Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 493
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:30:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn nước mũi trong lỗ mũi bà là bà đang bốc hỏa nghiêm trọng đấy, về mà hạ hỏa .
Nhớ lấy khiêm tốn , nếu tiếp theo ngã xuống chính là bà đấy.
Bà già , ngã xuống là dễ khỏe .
Haiz, cũng là thiện lương, nỡ thấy già ngã ngựa."
“ thế bà bác ạ, bà già đầu thì cứ yên tâm mà đấy, đừng lăn tăn nữa, kẻo ngã đổ thừa khu thanh niên tri thức của chúng sạch sẽ.
Bà , nếu bảo khu thanh niên tri thức chỗ nào bẩn nhất thì chắc chắn là thằng con trai dính đầy phân của bà .
Haiz, nhắc đến là..."
Trần Diệp Sơ đến đây thì ngập ngừng, lắc đầu, một bàn tay phẩy phẩy mũi, nhăn mặt, vẻ mặt đầy sự ghê tởm.
Nói về việc chọc tức mụ già hành hạ kiếp thì cô là rành nhất.
Mụ già quan tâm nhất chính là thằng con trai bảo bối và cái sĩ diện hảo.
Bảo con trai bà chà đạp lên mặt bà , đảm bảo sẽ khiến mụ già tức đến mức huyết áp tăng vọt.
“Mấy ... mấy ..."
Sắc mặt Khâu Hồng khó coi vô cùng, mấy phiên mỉa mai đến mức mặt mũi hết xanh trắng, ngón tay run rẩy chỉ họ mà nên lời.
Vừa định xông lên đ-ánh thì cổ tay giữ c.h.ặ.t.
Vu Tri Ngộ và Ninh Thanh Viễn mỗi một bên giữ lấy tay bà , đẩy sang một bên.
Vu Tri Ngộ nghiêm nghị :
“Nói năng cho t.ử tế, đừng động tay động chân."
“Cũng xem đây là mà đòi đ-ánh .
Chỉ sợ cả nhà bà nổi thôi.
Bà già mà giữ lễ thì đừng trách bọn tôn trọng già."
Ninh Thanh Viễn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, bộ như sắp đ-ánh bà .
Khâu Hồng thấy hai đàn ông cao lớn vạm vỡ thì chẳng dám ho he nửa lời, hằn học lườm nguýt mấy cái xám xịt chạy về phía căn phòng nơi con trai bà đang ở.
Về đến nơi, thấy con trai Hạ Chí Bằng đang giường sưởi (kháng) sống dở ch-ết dở, bà hận sắt thành thép, nhưng nỡ trút giận lên con trai, đành trút giận lên hai đứa cháu trai cháu gái cùng.
Bà nổi trận lôi đình đ-á một cú cửa, khiến hai đang thu dọn đồ đạc trong phòng giật b-ắn .
Rồi bà gầm lên thịnh nộ với cả hai:
“Hai đứa bây việc kiểu gì thế hả?
Cơm để nuôi ch.ó hết ?
Làm nhanh lên cho tao, thu dọn mấy thứ đồ mà cũng chậm chạp thế , tụi bây còn nổi việc lớn gì nữa!"
Chương 417 Tự tự chịu!
Như ăn thu-ốc s-úng .
Hai em lưng , đồng loạt trợn trắng mắt.
Nếu nể mặt công việc thì ai thèm đến chứ.
Nhịn.
Thấy cả căn phòng những kẻ hồn, nghĩ đến những lời mỉa mai nãy, cơn hỏa của Khâu Hồng tài nào dập tắt , bà điên cuồng đ-á cửa mấy cái nữa.
Hạ Chí Bằng giường sưởi mất kiên nhẫn quát lên:
“Mẹ, thể im lặng một chút ?"
“Con... con vì con mà chịu bao nhiêu cục tức ?
Con còn quát nữa hả, cái đồ bất hiếu , tức ch-ết , tức ch-ết ..."
Khâu Hồng con trai mắng, trong lòng càng thêm khó chịu, tức đến đỏ cả mặt, đôi chân càng chịu dừng , coi cánh cửa như những kẻ khiến bà tức giận mà điên cuồng đ-á tới tấp.
Cánh cửa vốn dĩ cũ kỹ lâu năm, chịu thấu sự giày vò .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-493.html.]
Mỗi cú đ-á của bà đều khiến cánh cửa thêm phần quá tải.
lúc bà đang đ-á hăng say nhất thì một tiếng “rắc" vang lên, cánh cửa đổ rầm xuống.
“A——"
Khâu Hồng cánh cửa đè nghiến bên , kêu la t.h.ả.m thiết.
“Sao thế, thế, chuyện gì xảy ?"
Triệu Kiến Thiết ăn cơm xong sân, tiếng động đột ngột cho giật , vội vàng chạy về phía phát âm thanh.
Những khác trong khu thanh niên tri thức cảm nhận sự rung động nhẹ và tiếng động lớn, cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tim ai nấy đều thót .
Họ tưởng khu nhà nào đó tuyết đè sập thương, nên đều chạy xem chuyện gì.
Nhóm Trần Diệp Sơ mới xích mích với Khâu Hồng thấy giọng quen thuộc thì đưa mắt , chẳng thèm buôn chuyện nữa, dậy chạy theo Triệu Kiến Thiết.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết một cái là ngay của Hạ Chí Bằng đang la ó, xảy chuyện đại hỷ gì khiến họ vui vẻ đến .
Tại hiện trường cánh cửa đổ, hai cháu trai cháu gái đang thu dọn hành lý biến cố bất ngờ cho ngây , đó mắt tròn mắt dẹt, kịp phản ứng.
Hạ Chí Bằng giường sưởi rùng một cái, xoay qua, đồng t.ử co rụt .
Anh lồm cồm bò dậy xuống giường, lo lắng chạy tới:
“Mẹ, , —"
Khâu Hồng cánh cửa lớn đè c.h.ặ.t cứng từ đầu đến chân, đừng là dậy, đến cử động cũng xong.
Cơn đau truyền khắp c-ơ th-ể, bà hét lớn:
“Hai đứa trời đ-ánh , còn mau qua nhấc tao , ối giời ơi—"
Hai em hồn, vội vàng chạy theo Hạ Chí Bằng cùng khiêng cánh cửa.
Mặc dù cánh cửa cũ, nhưng nó là cửa gỗ đặc, gặp thời tiết mưa tuyết nên gỗ ngấm nước nặng kinh khủng.
Một tên bệnh hoạn liệt giường sức, một cô gái chân yếu tay mềm, một gã g-ầy như que củi lực điền chẳng , loay hoay mãi mà nhấc nổi cánh cửa lên hẳn.
Họ chỉ xê dịch vài , nhấc lên cao vài centimet vì đủ sức mà để nó đè ngược lên Khâu Hồng.
Điều khiến chịu sự hành hạ đau đớn, những mảnh vụn gỗ cửa cọ xát những phần da thịt hở của bà .
“A—"
Lại một tiếng hét thất thanh nữa phát từ cánh cửa.
Lúc Ninh Tịch Nguyệt đến nơi thì thấy cảnh tượng như .
Cô còn thấy một chi tiết thú vị.
Cô gái trẻ đang khiêng cửa tuy vẻ mặt lo lắng gọi cô nhưng thực tế đôi tay chẳng dùng mấy sức lực.
Có một khoảnh khắc, Ninh Tịch Nguyệt còn thấy một nụ đểu khóe môi cô gái, cô giả vờ kiệt sức mà buông cánh cửa xuống.
Xem bà cô Khâu Hồng cũng chẳng lòng đám con cháu trong nhà chút nào!
Hạ Chí Bằng thấy Triệu Kiến Thiết chạy tới thì như thấy cứu tinh, gào lớn:
“Kiến Thiết, mau giúp với, giúp nhấc cánh cửa cho ."
“Tới đây, tới đây."
Triệu Kiến Thiết chạy tới giúp một tay.
Có thêm , cánh cửa lập tức nhấc bổng lên, chẳng cần những đến nhúng tay , cánh cửa dựng vững chãi dựa tường.
Khâu Hồng đè bên cháu trai cháu gái đỡ dậy.
Chân bà tập tễnh, cổ và tay còn những mảnh dăm gỗ xước rách da, chảy chút m-áu.
Khâu Hồng dậy thấy ngoài cửa thì mặt đỏ bừng vì hổ, nhất là khi thấy những mới xích mích với , bao nhiêu vẻ cao ngạo đều biến mất sạch sành sanh.
Bà mặt , xem đối phương đang biểu cảm gì.
Cái mặt già hôm nay bà mất sạch , trong lòng trào dâng một cơn tức giận.