Đợi một lúc, Diệp Xuân Yến tự lủi thui khỏi phòng họp.
Nhìn tụm năm tụm ba, Diệp Xuân Yến tự an ủi .
Không , dù cũng yêu.
Hôm nay là ngày cô hẹn với Nghiêm Vệ Đông, sẽ đến tìm cô .
Dao gần đây hình như Nghiêm Vệ Đông tìm công việc mới, còn việc ở đại đội nữa nhưng rốt cuộc là công việc gì, qua điện thoại, Nghiêm Vệ Đông cũng rõ với cô .
Diệp Xuân Yến thời gian, vội vã khỏi quân khu.
Bây giờ tuy sang xuân nhưng dù cũng mới là tháng ba, thời tiết vẫn lạnh.
Diệp Xuân Yến ở ngã tư cổng quân khu, gió thổi khiến cô hắt mấy cái, đợi thêm gần nửa tiếng, Nghiêm Vệ Đông mới chậm chạp đến muộn.
"Sao lâu thế?" Diệp Xuân Yến phàn nàn hỏi.
Nghiêm Vệ Đông chút kiên nhẫn: "Thì chắc chắn là việc chứ ."
"Ồ”" Diệp Xuân Yến buồn, hai gần một tháng gặp, gặp mặt, Nghiêm Vệ Đông nhớ cô , giọng điệu còn kiên nhẫn như .
9ehpe
lẽ Nghiêm Vệ Đông thực sự việc, cô cũng hiểu cho .
Diệp Xuân Yến: "Vệ Đông, nhớ em ?”
Nghiêm Vệ Đông gật đầu qua loa, vội vàng hỏi: "Tiền lương tháng của em phát , trả cho tiền nợ đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-279.html.]
Diệp Xuân Yến: "..."
"Sao thế? Không tiền dư là trả , đang cân gấp, em đừng chậm trễ việc của ."
Diệp Xuân Yến vội vàng : "Không là đợi em định nhà cửa bên đó sẽ trả tiền cho ."
Nghiêm Vệ Đông: " cần gấp."
Dừng một chút, thái độ của Nghiêm Vệ Đông hơn một chút, giải thích: "Anh phát hiện một cơ hội kinh doanh, núi của chúng đang khai thác mỏ , ai ngờ đào ít bình gốm gì đó, những thứ ở địa phương thì đáng giá nhưng bán ngoài thì giá tăng gấp đôi, , còn nước ngoài chuyên thu mua những thứ ...
Diệp Xuân Yến trợn tròn mắt: "Không là những thứ đó đợi chính phủ cử đến thu gom ?”
Nghiêm Vệ Đông bí ẩn: "Đào nhiều như , thiếu mấy cái thì ai phát hiện , ít trong thôn nhặt về đựng đồ , nhặt mấy cái thì , lấy tiền là để chuẩn thu mua từ những thôn dân đó, hơn nữa bây giờ vẫn còn ở núi, hai tháng mà vẫn ai đến, thấy thiếu mấy chục cái cũng chẳng ai ."
Diệp Xuân Yến vẫn yên tâm: "Em thấy thôi bỏ , những thứ đó thể là đồ cổ, tra thì ..."
"Không nay Nghiêm Vệ Đông lạnh lùng : Em đừng phá bĩnh , chuẩn ăn lớn, em cứ đưa tiền cho là , đợi kiếm tiền, của chẳng cũng là của em ."
Diệp Xuân Yến ngượng ngùng nhưng cũng động lòng.
"Được ."
Nói , Diệp Xuân Yến lấy tiền lương của .
Nghiêm Vệ Đông đếm đếm: "Sao chỉ mười tám đồng , còn nhiều , đưa thêm cho một ít, coi như em đầu tư cho , sẽ chia cổ tức cho em.
Diệp Xuân Yến lắc đầu: "Không còn nữa, em còn để một ít để chi tiêu."
"Được , đợi tháng em phát lương sẽ đến lấy, Xuân Yến, em yên tâm, chúng nhất định sẽ phát tài!"