Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 484

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:30:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, Ninh Tịch Nguyệt kỹ năng tiếng bụng, môi vẫn thể , cô chăm chú đôi môi Ninh Tiêu Tiêu đang mấp máy.”

 

, chỉ cần hai đứa bây ch-ết tao mới thể thành công, chúng mày đều ch-ết, ch-ết...”

 

Chữ “ch-ết” cuối cùng vô cùng rõ ràng, đôi mắt cô trợn trừng hung ác về phía Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ.

 

Trần Diệp Sơ rõ cả câu cuối cùng đó, sắc mặt khó coi, lùi một bước, đầu đau nhức, trong não dường như hình ảnh gì đó lóe qua.

 

Ninh Tịch Nguyệt một tay đỡ Trần Diệp Sơ, nửa nheo mắt Ninh Tiêu Tiêu.

 

Tốt lắm!

 

Nhổ cỏ nhổ tận gốc, gió xuân thổi mọc mầm!!

 

Cô hạ quyết tâm, với hệ thống trong đầu:

 

“Sử dụng cho Ninh Tiêu Tiêu.”

 

“Đinh, sử dụng, đang hiệu lực, trạng thái chờ kích hoạt, chỉ cần dùng bùa nhắm mắt ngủ là thể kích hoạt.”

 

Ninh Tịch Nguyệt dùng ánh mắt như xác ch-ết lạnh lùng chằm chằm Ninh Tiêu Tiêu, và trong lòng cô thầm câu kèm theo nhạc nền âm trầm mà cô Ninh Tiêu Tiêu thấy.

 

“Ninh Tiêu Tiêu, từ địa ngục leo lên tìm cô báo thù đây, cô chuẩn sẵn sàng ?

 

Vinh quang khi cô đỗ Đại học Hoa trở thành tỷ phú từ , trong lòng cô tự hiểu rõ.

 

Hôm nay cô cuối cùng cũng rơi tay , cái mạng ch.ó của cô luôn chuẩn sẵn sàng nhé, ha ha ha—”

 

Mắt Ninh Tiêu Tiêu vằn tia m-áu, kinh hãi Ninh Tịch Nguyệt, cổ họng như ai đó bóp nghẹt, phát tiếng nào, chỉ tiếng hừ hừ.

 

Ninh Tịch Nguyệt liếc xéo cô một cái, đồ kém cỏi, thế chịu nổi , phía còn nhiều thứ cho cô hưởng thụ lắm, khi về nhà nhất định giải quyết xong chuyện của cô.

 

Phủi phủi bụi bặm tồn tại , cô sang hỏi Trần Diệp Sơ bên cạnh với vẻ quan tâm:

 

“Cậu thấy thế nào ?

 

?”

 

“Không .”

 

Trần Diệp Sơ ấn huyệt thái dương, giây phút ngẩng đầu Ninh Tiêu Tiêu, hình ảnh trong não cô càng lúc càng rõ ràng, sắc mặt cũng càng lúc càng trắng bệch.

 

Chương 409 Có chuyện lớn xảy

 

Trong hình ảnh, Trần Diệp Sơ rã rời t.h.ả.m cỏ trong núi, đôi mắt tuyệt vọng lên bầu trời, cuối cùng khi nhắm mắt cô thấy khuôn mặt đắc ý của Ninh Tiêu Tiêu.

 

Trần Diệp Sơ rõ hình ảnh trong não, cũng nhớ những chuyện cố gắng quên , khóe mắt chảy xuống một giọt lệ.

 

Vì kiếp nhầm , nhận đây là một con rắn độc luôn rình rập bên cạnh .

 

Trong tiềm thức, cô luôn gạt bỏ nguyên nhân c-ái ch-ết của khỏi đầu, đến nỗi khi trọng sinh lâu như cô vẫn rõ lắm kiếp ch-ết như thế nào.

 

Giờ đây vì lời của Ninh Tiêu Tiêu, cô nhớ sự sỉ nhục gánh chịu khi ch-ết.

 

Đôi mắt Trần Diệp Sơ đỏ ngầu, Ninh Tiêu Tiêu như ăn tươi nuốt sống, chính là cô tìm , tất cả đều do cô chỉ thị, tất cả những gì cô chịu đựng đều là do Ninh Tiêu Tiêu gây .

 

“Chính là cô, Ninh Tiêu Tiêu, g-iết cô!”

 

Trần Diệp Sơ định xông tới bóp cổ Ninh Tiêu Tiêu.

 

Ninh Tịch Nguyệt vội giữ Trần Diệp Sơ , nhẹ nhàng trấn an cảm xúc của cô, để cô trở thành cảm xúc điều khiển.

 

“Diệp Sơ, bình tĩnh, bình tĩnh , đừng để bẩn tay .

 

sắp ch-ết , chẳng sống bao lâu , ngày tháng của chúng còn ở phía , hà tất gì vì loại tồi tệ bẩn chính .”

 

“Bộ dạng của cô , vớ loại như Vương Ma T.ử thì đừng hòng sống yên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-484.html.]

 

Cậu xem vết thương , Vương Ma T.ử đ-ánh , giờ cô thế hợp với cô , sống còn khổ hơn ch-ết.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thầm câu cuối cùng tai Trần Diệp Sơ.

 

Trần Diệp Sơ lọt tai lời Ninh Tịch Nguyệt, vẻ đỏ ngầu trong mắt tan , dần bình tĩnh :

 

“Cũng đúng, Vương Ma T.ử đủ cho cô chịu đựng , cứ để bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó.”

 

Tiến lên một bước, tới bên cửa sổ đối diện với mặt Ninh Tiêu Tiêu, khóe miệng nở một nụ lạnh lùng, đôi môi đỏ mọng khẽ mở khẽ đầy dịu dàng:

 

thấy cái bộ dạng của cô chắc cũng chẳng sống mấy ngày nữa, nhất định sẽ chứng kiến cô mồ yên mả .”

 

Ninh Tịch Nguyệt đều giọng của Trần Diệp Sơ cho nổi da gà khắp .

 

Dùng những lời lẽ và giọng điệu dịu dàng nhất để những lời độc địa nhất, cái vẻ điên cuồng cô thích lắm.

 

Ninh Tịch Nguyệt Ninh Tiêu Tiêu thêm một giây nào nữa, cô khoác tay Trần Diệp Sơ ngoài, chuyện đó cứ để thời gian trả lời.

 

Đi đến cửa, Vu Tri Ngộ lo lắng Trần Diệp Sơ hỏi:

 

“Có ?

 

Sao sắc mặt khó coi thế , Ninh Tiêu Tiêu gì khó , giở trò gì ?”

 

Trần Diệp Sơ Vu Tri Ngộ lo lắng, tùy tiện tìm một cái cớ:

 

“Không , gió thổi trúng nên đầu đau, chắc là cảm .”

 

Khi Vu Tri Ngộ sang cô, Ninh Tịch Nguyệt xua tay:

 

“Không gì nghiêm trọng , chỉ là cảm nhẹ thôi, uống bát gừng ngủ một giấc là khỏe ngay.”

 

“Em gái, em chứ.”

 

Ninh Thanh Viễn tiến lên một bước lo lắng Ninh Tịch Nguyệt hỏi.

 

“Em , thôi, chúng cùng chào tạm biệt Ninh Tiêu Tiêu một nữa về.”

 

Đã rõ bộ dạng hiện tại của Ninh Tiêu Tiêu, để khác cớ hãm hại .

 

Mọi đều gật đầu đồng ý, cửa sổ Ninh Tiêu Tiêu cuối, còn lời tạm biệt với cô .

 

Ninh Tiêu Tiêu ngược trừng mắt hung ác , tinh thần rơi thế giới của riêng , ánh mắt điên dại vô hồn.

 

Lưu Dao hừ một tiếng:

 

“Không ơn thì thôi, về đợi giấy báo nhập học đây, là sinh viên đại học , chẳng thèm chấp nhặt với loại chờ ch-ết như cô .”

 

“Cút....”

 

Ninh Tiêu Tiêu hai chữ “chờ ch-ết" kích động, kích động dậy, tiếc là chẳng phản ứng gì.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy môi cô mấp máy :

 

“Chúng mày... mới ch-ết... tao là... sinh viên Đại học Hoa, tao là... tỷ phú...”

 

Đã ma ám , chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi.

 

Bây giờ tình trạng trúng phong của Ninh Tiêu Tiêu dường như càng nghiêm trọng hơn, lời rõ, ngoại trừ Ninh Tịch Nguyệt môi thì chẳng ai đang gì.

 

Ninh Tiêu Tiêu quá kém cỏi sự kích động, còn nhắm mắt ngủ, Bùa Mộng Yểm còn kích hoạt mà tinh thần tệ đến thế , xem chừng chẳng sống mấy ngày nữa.

 

“Hệ thống, ngươi Ninh Tiêu Tiêu còn sống bao lâu nữa?”

 

“Qua kiểm tra, với trạng thái sinh mệnh hiện tại của cô thì sống quá mười ngày, nếu Bùa Mộng Yểm kích hoạt thì chắc còn ngắn hơn nữa, trọng sinh chính là để đến nộp mạng trả nợ cho kiếp thôi.”

 

 

Loading...