Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 469
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:30:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tịch Nguyệt nhắc nhở:
“Lúc thi nếu căng thẳng cũng thể nhấp một ngụm, nhưng uống nhiều, tránh việc buồn tiểu."
“Đã ."
Lúc , cánh cổng đóng c.h.ặ.t từ bên trong mở , bác bảo vệ ở cổng cầm một cái loa lớn hét lên:
“Mời các thí sinh thể trường ."
“Ting, hệ thống 3333 bắt đầu phòng công chính liêm minh, hệ thống bật chế độ ngủ đông."
Trước khi chế độ ngủ đông, Tiểu Rùa tranh thủ cơ hội một giây, để lời dặn dò.
“Ký chủ mến, hãy cố gắng lên, chúng hãy thi lấy một trạng nguyên thi đại học tỉnh về nhé, Tiểu Rùa tin là em , một bước đây, tớ sẽ mà."
Biết .
Tiểu Rùa đây là một lòng nhớ đến việc khi cô thi đậu trạng nguyên tích trữ đầy năng lượng để thăng cấp ngoài chơi bời đây mà.
Sau khi thăng cấp thể sống động hoạt động ở thế giới bên ngoài, ăn đồ ăn, hèn chi cái gọi là phòng công chính liêm minh đó xuất hiện.
“Thống t.ử?"
Ninh Tịch Nguyệt thử gọi một tiếng trong não.
Quả nhiên chút phản hồi nào, hình chiếu ảo của Tiểu Rùa cũng biến mất thấy nữa.
Chỉ thể thấy một mốc thời gian và biểu tượng thời tiết tuyết nhỏ để cô hệ thống vẫn tồn tại.
Vì bản , vì Tiểu Rùa bầu bạn với cô bấy lâu nay, cô đều nỗ lực thi lấy tốp ba tỉnh, tranh thủ thi lấy hạng nhất.
Ninh Tịch Nguyệt thở hắt một , tĩnh tâm , theo dòng bước trường học.
Phòng thi của bốn họ đều ở cùng một lớp học, do đó đến cửa tòa nhà dạy học là tách .
“Anh hai, cố lên, nhất định ."
Ninh Tịch Nguyệt đưa dụng cụ thi và thẻ dự thi cho hai, riêng biệt cổ vũ cho một câu, đó sang Lý Đại Đảm và Vương Kiến Đông:
“Các đều cố lên, tin tưởng bản , đừng căng thẳng."
“Ừm, ."
Ba đồng thanh đáp lời, dùng sức gật đầu.
Ninh Thanh Viễn tiếp lời :
“Em gái nhỏ, còn hai vị em, khi thi xong, chúng hội hợp ở vị trí ở cổng lớn lúc nãy."
“Được."
Bốn hẹn xong xuôi, bước những bước chân kiên định về các lớp học khác .
Ninh Tịch Nguyệt tìm phòng thi của , khi thông qua sự kiểm tra của giáo viên giám thị liền bước trong lớp học tìm vị trí của .
Ở hàng thứ ba đối diện với bục giảng, một vị trí khá , cách cả cửa và cửa một , thổi chút gió lạnh nào.
Thời tiết hôm nay mặc dù tuyết rơi lớn, nhưng trời thỉnh thoảng lác đác chút tuyết nhỏ, điều đáng sợ nhất là gió lạnh vù vù thổi, rét buốt chân tay.
May mắn là hôm nay mặc nhiều, quấn chiếc áo khoác quân đội dày cộp, chân đôi giày bông lớn, tất dày đều tận ba đôi, lúc mới giúp chân tay quá lạnh.
Còn chút thời gian mới bắt đầu thi, Ninh Tịch Nguyệt xoa xoa hai bàn tay đút hai ống tay áo sưởi ấm , lát nữa mới dễ chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-469.html.]
Cô thấy nhiều thí sinh trong lớp hoặc là đưa tay lên miệng hà sưởi ấm, hoặc là rung đùi để tăng thêm chút nhiệt lượng, hoặc là giống như cô đút tay ống tay áo, dùng nhiệt của để sưởi ấm đôi tay.
Thời tiết gió tuyết đáng sợ đúng là tăng thêm độ khó cho kỳ thi .
Đột nhiên cô thấy một tiếng rên đau nhỏ.
Chương 396 Chuyện nhỏ ngoài lề thi đại học
Tiếng là do bạn học phía bên trái cô phát .
Ninh Tịch Nguyệt tiếng qua, thấy mười đầu ngón tay của cô ít nhất tám ngón đều nứt nẻ (nổi đông sang), sưng đỏ đến mức thành hình dạng gì nữa, mà hiện tại ngón trỏ và ngón giữa tay của nứt nẻ rách , m-áu tươi và mủ nước chảy dài, khiến cả bàn tay cô m-áu thịt lẫn lộn, chút đáng sợ.
Cô gái dùng bàn tay còn chảy m-áu móc túi áo, thuận tiện móc, mãi vẫn móc thứ gì .
Đột nhiên cô thấy may mắn vì cao nứt nẻ, khiến đôi tay nứt nẻ, để yếu tố bên ngoài ảnh hưởng đối với cô xuống mức thấp nhất.
Ninh Tịch Nguyệt móc túi áo , từ bên trong móc hai tờ giấy đưa qua.
“Cảm ơn, cảm ơn bạn."
Cô gái cầm lấy giấy lau m-áu tay, dùng giấy bọc vết thương , hiềm nỗi vết thương quá lớn, m-áu và mủ nước loáng cái thấm đẫm tờ giấy.
Ninh Tịch Nguyệt thấy bắt đầu móc giấy từ trong túi .
Giáo viên giám thị ở cửa chú ý đến sự khác lạ của hai cô liền tới, thấy vết nứt nẻ chảy m-áu tay cô gái, trong mắt chút lo lắng cho cô .
“Bạn học thể kiên trì ?"
“Cảm ơn thầy, em thể, em nhất định thi."
Trong đôi mắt cô gái phát ý chí thi mãnh liệt, ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng của việc dốc hết vốn liếng một cuối cùng.
Giáo viên giám thị liếc một cái lấy từ một chiếc khăn tay, xé một dải vải xuống để giúp cô băng bó.
Cô gái ngăn cản thầy giáo:
“Thầy ơi, cảm ơn hảo ý của thầy, cần xé ạ, tạm thời em băng bó, em sợ khi băng bó tay sẽ ảnh hưởng đến tốc độ bài, cứ để nó như , trong túi em khăn tay, phiền thầy giúp em móc với ạ."
Cô gái nghiêng một chút, hướng phía bên trái về phía giáo viên giám thị, thầy giáo giúp cô móc khăn tay trong túi , đồng thời thầy giáo sợ cô khi chữ ngón tay chảy m-áu sẽ nghiêm trọng nên cũng để chiếc khăn tay của cho cô .
“Khăn tay em cầm lấy , lúc chảy m-áu chảy mủ thì lau."
“Cảm ơn thầy."
Cô gái ngoại trừ tiếng rên nhỏ lúc đầu cô thấy thì suốt quá trình đều biểu hiện kiên cường.
Ninh Tịch Nguyệt khâm phục nghị lực của cô , chảy m-áu mà thi.
Thế là cô giơ tay.
“Thầy ơi, trong chiếc túi nhỏ màu xanh lục quân em để ở bên ngoài một lọ cao nứt nẻ, hiệu quả trong việc trị nứt nẻ, đặc biệt là hiệu quả cầm m-áu giảm ngứa cực kỳ tuyệt vời, bây giờ vẫn đến giờ thi, là thầy giúp lấy qua đây, bôi cho bạn học một chút, đôi tay cứ chảy m-áu mãi cũng là cách, nghiêm trọng hơn còn dễ ngất xỉu, quá ảnh hưởng đến việc thi ."
Cô gái bên cạnh cảm nhận thiện ý của cô, ánh mắt rưng rưng Ninh Tịch Nguyệt, giọng chút nghẹn ngào lời cảm ơn với Ninh Tịch Nguyệt.
Vết nứt nẻ chảy m-áu tay đều cô gái kiên cường rơi lệ, hành động của Ninh Tịch Nguyệt khiến cô rơm rớm nước mắt.
Thực nguyên nhân lớn nhất là vì cô và cô gái quá gần , Ninh Tịch Nguyệt sợ khi bắt đầu thi sẽ ảnh hưởng đến chính kỳ thi của cô.
Tuy nhiên cái nguyên nhân nhỏ thì .
“Không gì , chuyện nhỏ thôi mà."
Ninh Tịch Nguyệt xua tay tỏ ý , giáo viên giám thị đợi thầy trả lời.
Vị giáo viên giám thị cũng xuất từ gia đình nghèo khó, nỗi khổ của con gái dễ dàng gì, kỳ thi lẽ đối với cô gái chính là một tia sáng đó.