Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 340:: Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:59:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mạnh Ngôn:"Chuyện ... tiên cứ giấu vợ , nếu cô gọi điện hỏi thì đến quân khu và ."

"Được."

" chị dâu chắc chắn sẽ bắt điện thoại."

Mạnh Ngôn : "Vậy thì sẽ ."

"Anh thương , đợi đến phòng y tế, cố gắng đừng chạy lung tung."

Nhân viên y tế khuyên.

"Không ."

Mạnh Ngôn nhắm mắt :

" nghỉ ngơi một lát , nếu điện thoại của vợ , nhớ gọi ."

Gau gâu gâu...

Diệp Thiển Hâm bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

ngủ ngon giấc cả đêm qua, chiều nay thực sự chịu nổi nữa, mới giường ngủ một lúc.

Bây giờ cô m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng, vẫn nặng nề nhưng buồn ngủ.

Diệp Thiển Hâm thấy tiếng Phúc Phúc sủa ở cửa, tỉnh dậy mới phát hiện trời bên ngoài tối.

"Sao Phúc Phúc?”

Diệp Thiển Hâm bật đèn, ôm Phúc Phúc lòng nhưng Phúc Phúc vùng vẫy chạy ngoài.

Diệp Thiển Hâm im lặng nửa giây, trong lòng lập tức một dự cảm .

"Ngoan nào, chúng cùng ngoài xem.

Sau khi mở cửa, Phúc Phúc lập tức âm ĩ nữa, Diệp Thiển Hâm dẫn nó ngoài, mới phát hiện bên ngoài hai hộ gia đình đang lo lắng gì đó.

"Sao bác?"

Diệp Thiển Hâm thấy bác hàng xóm cũng ở đó, liền hỏi.

"Chiều nay, thấy tiếng s.ú.n.g núi, mấy tiếng lận, hôm nay con trai nhà cũng ở quân khu, sợ."

" , đồng chí Tiểu Diệp, hình như liên trưởng Mạnh cũng ở quân khu thì ."

Trong đầu Diệp Thiển Hâm lập tức nổ tung một tiếng sấm.

"Bác gì thế, đồng chí Tiểu Diệp còn đang mang thai."

Bác hàng xóm trừng mắt đó, đó vội vàng đến an ủi:

"Tiểu Diệp , cháu đừng nghĩ nhiều, lẽ là chuyện khác, dù liên trưởng Mạnh chắc chắn sẽ , cháu cứ yên tâm, giữ gìn sức khỏe chờ liên trưởng Mạnh ve là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-340-hoan.html.]

", đến quân khu."

Diệp Thiển Hâm bằng giọng run rẩy.

Diệp Thiển Hâm đẩy bên cạnh , cũng kịp xem là ai, may là khi đến cửa, Diệp Thiển Hâm thấy Tiền Bân.

"Tiên Bân, đến đúng lúc, từ quân khu đến ? Mạnh Ngôn chứ."

Tiên Bân trái , xung quanh nhiều đến hỏi thăm tin tức.

Nơi đây đều là nhà của quân nhân, Tiên Bân cũng che giấu, trực tiếp :

"Mọi đều đoán lung tung, nhiệm vụ xảy chút trục trặc nhưng đều , cứ yên tâm."

Ngay lập tức, đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngoài Diệp Thiển Hâm.

Diệp Thiển Hâm Tiên Bân rõ ràng còn lời hết, lên phía , Tiền Bân lập tức nhỏ:

"Chị dâu đừng lo lắng, liên trưởng vẫn , liên trưởng vốn gọi điện báo bình an cho chị nhưng sợ chị nghĩ nhiều nên bảo em đến đón chị đến đó thăm ."

"Anh ... chứ."

Tiên Bân im lặng nửa giây, cả Diệp Thiển Hâm lạnh toát.

"Chị dâu, liên trưởng trúng một phát đạn ở cánh tay, hiện đang ở bệnh viện quân khu."

"Những chỗ khác thì ?"

Diệp Thiển Hâm nín thở, vội vàng hỏi .

"Những chỗ khác đều ."

Tiền Bân vội vàng giải thích:

"Cánh tay cũng chỉ là vết thương xuyên thấu, trúng chỗ hiểm, chị cứ yên tâm” Nghe xong những lời , mặc dù Diệp Thiển Ham thả lỏng hơn một chút nhưng vẫn thấp thỏm yên.

Cho đến khi Diệp Thiển Hâm thấy Mạnh Ngôn, tảng đá treo lơ lửng trong lòng cô mới thực sự hạ xuống.

"Anh dọa em c.h.ế.t khiếp."

Mắt Diệp Thiển Hâm đỏ hoe.

Mạnh Ngôn dùng cánh tay thương kéo Diệp Thiển Hâm lòng , hôn lên khóe miệng cô:

"Yên tâm, tuyệt đối sẽ chuyện gì khiến em lo lắng như nữa."

"Những ngày tháng , sẽ luôn ở bên em”".

"Cho đến khi đầu bạc răng long."

Diệp Thiển Hâm nước mắt lưng tròng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Ngôn.

"Được, chúng hẹn ước."

Quãng đời còn cùng bầu bạn, rời bỏ, bao giờ xa cách.

Loading...