Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 503
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:33:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vân Tú Lan tự hào nghểnh cổ, trong mắt ngập tràn nụ .”
“Các con đều là niềm kiêu hãnh của bố .”
Ninh Thanh Viễn đột nhiên hiểu ý nghĩa của việc học hành chăm chỉ, thể khiến cha tự hào về là một điều hạnh phúc và vui sướng bao.
Nhìn thấy sự vui vẻ của cha lúc , chỉ cảm thấy tất cả những gì đều đáng giá, nỗ lực hơn nữa để cha luôn tự hào về .
Lúc nhỏ cha là niềm kiêu hãnh của , bây giờ niềm kiêu hãnh của cha .
“Mẹ, yên tâm, con sẽ luôn là đứa con trai khiến cảm thấy tự hào.”
Ninh Thanh Viễn một cách khá xúc động.
Ninh Tịch Nguyệt hai đang một cách nghiêm túc, tiếp lời với Vân:
“Vậy con sẽ luôn đứa con gái khiến tự hào.”
“Tốt , đều là niềm kiêu hãnh cả, các con thật là hạnh phúc.”
Vân Tú Lan mỗi tay xoa đầu một đứa con, rạng rỡ.
Ninh Thanh Viễn đang bỗng nhớ tới cái hòm con ngỗng trắng lớn bỏ quên.
“ , tụi con mang một con ngỗng trắng lớn về, để con lấy , tối nay chúng hầm ngỗng nhé, to lắm, nặng tám cân ba lạng lận, nhờ phúc của em gái mà xã viên trong đội tặng em đấy.”
Ninh Thanh Viễn kéo cái hòm lớn lúc nãy , bên trong hòm là một con ngỗng lớn vặt lông đông trong đ-á lạnh, thấy tình trạng bên trong liền thở phào một .
“May mà đ-á vẫn tan mấy.”
“Chà, con ngỗng b-éo thế cơ , con gái đúng là lợi hại thật.”
Vân Tú Lan khen ngợi con gái xong chỉ huy con trai:
“Con thịt con ngỗng , sạch xong để hầm.”
“Được ạ, con ngay đây.”
Vốn đinh ninh chuyện ăn ngỗng từ lâu, Ninh Thanh Viễn xách con ngỗng lên, đồng thời đưa yêu cầu nho nhỏ của .
“Mẹ, lát nữa kiểu hầm chung với dưa chua củ cải già ạ, cái nước đó ngon lắm.”
“Được, .”
Vân Tú Lan sảng khoái đồng ý:
“Để tán gẫu với em gái con một lát.”
Ninh Thanh Viễn hớn hở xách con ngỗng bếp dọn dẹp.
Để hai con ở phòng khách những lời tâm tình.
Ninh Tịch Nguyệt vẫn nhớ kế hoạch đó của , vì nhân cơ hội với Vân để thăm dò thái độ của bà.
“Mẹ, bây giờ cả ba em con đều đỗ đại học, cùng học ở Kinh Thị, chắc xác suất cao cũng sẽ ở Kinh Thị.”
Nói đến đây, Ninh Tịch Nguyệt liếc Vân, thấy thần sắc bà vẫn bình thường mới tiếp tục với vẻ thăm dò:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-503.html.]
“Mẹ và bố cân nhắc chuyện điều chuyển công tác đến Kinh Thị ạ?
Con nhớ là nhà máy của và bố chi nhánh ở Kinh Thị mà.
Cả nhà chúng đều đến Kinh Thị phát triển, gia đình ở cùng một chỗ cũng yên tâm hơn, con và các cần vì thấy bố mà lo lắng trong lòng, bố cũng cần lúc nào cũng lo lắng chuyện ăn no mặc ấm của đám con cháu.”
Ninh Tịch Nguyệt cẩn thận quan sát mức độ tiếp nhận của Vân.
Cô chủ yếu lo lắng bố nỡ rời bỏ nơi ở mấy chục năm nay, rời xa quê hương để lên phía Bắc.
mấy em cô chắc chắn sẽ việc ở thủ đô, nơi đó nhiều cơ hội hơn, hợp để phát triển hơn, nếu bố già vẫn ở quê hương thì sẽ cô đơn, cũng yên tâm, trong lòng lúc nào cũng canh cánh.
Mà con hễ già thì càng rời xa quê cha đất tổ, tranh thủ lúc đều còn trẻ, Ninh Tịch Nguyệt cho rằng mức độ tiếp nhận của bố sẽ cao hơn một chút, lúc sự phát triển và đổi ở bên đó cũng lớn, cũng dễ hòa nhập Kinh Thị hơn, là thời điểm nhất để cả nhà chuyển .
Ninh Tịch Nguyệt thầm nghĩ nếu bố ý kiến khác thì sẽ công tác tư tưởng như thế nào.
Bên cạnh, Vân dậy trong phòng.
Điều khiến tim Ninh Tịch Nguyệt thót , theo bóng lưng Vân mà trong lòng thầm lo lắng.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, Vân cầm một thứ gì đó , đưa tới mặt cô hiệu cho cô xem.
Vân Tú Lan mỉm rạng rỡ chỗ cũ, vẻ mặt đầy thư thái.
“Mẹ cứ tưởng con định chuyện đại sự gì cơ, gì mà nghiêm trọng thế, yên tâm con gái, sớm thương lượng xong với bố con , sẽ Kinh Thị cùng các con, lệnh điều động cũng xuống đây, thứ con đang cầm chính là văn bản liên quan đấy.”
Ninh Tịch Nguyệt vội vàng mở văn bản , lướt nhanh nội dung bên , càng nụ mặt càng lớn, cô ôm chầm lấy Vân Tú Lan, cằm tựa lên vai bà, giọng tràn đầy sự cảm động:
“Mẹ, bố thật quá.”
Ngày tháng ghi văn bản chính là lâu khi cô báo tin vui về nhà, tính toán ngày tháng thể bố ở nhà khi nhận thư là bắt đầu cân nhắc chuyện , và bắt tay hành động, nếu lệnh điều động sẽ xuống nhanh như .
Ninh Tịch Nguyệt một nữa tình yêu thương của bố trong nhà cho cảm động, lúc nào họ cũng nghĩ cho con cái, vì đám con mà tự nguyện rời xa quê hương để cùng họ lên phía Bắc.
“Cảm ơn bố ạ!”
Chương 426 Vấn đề nhà cửa
“Được , lớn thế còn nũng nữa, cả gia đình chúng ở bên đông đủ chứ, chẳng lẽ để hai già ở đây cô quạnh , bọn đây là lo cho bản thôi, vì các con , đừng nghĩ nhiều.”
Vân Tú Lan vỗ vỗ lưng con gái, miệng thì ngược nhưng nụ thì giấu .
Ninh Tịch Nguyệt buông Vân ngay ngắn , thuận theo lời bà :
“Vâng , bố là vì bản , dù thì con cũng cảm ơn bố , vui quá mất, cả nhà bao giờ xa nữa, ơi, qua Tết chúng thu dọn đồ đạc chuyển qua đó luôn nhé .”
Ninh Tịch Nguyệt bóp vai cho Vân :
“Qua đó sớm một chút để dọn dẹp nhà cửa, Diễn đó về Kinh Thị một chuyến, con nhờ giúp tìm nhà , lát về con sẽ hỏi tình hình nhà cửa xem .”
Nghe , Vân Tú Lan lộ vẻ trầm ngâm gật đầu, đó thần sắc kiên định :
“Thế con gái, lát nữa Tiểu Quý về thì hỏi xem giá nhà ở Kinh Thị thế nào, chúng thuê nhà, qua đó mua trực tiếp một căn luôn, mua căn nào rộng rãi một chút để cả nhà cùng ở , nhất là một cái sân, còn thể trồng ít rau bên trong, tiền nong phương diện con cứ yên tâm, con tiền mà, ở cho thoải mái mới là quan trọng nhất.”
Ninh Tịch Nguyệt Vân cho chấn kinh , ngờ đầu tiên trong nhà đề xuất mua nhà ở Kinh Thị là , đại trí tuệ như thì lo gì giàu chứ.
Ninh Tịch Nguyệt bóp vai càng hăng hơn, tiếc lời khen ngợi: