Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 500

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:32:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được, đồng ý.”

 

“Nhất định sẽ đến dự hẹn mười năm .”

 

Các bạn thanh niên tri thức đều giơ tay đồng ý, ai nấy đều vui .

 

Cùng hứa hẹn một cái hẹn mười năm.

 

Sáng ngày khởi hành, khi đến trấn, Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đẩy xe đạp của mỗi về phía Bạch Ngọc và Chu Thành đang bên cạnh tiễn họ.

 

Xe đạp của Ninh Tịch Nguyệt là do hai trai cùng góp tiền mua, chở đựng tình yêu thương của hai dành cho em gái.

 

Xe đạp của Ninh Thanh Viễn là món quà em gái tặng.

 

Cả hai đều nỡ đổi xe đạp của lấy tiền.

 

Lúc đầu, Ninh Tịch Nguyệt định tìm một cái cớ nào đó để thu hai chiếc xe gian mang .

 

kịp hành động, vợ chồng Bạch Ngọc mang đến tin , một bạn của bạn họ lái xe tải chạy tuyến Kinh Thị, thể giúp họ mang xe , còn thể giúp mang theo hành lý cùng.

 

Ninh Tịch Nguyệt hỏi thăm bạn của bạn tên là Ngô Tam Thiên.

 

Nghe thấy tên, đây chẳng bạn thường xuyên chạy xe ngoại tỉnh thể mang đặc sản địa phương mà hai em họ quen ở thành phố hồi Tết năm ngoái , đó cô còn đến chỗ đổi đặc sản hai , nhân phẩm phương diện gì để chê, thành thực, đối đãi với bạn bè cũng chân thành.

 

Hai em bàn bạc một hồi, quyết định theo sự sắp xếp của Bạch Ngọc, giao xe đạp và hành lý liên quan cho họ mang giúp, mối quan hệ hai tầng thì sẽ sai sót gì.

 

Hành lý giao cho Bạch Ngọc từ sớm , chỉ còn chiếc xe đạp là dùng đến tận khoảnh khắc cuối cùng thôi.

 

Sau khi bàn giao hai chiếc xe đạp cho Bạch Ngọc và Chu Thành, Ninh Tịch Nguyệt rút từ trong túi một phong thư do hai em cùng cho Ngô Tam Thiên đưa cho Bạch Ngọc.

 

Trong lòng thầm cảm thán đúng là kết giao rộng rãi bạn bè thật là lợi quá !

 

Chương 423 Hai đứa ở nông thôn ăn cái gì thế?

 

Ninh Tịch Nguyệt hai mặt :

 

“Chị Bạch, Chu, phiền hai , Ngô Tam Thiên đó cũng là bạn của em và hai, phiền chị giúp em giao bức thư cho , đồng thời chúng em hỏi thăm và cảm ơn nhé.”

 

Bạch Ngọc dắt xe đạp cho gọn, cầm lấy bức thư, dặn dò vài câu.

 

“Phiền phức cái gì mà phiền phức, yên tâm , nhất định sẽ chuyển tới, hai đứa đường cũng chú ý an nhé, xe đạp và hành lý khi hai đứa khai học đến Kinh Thị thì tìm A Minh dẫn các em lấy, cứ để ở chỗ cô mẫu .”

 

“Vâng ạ, ạ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt gật đầu, như thì nhẹ nhõm hơn nhiều, đến Kinh Thị cũng thể nhẹ nhàng lên đường.

 

“Tịch Nguyệt, thôi, xe thành phố sắp đến .”

 

Lưu Dao đang đợi xe đằng lớn tiếng gọi.

 

“Đến đây.”

 

Ninh Tịch Nguyệt đáp một tiếng, đầu tạm biệt vợ chồng Bạch Ngọc:

 

“Em đây, tạm biệt chị.”

 

“Đồ đạc nhờ cậy chị nhé, cảm ơn chị Bạch, Chu.”

 

Ninh Thanh Viễn cũng lời cảm ơn xong, xách hành lý đất lên, dẫn theo Ninh Tịch Nguyệt chạy về phía giao lộ đợi xe đằng .

 

Xe khách thành phố tới, trong viện thanh niên tri thức hớn hở chen lên xe, chính thức đặt chân lên con đường về nhà.

 

Tuyến đường về giống hệt như lúc xuống nông thôn, chỉ điều tâm trạng lúc khác biệt, từ một chuyến xuống nông thôn đầy bàng hoàng, mịt mờ và sợ hãi, đến bây giờ là sự kiên định, mong chờ và hưng phấn, lòng sớm bay về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-500.html.]

Từ trấn xe đến huyện, lên thành phố, cả đoàn suốt chặng đường đều hăng hái, c-ơ th-ể tràn đầy sức lực, tinh thần cực , ngay cả chứng say xe dường như cũng chữa khỏi.

 

Sau khi trong ga tàu hỏa, cả viện thanh niên tri thức cũng đến lúc chia tay cuối cùng, họ trao đổi vài câu, chia thành các nhóm nhỏ cùng đường về nhà.

 

Nhà Triệu Kiến Thiết và Ngô Quế Phương ở cùng một nơi, hai cùng , bầu bạn, đây là nhóm nhỏ đầu tiên.

 

Ninh Tịch Nguyệt và nhóm thanh niên tri thức cùng xuống nông thôn một chuyến tàu là những cùng một tuyến đường, đây là nhóm nhỏ thứ hai.

 

Nhóm của Đường Tiểu Hổ là thanh niên tri thức mới, cũng gom một tuyến tàu hỏa, mua cùng một chuyến tàu, đây là nhóm nhỏ thứ ba.

 

Cứ như chia thành ba nhóm nhỏ về nhà.

 

Mà trong ba nhóm , chuyến tàu mà Ninh Tịch Nguyệt mua là chuyến ga sớm nhất.

 

Lúc kiểm soát vé, Ninh Tịch Nguyệt vẫy tay ngoài:

 

“Giữ liên lạc qua thư nhé, các bạn học ở Kinh Thị ơi, khai học gặp ở Kinh Thị nhé.”

 

Những khác lượt chào tạm biệt ngắn gọn.

 

Trương Kiến Quốc đến tiễn Ninh Tịch Nguyệt và thuộc lộ trình, rưng rưng vẫy tay:

 

“Chị Nguyệt, Ninh, gặp ở Kinh Thị nhé, đừng quên vẫn còn một thằng em ở nông thôn đấy nhé.”

 

Ninh Tịch Nguyệt bất lực mỉm :

 

“Biết , mau về , đường chú ý an nhé.”

 

Ninh Thanh Viễn quyến luyến gọi:

 

“Chú em Kiến Quốc, về , bây giờ lộ trình tàu hỏa chú em cũng thuộc , chú em đến Kinh Thị cứ theo lộ trình hôm nay, lúc đó sẽ đón chú em ở ga tàu Kinh Thị.”

 

“Được ơi, em nhớ .”

 

Cảnh tượng rưng rưng lệ, hai mắt , cảm xúc của hai em thật đong đầy, Ninh Tịch Nguyệt cảm thán:

 

“Anh hai, quan hệ của hai tăng vọt quá nhỉ!”

 

“Đấy chẳng là vì con ngỗng trắng lớn đó , thịt nhiều quá mà, quan hệ nha, về nhà thể bảo chúng hầm một nồi lớn, phối hợp với củ cải muối gia truyền của hầm cùng, nghĩ thôi thấy thơm lừng !”

 

Ninh Thanh Viễn nuốt nước bọt, con ngỗng trắng lớn nhà Trương Kiến Quốc mua chuộc, cứ đinh ninh trong đầu chuyện về nhà ăn ngỗng.

 

Ninh Tịch Nguyệt:

 

“......”

 

Bàn về tầm quan trọng của ẩm thực.

 

Mấy họ trò chuyện bước lên tàu hỏa, tìm thấy chỗ của mỗi .

 

Lúc mua vé là mua cùng nên chỗ của mấy đều sát cạnh , giống hệt vị trí lúc gặp tàu hỏa khi xuống nông thôn, chỉ điều Hạ Chí Bằng đổi thành Vương Kiến Đông.

 

Lần đều là quen nên thoải mái, cùng thấy buồn chán, lên xe cất đồ đạc xong là bắt đầu chơi trò chơi.

 

Đương nhiên vẫn là trò chơi kinh điển của viện thanh niên tri thức, đ-ánh cờ, cờ vây, cờ lục t.ử, đ-ánh một hồi thu hút cả một toa xe kéo tới xem.

 

Ninh Tịch Nguyệt tự động rút lui khỏi trò chơi, lấy một chiếc chăn lông đắp lên, đội cái bịt tai lông cừu thím Dương tặng, kéo mũ xuống, ngủ.

 

bạn bè ở bên cạnh, cái gì cũng cần lo, ngủ ngon, tiếng động lớn đến mấy cũng đ-ánh thức cô.

 

Hai ngày tàu hỏa nhanh ch.óng kết thúc, bạn bè lượt xuống tàu.

 

May mà đều học ở Kinh Thị nên cũng gì quyến luyến, vẫy vẫy tay là một thời gian ngắn nữa sẽ gặp .

 

 

Loading...