Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:22:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những đó vốn dĩ Ninh Tịch Nguyệt dọa cho sợ , thấy lời của đội trưởng liền lượt xin , chỉ sợ chậm một bước Ninh Tịch Nguyệt vung d.a.o đắc tội đội trưởng chia thịt.”

 

Hoàng đội trưởng Ninh Tịch Nguyệt đang thu dọn hòm xiểng cũng theo xin cùng:

 

“Bác sĩ Ninh, thật xin cô, là quản giáo nghiêm, hy vọng cô đừng để bụng.”

 

Đám lẻo mép nhiều lời , mấy đại đội mới một kỹ thuật giỏi thế , chuyện nếu đắc tội bác sĩ Ninh thì gia súc trong đội sinh bệnh tìm ai bây giờ.

 

“Dạ, ạ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt cần thiết để tâm đến những liên quan, loại chẳng , cô chỉ đơn thuần dọa đám tích khẩu đức một chút thôi.

 

Hoàng đội trưởng xin xong thấy cô thực sự chấp nhặt thì một trái tim mới buông xuống, đám đáng ghét thì thấy phiền não:

 

“Đi , tất cả cút hết cho , đừng ở đây gây vướng víu.”

 

Câu của Hoàng đội trưởng dứt, tất cả đều tản , dám ở lâu.

 

“Bác sĩ Ninh, mời lối , thù lao tay nghề của cô chuẩn sẵn sàng .”

 

Hoàng đội trưởng thấy Ninh Tịch Nguyệt thu dọn xong đồ đạc, liền mời Ninh Tịch Nguyệt về phía căn phòng bên cạnh.

 

“Làm phiền bác quá.”

 

Ninh Tịch Nguyệt đeo chiếc gùi nhỏ mang theo lên, khoác hòm thu-ốc, theo Hoàng đội trưởng nhận thù lao tay nghề của cô.

 

Bình thường ngoài khám bệnh cho hoặc chữa cho gia súc, thù lao tay nghề nhận nếu là tiền thì nộp lên đội một phần, nếu là đồ vật hoặc đồ ăn thì cần nộp.

 

Đây coi như là phúc lợi ẩn của Ninh Tịch Nguyệt với tư cách là bác sĩ chân đất.

 

Cho nên hôm nay gà con thuộc sở hữu cá nhân cô, cứ đường đường chính chính mang về là .

 

Hoàng đội trưởng đưa cô đến một căn phòng ấm, bên trong chính là nơi ấp gà con của đội bọn họ.

 

Ninh Tịch Nguyệt bước liền cảm nhận một luồng khí nóng ập về phía , tiếp đó chính là thấy tiếng gà con kêu chiêm chiếp, từng dãy từng dãy chuồng gà xuất hiện mắt cô, bên trong là gà con mới mọc lông tơ, hai ba con gà mới to bằng một bàn tay cô.

 

“Bác sĩ Ninh, phía bên bộ đều là mới ấp , còn quá nhỏ, dễ nuôi lắm.”

 

Hoàng đội trưởng chỉ lũ gà con bên ngoài giới thiệu, xong về phía bức rèm vải ngăn cách tận cùng bên :

 

“Cô theo , gà trong căn phòng ấp hai mươi ngày , lông tơ rụng hết, dễ sống hơn.”

 

Ninh Tịch Nguyệt theo , bên trong thấy một ông lão, cô với ánh mắt hằn học sắc mặt khó coi.

 

Nhìn mà cô thấy khó hiểu, cô chọc ghẹo gì , trong đội những kỳ quặc nhỉ.

 

Ông lão lớn tuổi, chỉ là sắc mặt khó coi, Ninh Tịch Nguyệt quản ông , tiếp tục xem gà.

 

“Lão Lưu, ông ngoài xem lũ gà con , đến giờ cho ăn .”

 

Hoàng đội trưởng thấy dáng vẻ ông sợ ông bậy, bèn đuổi ngoài.

 

Lão Lưu sắc mặt hầm hầm, nhưng cũng lời ngoài.

 

Người , Hoàng đội trưởng ha hả với Ninh Tịch Nguyệt:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-332.html.]

“Lão già đó đang giận đấy, bác sĩ Ninh, gà con trong cô cứ tùy ý chọn lựa.”

 

Vốn dĩ Hoàng đội trưởng chọn sẵn ba con gà , nhưng khi xem kỹ thuật của Ninh Tịch Nguyệt, ông để Ninh Tịch Nguyệt tự chọn lựa, coi như lấy lòng một chút, tìm giúp đỡ cũng tiện hơn, cũng dễ mở miệng hơn.

 

“Cảm ơn Hoàng đội trưởng, cháu khách sáo ạ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt xong, thực sự khách sáo mà chọn gà con.

 

Gà con ở đây đúng là lớn hơn gà con bên ngoài nhiều, một con to bằng lòng bàn tay cô, ước chừng nặng hai lạng rưỡi.

 

chọn con lớn nhất, chọn trong đám gà ba con hợp nhãn, ba con trông tinh , còn mã.

 

Một con màu lông sáng sủa, cằm một nhúm lông đen là gà trống, một con gà mái đen tuyền, và một con gà mái lông tạp đen vàng.

 

“Cô chọn thế đều nhỏ quá, .”

 

Hoàng đội trưởng thấy cô chọn xong gà con đều lắm, sốt sắng đích bắt cho cô một con gà mái nhỏ màu vàng đất loại lớn bỏ .

 

Ninh Tịch Nguyệt con gà con bỏ nhướng mày Hoàng đội trưởng.

 

“Nuôi gà dễ hao hụt, gà cô chọn nhỏ quá, sợ cô nuôi sống , đưa thêm cho cô một con, cuối cùng kiểu gì cũng sống một con.”

 

Hoàng đội trưởng Ninh Tịch Nguyệt đôn hậu bổ sung thêm một câu.

 

“Cảm ơn Hoàng đội trưởng, thì lấy con gà lông tạp đổi ạ, cháu tin là cả ba con gà đều thể lớn lên khỏe mạnh.”

 

Ninh Tịch Nguyệt bắt con gà lông tạp đen vàng đó , để con gà Hoàng đội trưởng bắt coi như nể mặt ông.

 

Quy định ngầm mỗi nhà nuôi tối đa ba con gà cô , bất kể Hoàng đội trưởng tâm tư gì, cô đều định để lời tiếng , nên là ba con thì là ba con.

 

Hoàng đội trưởng đột nhiên nhớ quy định ngầm , đội bọn họ là hộ lớn nộp gà nhiệm vụ, vì thế nhà nào cũng lén nuôi thêm một con gà, bên đều mắt nhắm mắt mở cho qua, cho nên ông mới nhất thời nhớ chuyện .

 

Ông hối hận vỗ trán một cái:

 

“Xem cái đầu óc của , , thì thế , đưa cô hội quân với Trương đội trưởng của đội các cô, bên đó chắc ông cũng xong .”

 

Ninh Tịch Nguyệt gật đầu đồng ý, lấy miếng vải che miệng gùi , dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t, ngăn gà con bên trong bay ngoài.

 

Làm xong việc, cô đeo gùi lên, khoác hòm thu-ốc, theo Hoàng đội trưởng rời khỏi căn phòng , ngoài.

 

Vừa mới vén rèm lên, Hoàng đội trưởng thấy lão Lưu ở căn phòng bên ngoài đang tựa nghiêng chuồng gà, sắc mặt trắng bệch, môi còn giọt m-áu.

 

Chương 279 “Cứt lừa”

 

“Lão Lưu—”

 

Hoàng đội trưởng biến sắc, hớt hải chạy qua đỡ .

 

Lão Lưu mắt một tay ôm trán, một tay ôm tim, môi mấp máy phát tiếng rên rỉ yếu ớt, ý thức cũng dần mơ hồ, trán là những giọt mồ hôi li ti dày đặc.

 

Ninh Tịch Nguyệt chạy qua, bắt mạch cho lão Lưu, xem xét tình hình.

 

Hoàng đội trưởng lúc mới nhớ cô gái nhỏ mắt chỉ thiến lợn mà còn là bác sĩ chân đất của đội Đại Liễu, cả một đội yêu mến, cô ở đây giúp lão Lưu khám bệnh, chắc lão Lưu sẽ xảy chuyện gì lớn .

 

lão Lưu đây như , ông vẫn lo lắng, chăm chú biểu cảm của Ninh Tịch Nguyệt, kết quả chẳng gì, mặt cô vô cùng nghiêm túc, căn bản chút biểu cảm thừa thãi nào, chút gì đó thật khó.

 

 

Loading...