hà đảo qua đảo giữa ba , tò mò hỏi.
“Quen ạ, tụi cháu quen lâu , dì Thẩm, dì xem chúng thế là duyên , dì là bạn của dì Lâm, đồng chí Lý là bạn của cháu và hai, đồng chí Lý là chú hai của dì, cái duyên thực sự là nổi nữa, cháu từng thấy sự trùng hợp nào hơn thế ."
“ là duyên thật, nhưng nếu bàn về sự tình cờ thì còn chuyện tình cờ hơn nữa đấy."
Thẩm Thanh Hà khẽ lẩm bẩm một một câu, những khác đều rõ.
“Cái gì cơ?
Mẹ, gì thế?
Khi nào chúng mới ăn cơm đây, thức ăn sắp nguội hết ."
Lý Hiểu Đông nhắc nhở, mắt rời khỏi đĩa thịt hun khói và sủi cảo bàn, tâm trí dồn hết việc ăn uống, sự tình cờ đều quan trọng bằng việc ăn cơm.
“ đúng, chúng ăn cơm , ăn cơm xong xuống thong thả chuyện."
Lý Xuân Lai là ngoài cuộc trái mãi tìm chỗ chen lời, thấy lời con trai liền lập tức mời xuống ăn cơm.
“Hay là chúng xào một ít thịt bò ăn nhé?"
Đồng chí Lý giơ miếng thịt tay lên mặt .
“Mọi cứ ăn , để chị xào."
Thẩm Thanh Hà dậy định nhận lấy miếng thịt thì Ninh Tịch Nguyệt bên cạnh kéo tay ngăn , ấn bà xuống.
“Đừng ạ, dì Thẩm cần xào nữa , chỗ đủ nhiều , chúng xuống ăn sủi cảo thôi, cháu mong chờ món sủi cảo chúng gói chiều nay lâu lắm ."
“ đấy dì Thẩm, cần phiền ạ."
Ninh Thanh Viễn chân thành bà gật đầu.
“Được , ăn cơm thôi, bận rộn nữa, mau nếm thử , thịt hun khói là do hai bạn nhỏ mang đến đấy, sủi cảo cũng là chúng cùng gói."
Thẩm Thanh Hà thuyết phục nên xuống bắt đầu mời ăn cơm, và giới thiệu với các món ăn bàn.
Bữa tối bận rộn cả buổi chiều cuối cùng cũng bắt đầu.
Hai đứa trẻ ăn uống nghiêm túc nhất, mặc kệ lớn gì, đều liên quan đến chúng, chỉ cần yên lặng ăn sủi cảo trong bát và thịt rau bàn.
Không hề phân tâm.
Những lớn khác thỉnh thoảng cũng trò chuyện vài câu, phần lớn đều đang tập trung ăn uống, đều là những quen nên đều thoải mái, cũng coi như đạt mong khách chủ cùng vui của Ninh Thanh Viễn theo một cách khác.
Sau bữa tối, ai về, tất cả trò chuyện, Lý Hiểu Đông lén lút đến bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn hỏi nhỏ.
“Anh, chị, chị cách gì để tăng chiều cao , thể cho em ạ?
Em cũng cao lên."
Chị cao hơn bé gần một cái đầu , càng cao hơn nữa, nếu bé mà cao bằng trai lớn thì bé chẳng sợ ai gì nữa, trực tiếp dùng chiều cao để lờ bọn họ .
Lý Hiểu Đông tuy hoạt bát, xởi lởi nhưng một điểm bận tâm chính là tự tin về chiều cao của , một bé mười hai tuổi cao một mét ba lăm, cao cao mà lùn cũng lùn.
So với các bạn cùng trang lứa thì lùn hơn vài cm, thỉnh thoảng vài bạn cứ lấy chuyện chiều cao trêu chọc bé, bề ngoài bé tỏ quan tâm nhưng những lời đó đều để trong lòng, âm thầm tìm kiếm bí quyết tăng chiều cao.
Nếu ai ăn gì để cao lên, dù khó ăn đến mấy bé cũng sẵn sàng nếm thử, chỉ để cao lên tát mặt lũ bạn đó.