Nghe Nguyệt Nguyệt , mặt Lôi Tiểu Binh bỗng đỏ bừng.
Lúc nãy đ.á.n.h hăng thế mà đỏ mặt, giờ đỏ mặt, lạ thật đấy, mấy bạn nhỏ xung quanh ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Rồi thấy Lôi Tiểu Binh ấp úng nhưng tự nhiên: “Sao gọi là , thế tớ cũng là ? Tớ gọi tớ là .”
Câu khiến dở dở .
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng hình độ mặt dày của Lôi Tiểu Binh.
Cuối cùng Triều Triều nhịn , bất lực giải thích: “Tớ là trai của Nguyệt Nguyệt, ruột đấy.”
“Anh ruột á?” Lôi Tiểu Binh gãi đầu, mãi mới thông minh một tí, chỉ trỏ hai em đầy kích động: “Các ... các ... các là em ruột ?”
Nói xong, dí sát mặt Nguyệt Nguyệt soi mói đó sang soi Triều Triều, kỹ như tìm điểm khác biệt.
Triều Triều sợ Lôi Tiểu Binh động thủ với em gái, dù tên cũng tiền án đ.á.n.h nên kéo Nguyệt Nguyệt lưng bảo vệ.
Lôi Tiểu Binh chán chê xoa cằm phán: “Các giống thật đấy, mắt giống, mũi cũng giống. Một trai một gái, bằng tuổi , là em ruột nhỉ?”
Lúc , mấy bạn nhỏ xung quanh chịu nổi sự ngốc nghếch của Lôi Tiểu Binh nữa, nhao nhao lên tiếng:
“Lôi Tiểu Binh, sáng nay cô Hạ giới thiệu mà, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là sinh đôi, Triều Triều là con trai , Nguyệt Nguyệt là con gái em. Họ là sinh đôi thì đương nhiên giống .”
“ đấy là sinh đôi long phượng, một nam một nữ. Lôi Tiểu Binh, ngốc thế, cô giáo gì ?”
“Lôi Tiểu Binh cô giáo , sáng nay trốn bắt cá ở bờ sông, chơi chán chê mới đến lớp, ống quần còn ướt sũng kìa. Định lẻn lớp nhưng cô Hạ tóm .”
“ , hôm nay Lôi Tiểu Binh học muộn nên cô Hạ giới thiệu bạn mới...”
Đừng coi thường khả năng hóng hớt của trẻ con, thông tin chúng nắm chuẩn cần chỉnh.
Thế là Lôi Tiểu Binh bóc mẽ sạch sành sanh.
Làm sai bao nhiêu việc mà chẳng thấy hổ tẹo nào, cứ hề hề gãi đầu.
“Hóa là thế, sinh đôi long phượng, kỳ diệu ghê! Lần đầu tớ thấy đấy! Đã là trai ruột thì tớ tranh chỗ với nữa, đây, tớ , yên tâm , cái lớp tớ trùm sò, tớ bảo kê cho hai em !”
Lôi Tiểu Binh vỗ n.g.ự.c bôm bốp, vẻ mặt đầy tự hào.
Triều Triều vẫn cau mày, tin tưởng tên lắm nhưng lì ở bên của Nguyệt Nguyệt , đuổi cũng chẳng .
lúc đó, tiếng gầm của cô Hạ vang lên.
“Lôi Tiểu Binh... em bỏ cá cặp l.ồ.ng cơm của cô ! Lôi Tiểu Binh!”
Cô giáo Hạ Hiểu Lan dịu dàng thường ngày giờ đỏ mặt tía tai xông lớp, gào thét tên Lôi Tiểu Binh, chỉ tóm cổ đ.á.n.h cho một trận.
Lôi Tiểu Binh đời nào chịu yên chịu trận, co cẳng chạy vòng quanh lớp.
Vừa chạy hét: “Cô Hạ ơi, cô đừng giận, cá rán ngon lắm đấy, em vất vả lắm mới bắt biếu cô ba con đấy ạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-102-anh-trai-anh-trai-ruot-a.html.]
Cá rán thì ngon thật nhưng cá sống tanh rình nhét hộp cơm trắng thì... ôi thôi, t.h.ả.m họa.
Cô Hạ đuổi, Lôi Tiểu Binh chạy, cả lớp náo loạn.
Triều Triều há hốc mồm cảnh tượng hỗn loạn, ngờ Lôi Tiểu Binh nghịch ngợm đến thế cũng ngờ đứa trẻ sợ cô giáo.
Cậu bé ngoan Phó Triều Dương cảm thấy mâu thuẫn, mong cô bắt Lôi Tiểu Binh, sợ đ.á.n.h đòn.
lúc đó, bên tai vang lên tiếng khúc khích.
Quay sang thì thấy Nguyệt Nguyệt đang tựa vai ngặt nghẽo.
Cô bé Lôi Tiểu Binh chạy loạn xạ, vui vẻ : “Anh ơi, bạn thú vị thật đấy.”
Từ đó, ba đứa trẻ trở nên thiết.
Quay hiện tại.
Giang Đường bé Lôi Tiểu Binh đột ngột xuất hiện và tham gia cuộc trò chuyện, ngó nghiêng xung quanh thấy lớn nào cùng.
Cô lo lắng hỏi: “Bạn nhỏ Lôi Tiểu Binh, cháu học cùng lớp với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ?”
“Vâng ạ cô Giang, cháu chỉ học cùng lớp mà còn là bạn cùng bàn với Nguyệt Nguyệt đấy ạ.” Lôi Tiểu Binh hớn hở khoe.
Triều Triều phản bác: “Nguyệt Nguyệt với tớ, cách một lối cơ mà.”
Lôi Tiểu Binh vẫn hề hề: “Cũng thế cả thôi, cách lối cũng là cùng bàn.”
Giang Đường hỏi tiếp: “Lôi Tiểu Binh, bố cháu ? Không ai đón cháu ? Không lớn đón thì tự ý khỏi trường , cô Hạ thấy cháu sẽ lo đấy.”
“Không , cô Hạ quen ạ.” Lôi Tiểu Binh vênh mặt: “Bố cháu bận lắm, thời gian đưa đón cháu . Từ năm ngoái học cháu tự tự về, cô Hạ thừa.”
Giang Đường câm nín, bé logic riêng biệt , e là cô Hạ quen mà là bất lực thì đúng hơn.
Đứa trẻ giáo viên bình thường đúng là quản nổi.
Lôi Tiểu Binh liến thoắng: “Cháu Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ở khu tập thể quân đội. Cô Giang ơi, cháu cũng ở đấy, học về cùng đường mà. Đi thôi, về nhanh kẻo muộn!”
Thằng bé nắm bắt thời cơ ghê, tự nhiên gộp chung “chúng ” từ kẻ ké thành dẫn đường.
Giang Đường trở tay kịp với sự lém lỉnh của nhóc.
Cô vẫn lo: “Cháu ở khu tập thể thật ? Sao cô gặp cháu bao giờ?”
“Tại dạo cháu đưa cháu về bà ngoại chơi, hôm qua mới về ạ.” Lôi Tiểu Binh ngước Giang Đường: “Cô Giang, cháu cũng gặp cô bao giờ, cô mới đến đúng ? Các cô dì trong khu cháu gặp hết , chẳng ai xinh như cô cả.”
Lôi Tiểu Binh chỉ nhiều mà mồm miệng còn ngọt xớt khiến Giang Đường mà mát lòng mát .
Trong thực tế trong truyện cô đều từng gặp nhân vật .
Kể cũng... thú vị phết.
Hai đứa con nhà cô ngoan quá, trầm tính quá, một bạn sôi nổi thế cũng .