Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:46:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lập tức thấy trời đất : “Vui, vui chứ, đây là đại hỷ sự, đại hỷ sự! Ôi, Hữu Phúc, cháu mau xuống!”
Nói , bà bắt đầu gọi Bảo Ni: “Mau nhà, lấy con cá muối nhà cất , mang cho chú mày.”
Trần Hữu Phúc vội lắc đầu xua tay: “Thím, đừng, đừng lấy cái đó, chúng cháu là việc công, thể nhận của quần chúng một cây kim sợi chỉ, hơn nữa chuyện cũng là lãnh đạo công xã dựa tình hình nhà bảo cháu báo cáo nộp lên, là xét duyệt.”
Miêu Tú Cúc vẫn cứng rắn bảo Bảo Ni xách một con cá muối , nhét tay Trần Hữu Phúc.
Trần Hữu Phúc ngại ngùng, đành nhận lấy. Lúc mấy đàn ông nhà họ Cố cũng vây , tò mò hỏi về chuyện , Trần Hữu Phúc vội kể đầu đuôi câu chuyện gia đình Ngũ Hảo.
Trần Hữu Phúc cuối cùng : “Nhà các bác chuẩn , xem cử một nhận giải, đến lúc đó còn tham gia học tập tham quan ở thành phố nữa đấy.”
Tham quan học tập? Đi thành phố nhận giải?
Tất cả nhà họ Cố mắt đều sáng lên.
Trần Hữu Phúc bèn kể thêm cho về chuyện ở thành phố: “…Vào thành phố là xe buýt, còn thể tham quan nhà máy, lớp học, thầy cô giảng bài, còn phim chiếu rạp cho chúng xem, dạy chúng hát, dạy chúng học tập tinh thần tuyên truyền mới nhất…”
Cả nhà họ Cố đều chăm chú.
Miêu Tú Cúc nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Đi thành phố thì lộ phí thế nào? Ăn uống thì ? Chỗ ở thì ?”
Đó là một khoản chi tiêu nhỏ !
Trần Hữu Phúc hì hì: “Thím, xem thím lo lắng kìa… Đây là công xã cử thành phố học tập, đều là công xã chi tiền, lộ phí công xã lo, đến thành phố thì lo ăn ở, còn phát cả phần thưởng nữa.”
Miêu Tú Cúc cần bỏ tiền lộ phí, lập tức vui vẻ: “Thế thì quá!”
Sau khi tiễn Trần Hữu Phúc , mấy em nhà họ Cố thì thôi, ai về việc nấy, nhưng vẻ mặt của các cô con dâu chút vi diệu.
Ngưu Tam Ni nghĩ một lúc, thở dài, thở dài: “Vệ Dân tính tình thật thà quá, chữ, e là .”
Thời trẻ, gia cảnh của Cố Đại Dũng vẫn còn khá, lúc đó ông nghĩ đến việc cho con học trường tư. Cố Vệ Dân từ nhỏ thích học, Cố Đại Dũng đ.á.n.h bắt trường tư học ba ngày, chỉ thuộc một câu “Nhân chi sơ, tính bản thiện” bao giờ bước chân cổng trường tư nữa.
Ngưu Tam Ni thành phố như , đương nhiên cũng mong mỏi, nhưng nghĩ đến tình hình của Cố Vệ Dân, một chữ bẻ đôi , thành phố chẳng là mắt điếc tai ngơ , là cơ hội , bèn bất đắc dĩ : “Mấy em tranh , cơ hội thế mà.”
Thẩm Hồng Anh thì mắt sáng rực, hăm hở: “Vệ Quốc thì chữ, thành phố chắc vấn đề gì, ứng phó , nhưng tất nhiên xem ý của bố …”
Nói , cô liếc trộm Miêu Tú Cúc, mong bà lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-49.html.]
Lưu Chiêu Đệ , tay lập tức nắm c.h.ặ.t, khao khát Miêu Tú Cúc.
Cô cũng hy vọng chồng thành phố mở mang tầm mắt, cơ hội xem nhiều, đương nhiên là nắm thì nắm. Biết thành phố mở mang tầm mắt, về nhà vận may cô thể m.a.n.g t.h.a.i một thằng cu bụ bẫm.
Miêu Tú Cúc sắc mặt của mấy cô con dâu, nhất thời khóe môi cũng nhếch lên một nụ lạnh.
Bà sớm thấu tính cách của mấy cô con dâu .
Con dâu cả Thẩm Hồng Anh chuyện gì cũng xông lên , chuyện gì cũng thể thiếu cô , đang bà chằm chằm chờ bà lên tiếng.
Con dâu thứ hai tính tình cũng thẳng thắn nhưng thiếu suy nghĩ, năng giữ mồm giữ miệng, xem, cái gì thế ?
Con dâu thứ ba gì, tính tình giấu giếm nhưng tâm địa nhỏ nhen nhất, bình thường chuyên rình mò xem xét sự việc, lưng giở trò xúi giục thị phi là giỏi nhất.
Còn con dâu thứ tư, thì chính là đồ ngốc!
Tính tình như cục đất sét, ngay cả tranh giành cũng thèm, thật là vô dụng, nghĩ đến cũng thấy bực!
Đối mặt với ánh mắt mong đợi của Thẩm Hồng Anh và Lưu Chiêu Đệ, bà ho một tiếng, trịnh trọng : “Chuyện , bàn bạc với bố các con, mở một cuộc họp gia đình công bằng, công chính. Bây giờ, các con việc .”
Một câu , đuổi hết các cô con dâu .
Thẩm Hồng Anh về phòng, bắt đầu thì thầm với chồng : “Anh xem rốt cuộc ý gì, bà ai thành phố?”
Cố Vệ Quốc ngạc nhiên: “Bảo ai thì đó thôi, lo lắng gì? Chúng cứ lời , xem sắp xếp thế nào!”
Cố Vệ Quốc cảm thấy, đây là chuyện lo, con trai thì cứ lời là , bố ở đây, con trai con dâu thể vượt mặt , cũng cần lo lắng những chuyện .
Thẩm Hồng Anh liền nổi giận, trong lòng hận để cho hết: “Anh đúng là đồ đầu gỗ, thể ngày nào thông suốt , đây là chuyện nhỏ ? Đây là chuyện lớn, thể thật sự sắp xếp, thật sự sắp xếp, thấy chắc chắn sẽ cho nhà chú tư!”
Cố Vệ Quốc: “Cho thì cho thôi, dù cũng là em , nước phù sa chảy ruộng ngoài.”
Thẩm Hồng Anh: “ khinh, tưởng , trong lòng thiên vị nhà chú tư, đối với nhà chú tư lúc nào cũng tươi như hoa, , chúng cũng cố gắng tranh thủ!”
Cố Vệ Quốc ngạc nhiên: “Tranh thủ thế nào? Tự dưng em gây sự gì?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thẩm Hồng Anh: “Anh chuyện với , thật lòng, là con cả trong nhà, việc trong nhà góp sức nhiều nhất, là con trưởng, nên trở thành đại diện của nhà thành phố nhận giải, thành phố mở mang tầm mắt.”
Cố Vệ Quốc xua tay, trực tiếp lên giường kéo chăn định ngủ: “Thôi , những lời , em thì tự mà , hổ ?”
Thẩm Hồng Anh đàn ông của đang trùm chăn giường, tức đến mức nước mắt sắp rơi: “ lo lắng vất vả, vì ai, chẳng vì ? Chẳng vì con ? Anh thể tiến lên một bước, tranh thủ một chút ? Đây là vinh dự lớn lao, bình thường đợi cũng đợi , chí tiến thủ như ?”