Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 333
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:22:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ninh Tịch Nguyệt một lời bắt đầu ch-ữa tr-ị cho lão Lưu, từ trong hòm thu-ốc lấy một gói kim châm, khi cây kim nhỏ dài sắp đ-âm xuống lão Lưu, Hoàng đội trưởng lo lắng thôi, dùng cây kim dài thế , lão Lưu rốt cuộc thế , nghiêm trọng ?”
Hoàng đội trưởng dám ngắt quãng việc điều trị của Ninh Tịch Nguyệt vì sợ hỏng việc, trong lòng giày vò, trán chính cũng dọa cho toát một lớp mồ hôi mỏng, lo lắng hỏi nhỏ:
“Bác sĩ Ninh, lão Lưu , chuyện gì lớn chứ ạ.”
“Nói lớn lớn nhỏ nhỏ, hạ đường huyết cộng thêm huyết áp cao, vị đại gia tối qua và sáng nay chắc đều ăn cơm, dẫn đến phát bệnh hạ đường huyết, cộng thêm trong lòng u uất, nổi giận một cái, tức đến mức huyết áp của chính tăng cao lên một chút, may mà huyết áp tăng bao nhiêu, vẫn nghiêm trọng lắm, đợi cháu châm cho vài mũi là thể tỉnh , khôi phục ý thức thôi ạ.”
Ninh Tịch Nguyệt ngừng tay, một tay châm kim cho ông lão, một tay từ trong túi móc hũ đựng viên mè đen đưa cho Hoàng đội trưởng bảo ông cầm .
“Nói là lão Lưu đói cộng thêm tức đến mức thành thế .”
Hoàng đội trưởng cầm hũ thu-ốc ngẫm nghĩ về những lời Ninh Tịch Nguyệt .
Lão Lưu chả lẽ vẫn luôn giận ông chuyện mời con trai của ông thầy thú y già đội Đại Hòe đến thiến lợn mà sang đội Đại Liễu mời bác sĩ Ninh trẻ tuổi đến thiến lợn .
Vì chuyện mà tức đến mức cơm cũng chẳng ăn, hôm nay lão Lưu vẫn luôn hầm hầm, nãy ông bảo ông lão ngoài xem gà, ông lão dường như càng giận hơn.
Hoàng đội trưởng sắc mặt , lão Lưu cũng thật là bướng bỉnh, vì chuyện của khác mà tức chính , quá yêu quý c-ơ th-ể .
Không , thể để lão Lưu xảy chuyện, chuyện ông ít nhiều cũng trách nhiệm.
Nghĩ đến đây, Hoàng đội trưởng đặt thu-ốc lên đùi, hai tay chắp khẩn thiết Ninh Tịch Nguyệt :
“Bác sĩ Ninh, lão Lưu trông cậy cô cả đấy, ông lão còn nuôi một đứa cháu nội nhỏ, cả nhà chỉ còn mỗi ông và cháu nội sống nương tựa , lão Lưu nếu mà , đứa cháu sáu tuổi của ông bây giờ, bình thường đều để ông giúp nuôi gà ở đây, việc nhẹ nhàng hơn chút, còn thể chăm sóc đứa trẻ kiếm miếng ăn, hôm nay thế ước chừng là đang giận .”
Hoàng đội trưởng chậm rãi kể nguyên do.
“Không giấu gì cô, ông mời con trai của ông thầy thú y già ở đội bên cạnh các cô đến thiến lợn, ông thầy thú y già đó từng cứu mạng cháu nội ông , nhưng vì đàn lợn của đội mời, cho nên hôm nay ông thấy cô mới xị mặt như , hếch lỗ mũi lên mà thở.”
Cô bảo cái lão già thấy cô là mắt mắt mũi mũi, hóa là cho rằng cô cướp mất việc của con trai ân nhân cứu mạng, kiếm mất phần thù lao .
là một lão già bướng bỉnh xả vì khác, chuyện nếu cô và Hoàng đội trưởng ở bên trong chọn gà lâu thêm một lát nữa thì ông lão toi đời .
Ninh Tịch Nguyệt rút kim , ông lão mắt thong thả tỉnh , mí mắt động đậy, ý thức mờ mịt cũng dần về.
“Hoàng đội trưởng cần lo lắng ạ.”
Ninh Tịch Nguyệt hiệu cho ông ông lão:
“Nhìn xem, chẳng tỉnh , chuyện cỏn con thế , vì khác mà ảnh hưởng đến sức khỏe của chính , để bạn bè lo lắng, Hoàng đội trưởng cứ yên tâm ạ, nghĩ nhiều quá ảnh hưởng đến sức khỏe, c-ơ th-ể còn nữa thì bao nhiêu việc cũng chẳng nổi .”
Ninh Tịch Nguyệt một lời đôi ý thoáng qua ông lão đang động đậy mí mắt nhưng mở mắt mà giả bộ tỉnh.
Lão Lưu hiểu lời , tự nhiên mở hai mắt , còn ngại ngùng dám Ninh Tịch Nguyệt.
Hoàng đội trưởng thấy ông lão đang đỡ động đậy, mắt mở :
“Lão Lưu, ông tỉnh , quá, ông sợ ch-ết khiếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-333.html.]
“Đỡ một tay.”
Lão Lưu là chống tay xuống đất loay hoay dậy, Ninh Tịch Nguyệt đè một cái, giọng điệu nghiêm khắc:
”Đừng cử động lung tung, sống nữa , nuôi cháu nội nữa hả?”
Lão Lưu thấy câu mới ngừng loay hoay, ngoan ngoãn chiếc ghế đẩu Hoàng đội trưởng giúp ông chuyển tới, cúi đầu dám Ninh Tịch Nguyệt.
Ninh Tịch Nguyệt quản ông , nhận lấy hũ thu-ốc từ tay Hoàng đội trưởng, từ bên trong móc năm viên mè đen đưa tới mặt lão Lưu.
“Ăn .”
Lão Lưu đầu óc choáng váng, mắt già hoa lên, thấy mắt một nắm đồ đen thùi lùi thì tưởng là cái thứ cứt lừa đó, dám đưa tay , mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.
(Phía đính kèm một tấm hình, nếu đang ăn cơm, xin hãy tự lướt qua)
Thứ “viên mè đen” trong mắt lão Lưu như hình minh họa
“Lão Lưu, ông cứ ngoan ngoãn lời bác sĩ Ninh , nếu cô cứu ông, bây giờ ông chắc chắn vẫn đang hôn mê bất tỉnh đấy, cô bảo ông ăn thì cứ ăn , hại ông , sống thì cầm lấy mà ăn.”
Hoàng đội trưởng giật lấy mấy viên mè đen trong tay Ninh Tịch Nguyệt nhét tay lão Lưu, giọng điệu chút hận sắt thành thép.
Lão Lưu rụt rè cầm lấy một viên, mắt nhắm , từ từ đưa lên miệng.
“Viên mè đen, độc ch-ết ông , yên tâm mà ăn , thứ còn đắt hơn cả kẹo sữa Đại Bạch Thố đấy, ai mà nỡ dùng thứ thế để độc ông chứ.”
Ninh Tịch Nguyệt thấy cái lão già bướng bỉnh đúng là tức chỗ nào trút, cái động tác do dự cứ như là thứ đồ cô đưa cho để hại ông .
Nói xong câu , giải tỏa chút bực bội trong lòng xong, nể tình ông là bệnh nhân, cô ôn tồn tiếp:
“Ông một hai bữa ăn cơm, c-ơ th-ể suy dinh dưỡng, đói đến mức ngất xỉu mới lạ, ông ch.óng mặt đau đầu, buồn nôn đều là do hạ đường huyết, ăn mấy viên mè đen cho đỡ đói.”
Ơ, thực sự là ngọt, cứt lừa.
“Cảm ơn.”
Lão Lưu cảm nhận vị ngọt trong miệng, cảm nhận lòng của Ninh Tịch Nguyệt, lý nhí một tiếng cảm ơn, chần chừ nữa mà cầm viên mè đen nhỏ nhẻ ăn, ăn ba viên thì ăn nữa, nắm c.h.ặ.t hai viên mè đen còn trong tay, nhét túi áo.
“Bảo ông ăn chứ bảo ông để dành .”
Ninh Tịch Nguyệt day day trán , bất lực .
Thật sự từng thấy bệnh nhân nào lời như , vẫn là các chú các thím ở đội Đại Liễu hơn, đều lời cô, cô gì là nấy, khó giao tiếp thế .
Hoàng đội trưởng nắm lấy tay lão Lưu cùng khuyên nhủ:
“Lão Lưu, mau ăn , bọn sốt sắng chữa bệnh cứu ông, ông coi gì, nghĩ đến đứa cháu nội nhỏ của ông , ông giữ gìn sức khỏe, nó còn nhỏ thế bây giờ.”